Thế là ngày hôm , cả gia đình ba cùng ngoài.
Trường học của Liễu Chiêu xa trung tâm thành phố của họ, lái xe hai tiếng là đến.
Trước khi Mạnh Thanh Ninh cho bé , là đến lúc đó tạo cho bé một bất ngờ.
Liễu Chiêu từ nhỏ yếu ớt, cũng từng rời xa . Đây là đầu tiên bé sống độc lập.
Mạnh Thanh Ninh chút tò mò, tình hình của bé ở trường thế nào.
Sau khi chuyện với giáo viên và lãnh đạo trường, ba đến cửa lớp học của Liễu Chiêu.
Vừa lúc họ tan học, trong đám đông đông đúc, Mạnh Thanh Ninh gần như thấy ngay em trai bước từ bên trong.
Vì yếu ớt, Liễu Chiêu gầy hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi, nhưng kể từ khi bệnh tình của bé điều trị, bé cũng khỏe mạnh hơn nhiều một cách rõ rệt, ngay cả chiều cao cũng tăng 5 cm chỉ trong một năm ngắn ngủi.
Cả cũng tràn đầy tinh thần và cảm giác của một thiếu niên năng động.
Bước từ lớp học, trong đám đông, vẻ ngoài của Liễu Chiêu cũng là nổi bật nhất.
Còn ít nữ sinh lén lút bé.
Vẻ mặt e thẹn, khiến Mạnh Thanh Ninh nhớ thời còn học.
Nếu hot boy, hot girl qua, các bạn học cũng bàn tán tương tự lưng.
Cô khỏi mím môi , nhưng ánh mắt ngay đó rơi cô gái nhỏ đột nhiên xuất hiện bên cạnh Liễu Chiêu.
Cô gái nhảy từ phía , tinh nghịch vỗ vai bé, em trai theo bản năng đầu , cô gái chui từ một hướng khác.
Sau đó bé một cách tinh nghịch.
Khoảng cách xa, cộng thêm tiếng ồn ào xung quanh, Mạnh Thanh Ninh rõ hai họ gì, nhưng thấy em trai đỏ mặt.
Ngại ngùng mặt .
Cô hiểu Liễu Chiêu, đây là biểu hiện của sự ngại ngùng của bé.
Mạnh Thanh Ninh kìm ôm cánh tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu/chuong-1213-thang-nhoc-thoi-nay-song-cung-khong-te-nhi.html.]
"Xem thằng nhóc thối sống xa nhà cũng tệ nhỉ."
Phó Nam Tiêu đương nhiên ý trong lời của cô, nhưng Liễu Mi vẫn đang nặng trĩu tâm sự để ý đến những điều .
Cho đến khi họ đến gần, Mạnh Thanh Ninh gọi một tiếng Tiểu Chiêu.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Thiếu niên đầu , ánh mắt khi chạm họ, mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng.
"Chị, , rể, đến đây?"
Cậu bé nhanh chóng tới, cô gái cũng theo phía .
Nghe thấy lời bé , giọng trong trẻo vang lên: "Đây là nhà của ?"
Liễu Chiêu gật đầu, giới thiệu với Mạnh Thanh Ninh và : "Đây là bạn cùng lớp của em, tên là Lục Ly."
Cô gái nhỏ tự nhiên chào hỏi họ, Mạnh Thanh Ninh cũng rõ vẻ ngoài của cô bé.
Là kiểu trong sáng vô hại, nhưng lúc khóe miệng cô gái nở nụ rạng rỡ như ánh nắng, khiến cảm thấy thoải mái.
Mặt mộc trang điểm mà vẫn khiến nhớ mãi quên.
"Chị, rể, dì chào! Cháu là bạn học của Liễu Chiêu!"
Mạnh Thanh Ninh : "Tốt quá, ở trường kết bạn , trưa nay chúng mời bạn Lục Ly cùng ăn cơm nhé."
Liễu Chiêu liếc cô gái bên cạnh, má đỏ thêm vài phần, nhưng từ chối.
Mạnh Thanh Ninh , đây là biểu cảm cầu còn của bé, liền một cách bí ẩn, chào Lục Ly cùng đến nhà hàng gần đó mà cô đặt .
"Chị, đến mà báo cho em một tiếng ? Vừa nãy làm em giật !"
Mạnh Thanh Ninh cố ý trêu chọc: "Sao? Có bí mật gì chúng phát hiện ? Hơn nữa, xuất hiện đột ngột như mới cảm giác bí ẩn chứ!"
"Hơn nữa và chị cũng nhớ em nên đến thăm."
Dừng một chút, Mạnh Thanh Ninh liếc Lục Ly bên cạnh, cố ý hỏi:
"Gần đây ở trường thế nào?"