ĐI XEM MẮT, TÔI PHÁT HIỆN CÓ THAI VỚI SẾP CŨ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Chương 1195: Không thể quay lại

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:10:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt Mạnh Thanh Ninh lướt qua một cảm xúc, dường như cô hiểu tại Giang

Hành thất vọng đến .

Tiết Tuyết Dung như nhận , tự tiếp tục trò chuyện với cô.

Nhìn hai , Mạnh Thanh Ninh trong lòng khẽ động, đó cố ý với

Giang Hành: "Em đặt một thực phẩm bổ sung tác dụng đặc biệt cho Tuyết Dung, chắc sắp đưa xuống . A Hành, thể giúp em lấy ?"

Trong mắt Mạnh Thanh Ninh lướt qua một ý nghĩa sâu xa, Giang Hành lập tức hiểu ý.

Gật đầu khỏi phòng bệnh.

Trong phòng chỉ còn hai chị em, vẻ mặt u sầu của Tiết Tuyết Dung,

Mạnh Thanh Ninh nhẹ giọng hỏi: "Có chuyện gì trong lòng ?"

Tiết Tuyết Dung hồn, trong mắt lướt qua một tia cay đắng, cố ý giả vờ như chuyện gì mà trả lời: "Không , lẽ là mới tỉnh lâu, đầu óc vẫn còn mơ hồ......"

Mạnh Thanh Ninh thở dài đến bên giường, nhẹ nhàng xuống, ánh mắt dịu dàng cô.

"Tuyết Dung, chị lớn hơn em một chút, khi quen em, chị cũng coi em như em gái của . Có chuyện gì em cần giấu chị , thể với khác thì thể với chị ?"

Giọng điệu của Mạnh Thanh Ninh giống như một chị cả dịu dàng.

Mà Tiết Tuyết Dung kể từ khi nhập viện, chỉ Giang Hằng ở bên cạnh chăm sóc, những như hổ đói bao giờ đến thăm cô.

Hoặc thể là họ coi cô là . Vì , lúc sự quan tâm của Mạnh

Thanh Ninh nghi ngờ gì chạm đến điểm mềm yếu nhất trong lòng Tiết Tuyết Dung.

Cô lập tức đỏ hoe mắt, nhẹ giọng : "Nếu chị là chị ruột của em thì quá……………"

Nghe thấy tiếng nghẹn ngào trong giọng của cô, Mạnh Thanh Ninh thở dài, trong mắt đầy xót xa, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đặt bên cạnh.

"Em thể coi chị là chị ruột mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu/chuong-1195-khong-the-quay-lai.html.]

"Có chuyện gì trong lòng đều thể với chị. Em cứ giữ mãi trong lòng như sẽ vấn đề đó."

Trong mắt Tiết Tuyết Dung dần dần đọng những giọt nước mắt trong suốt.

Giọng nghẹn ngào càng lớn hơn: "Nếu…………… nếu em một chị như chị làm …………… thì lẽ chịu đựng những điều ? Tại em rõ ràng là con gái của họ mà họ đối xử với em như chứ?"

"Em tin tưởng họ đến …………… những năm qua vì họ mà em thể hy sinh tất cả, nhưng cuối cùng nhận gì chứ? Chị Thanh Ninh, chị

…………… 30 vạn…………… chỉ 30 vạn mà họ bán em !"

Nói đến đây, Tiết Tuyết Dung che mặt nức nở.

Những uất ức tích tụ trong lòng bao ngày qua cuối cùng cũng tìm lối thoát.

Kể từ khi tỉnh , khoảnh khắc cô thấy Giang Hành, cô bỗng cảm thấy xứng đáng.

Anh là một rạng rỡ và tỏa sáng đến , còn thì ? Chỉ là một con kiến nhỏ bé đáng kể trong bùn lầy mà thôi...... Thậm chí còn một gia đình tồi tệ đến .

Nhìn cô gái nhỏ đến suy sụp, Mạnh Thanh Ninh càng xót xa hơn, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô.

"Không . Em , hơn nữa sai là em mà là những kẻ đó! Vậy tại trả giá cho hành động của họ chứ? Em , chỉ cần sống hơn, đó mới là cách nhất để báo đáp chính ."

Tiết Tuyết Dung ngẩng đầu lên, nhưng lắc đầu mạnh.

"Không, thể nữa…………… Em bắt đến ngôi làng đó...... Nếu em thề c.h.ế.t bảo vệ sự trong sạch của ……………"

Sợ rằng bây giờ còn dũng khí để sống nữa, nhưng bảo vệ sự trong sạch thì chứ? Cô vẫn khóa trong chuồng heo như một con ch.ó xích.

"Lúc đó em đau lắm……………"

Đau đến mức cô thậm chí là tim thể nữa.

Nhìn dáng vẻ của cô, Mạnh Thanh Ninh nhíu mày.

Không kìm hỏi suy đoán trong lòng.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

"Vậy nên em xa lánh A Hành là vì chuyện ?"

Loading...