Mãi cho đến khi trời dần tối, Liễu Chiêu chọn một bộ quần áo thích xuất hiện ở phòng khách, vui vẻ : “Chị, chúng qua đó !”
Mạnh Thanh Ninh gật đầu, bảo Liễu Chiêu cầm theo đặc sản họ mua ở thành phố Uy, định mang qua để mời lũ trẻ nếm thử.
Phó Nam Tiêu bước : “Các em thể cho cùng ?”
Mạnh Thanh Ninh thoáng ngạc nhiên, với tính cách của Phó Nam Tiêu, bao giờ thích tham gia những buổi tụ tập ồn ào như thế .
Dường như nhận sự nghi vấn trong mắt cô, đàn ông : “Các em đều qua đó , ở đây, nhỡ dì thấy vui. Anh chỉ cùng các em cho vui vẻ thôi, ?”
Mạnh Thanh Ninh bận tâm việc đưa cùng , cô chỉ do dự: “Vết thương của …”
“Không , khi em băng bó thì nó chảy m.á.u nữa , cẩn thận một chút sẽ ảnh hưởng gì.”
“Được .”
Ba cùng đến căn biệt thự cách đó xa.
So với sự yên tĩnh ở bên họ, sân vườn nhà bên lúc tràn ngập tiếng đùa.
Hơn nữa còn trang trí bằng nhiều ánh đèn mắt, qua thực sự khí lễ hội.
Thấy họ đến.
Có nhiệt tình chạy đón: “Tiểu Chiêu, đến !”
Người là một thiếu niên cao ráo, vóc dáng vạm vỡ.
Cậu cắt tóc ngắn gọn gàng, làn da màu lúa mạch khiến cả trông khỏe khoắn và trai.
Khi , hàm răng trắng đều đặn sáng lóa, chuẩn mẫu trai thể thao, năng động.
Vừa , cố ý lưng Liễu Chiêu.
Lẩm bẩm: “Ài, chị gái xinh đó , đến ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-ndli/chuong-661-chi-gai-xinh-dep-o-nha-ben.html.]
Cho đến khi ánh mắt rơi Mạnh Thanh Ninh đang sát phía , đôi mắt bỗng sáng rực.
Vui vẻ bước lên: “Chị đến , mau , mau !”
Sự yêu thích thể hiện rõ khuôn mặt bé, sắc mặt Phó Nam Tiêu lập tức chùng xuống.
Là đàn ông, chỉ cần một cái, hiểu ánh mắt thiếu niên Mạnh Thanh Ninh ý nghĩa gì!
Mạnh Thanh Ninh để tâm, bởi vì trong mắt cô, những cũng chỉ là những đứa trẻ như Liễu Chiêu mà thôi.
Cậu bé chạy đón tên là Tần Lãng, đây cũng vài tiếp xúc với họ, vẻ tính cách khá .
Vì , Mạnh Thanh Ninh ấn tượng khá về , cô mỉm dịu dàng: “Đây là quà bọn chị mang đến cho các em, xử lý một chút là ăn ngay.”
Tần Lãng lập tức vui vẻ nhận lấy, đầu với mấy nam thanh nữ tú trong sân: “Mọi xem , chị gái xinh nhà bên mang đặc sản đến cho chúng !”
Một nhóm lập tức reo hò, quả nhiên là những trẻ tuổi tràn đầy sức sống. So với sự uể oải, buồn tẻ ở tập đoàn, Mạnh Thanh Ninh mới thực sự cảm nhận thế nào là năng lượng.
Họ tổng cộng tám , ba nữ, năm nam.
Quả nhiên như Mạnh Thanh Ninh dự đoán, họ là một nhóm sinh viên nghiệp, chơi với từ khi còn học, nên chuyến xem là chuyến du lịch nghiệp.
Sau đó sẽ mỗi một nơi, hướng tới một tương lai mới.
Tần Lãng mang cái cánh gà nướng xong, đưa cái đầu tiên cho Mạnh Thanh Ninh, vui vẻ : “Chị ơi, nếm thử , cánh gà ngon lắm!”
Cô còn kịp nhận thì một bàn tay khác chặn .
Sau đó, cái cánh gà cầm : “Để nếm thử xem ngon cỡ nào.”
Quay đầu , Mạnh Thanh Ninh thấy ngay khuôn mặt khó coi của Phó Nam Tiêu.
Mạnh Thanh Ninh ngẩn một lúc, ngay cả ánh mắt Tần Lãng Phó Nam Tiêu cũng lóe lên.
Cậu cố ý bên cạnh Mạnh Thanh Ninh hỏi: “Chị ơi, chú là ai ? Là lớn của chị ? Sao đây từng thấy chú ?”