Nghe Chu Hân miêu tả, tim Mạnh Thanh Ninh đau nhói. Hình ảnh Tiểu Trạch Khải chút sức sống nào bất chợt hiện lên mắt cô. Mạnh Thanh Ninh giận dữ dâng trào, c.ắ.n chặt răng, từng chữ từng chữ : "Cô vì cô mà Trạch Khải bây giờ đang chịu đựng nỗi đau như thế nào ?"
Chu Hân rõ ràng rụt rè , sấp đất đến cả cũng quên.
Mạnh Thanh Ninh nghiến răng : "Tôi sẽ làm gì cô, nhưng cô trả giá cho những việc làm."
Chu Hân đột nhiên ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng Mạnh Thanh Ninh, run rẩy : "Phu nhân, phu nhân sai , thật sự sai , xin tha thứ cho ."
"Tôi sẽ bao giờ tha thứ cho cô!"
Mạnh Thanh Ninh đối diện với vẻ mặt tuyệt vọng của Chu Hân, từng chữ từng chữ
: "Những chuyện còn , cô hãy với cảnh sát ."
Có lẽ bình thường đều sự sợ hãi tự nhiên đối với cảnh sát. Chu Hân thấy phán quyết cuối cùng của , mắt trợn ngược, liền ngất xỉu.
Mạnh Thanh Ninh mệt mỏi nhắm mắt .
Phó Nam Tiêu thì vẫy tay với vệ sĩ, bảo trực tiếp đưa Chu Hân đến đồn cảnh sát.
Cho đến khi đại sảnh một nữa trở yên tĩnh, Mạnh Thanh Ninh mới từ từ mở mắt, Phó Nam Tiêu: "Là Tô Tần, đúng ?"
Phó Nam Tiêu khó khăn gật đầu: "Chuyện chúng điều tra là do ở khu Bắc làm."
Người ở khu Bắc? Chẳng đó là nhóm mà mặt sẹo cướp Tô Tần ?
"A Ninh, xin , đến bây giờ vẫn bắt cô ."
Nhìn vẻ mặt đầy tự trách của Phó Nam Tiêu, Mạnh Thanh Ninh chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, tựa lòng Phó Nam Tiêu: "Em trách , thật đấy."
Phó Nam Tiêu ôm Mạnh Thanh Ninh gì, nhưng Mạnh Thanh Ninh vẫn nhận tâm trạng sa sút của Phó Nam Tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu/chuong-1364-tra-gia.html.]
Mạnh Thanh Ninh ngẩng đầu Phó Nam Tiêu biểu cảm, nghiêm túc : "Anh là trụ cột của em và con. Chuyện em bỏ bao nhiêu công sức. Em trách , em chỉ trách bản . Nếu chăm sóc con cẩn thận hơn một chút, lẽ những chuyện xảy ."
Phó Nam Tiêu chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, mắt Mạnh Thanh Ninh:
"Không, đây của em, chúng đều sai, là ở Tô Tần, cái kẻ điên đó!"
Mạnh Thanh Ninh chằm chằm Phó Nam Tiêu, một lúc lâu gật đầu mạnh:
THẬP LÝ ĐÀO HOA
", là của Tô Tần, vì chúng tìm cô , để cô chịu sự trừng phạt của pháp luật."
"Được, nhất định sẽ bắt cô ."
Một nữa trở bệnh viện, trạng thái của Mạnh Thanh Ninh hồi phục rõ rệt.
Liễu Mi cùng Lâm Sơ Nhất và hai bảo mẫu đều túc trực trong phòng bệnh chăm sóc Tiểu Trạch Khải.
Thấy Mạnh Thanh Ninh xuất hiện, Liễu Mi chút đồng tình cô :
"Con đến làm gì, về thì nghỉ ngơi cho hãy đến.
Ở đây và Sơ Nhất, con còn lo lắng gì nữa."
Mạnh Thanh Ninh gượng : "Con lo lắng, chỉ là đến thăm con thôi."
Mẹ con liền tâm mà.
Liễu Mi chỉ thở dài: "Biết con quan tâm con, nhưng cũng chăm sóc bản . Con hết là con, đó mới là của đứa bé."
Mạnh Thanh Ninh gật đầu, Liễu Mi cũng đang quan tâm , chỉ khẽ mỉm , gì.
Đi đến giường bệnh, Mạnh Thanh Ninh thấy khuôn mặt con tái nhợt như tờ giấy, môi chút huyết sắc, còn khô nứt nẻ, ngón tay run rẩy.
Tình trạng của bé con bây giờ trông tệ, vết bầm ngày càng sẫm màu, nhiều chỗ cơ thể bắt đầu sưng phù. Tay chân nhỏ bé sưng như bánh bao nhỏ, ấn xuống tạo thành một vết lõm sâu, lâu cũng thể đàn hồi trở .