Phó Nam Tiêu , lập tức kể những gì Vương Nham cho Phương Tân Thành.
"Đây là manh mối quan trọng đối với chúng ! Có lẽ thể bắt bằng chứng của họ! Tôi sẽ dẫn đến thành phố C ngay bây giờ!"
Phó Nam Tiêu chặn : "Cho chúng cùng, đảm bảo an cho Thanh Ninh."
" điều ..."
Phương Tân Thành do dự, dù họ là cảnh sát.
Phó Nam Tiêu : "Tôi thể cung cấp nhân lực, và sẽ làm phiền cảnh sát làm việc, chỉ đảm bảo quan tâm, cô bình an vô sự."
Phương Tân Thành do dự, cuối cùng đồng ý với yêu cầu của Phó Nam Tiêu, cả đoàn bắt đầu lên đường đến thành phố C.
Lái xe đến thành phố C mất hơn mười giờ.
Trên đường , lòng Phó Nam Tiêu luôn treo lơ lửng.
Trong xe, thỉnh thoảng vang lên tiếng ho của Phó Nam Tiêu.
Lâm Trình đang lái xe lo lắng đầu .
"Tổng giám đốc Phó, ngài chứ? Tôi thấy sắc mặt ngài hôm nay , hôm qua thức trắng đêm, sức khỏe của ngài vẫn hồi phục , nghiêm trọng hơn ? Hay là lát nữa khi ngang qua Đỗ Thành đưa ngài đến bệnh viện kiểm tra nhé?"
Phó Nam Tiêu trầm giọng cắt ngang: "Tôi , tiếp tục bám theo xe cảnh sát phía , dừng ."
Bên .
Chiếc xe tải vẫn tiếp tục chạy, cũng dừng trong sự lo lắng của Mạnh Thanh Ninh.
Cánh cửa sắt mở từ bên ngoài, mấy đàn ông cao lớn xông , thô bạo kéo các cô gái xuống khỏi xe tải.
Trời bên ngoài tối sầm.
Ước tính sơ bộ, xe của họ chạy hơn mười giờ, nên bây giờ căn bản còn ở thành phố đó nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-ndli/chuong-495-sao-co-khong-chay-nua.html.]
Và cảnh tượng mắt dường như là một sân bí mật, phía là một tòa nhà sáng đèn, trông vẻ giống như một loại hình giải trí nào đó.
Mạnh Thanh Ninh xung quanh, phía liền đẩy mạnh một cái.
"Nhìn cái gì mà , nhanh lên!"
Các cô đẩy cửa , một phụ nữ ăn mặc lả lơi đang chờ họ ở đó.
Thấy Cường ca bước , cô lả lơi tiến lên chào hỏi: "Tôi còn tưởng các đến muộn một chút cơ, ngờ nhanh thế, lô hàng hôm nay xem qua , đúng là mấy cô trông xinh thật."
Cường ca : "Sao ? Chuẩn xong hết ?"
Chị Phương õng ẹo liếc một cái, vỗ n.g.ự.c : "Yên tâm , chuẩn xong hết , nhưng mấy cô bé đưa trang điểm ."
Nói chị Phương lướt mắt qua mấy cô gái, ánh mắt dừng Mạnh Thanh Ninh một lúc.
"Ôi, ngờ một cô xinh như thế ? Các đúng là thủ đoạn đấy, là hôm nào làm cùng các , kiếm nhiều hơn ở đây."
Cường ca trêu chọc kéo phụ nữ lòng: "Cũng đấy, cô theo luôn ."
Người phụ nữ lườm một cái.
Thần sắc Cường ca cũng nghiêm túc , tiếp tục : "Thôi , đưa họ trang điểm , dạy dỗ cho , đừng để xảy sai sót trong buổi đấu giá ngày mai, những còn vẫn theo quy tắc cũ, sẽ đưa , gửi đến Biên Nam là ."
Mạnh Thanh Ninh cuộc trò chuyện của họ, lòng càng lúc càng nặng trĩu.
cô cũng một tin tức từ miệng họ, những cô gái bắt cóc , tiên sẽ đưa đến đây để một quyền thế chọn lựa, những còn giá trị thì mới bán .
Cô siết chặt ngón tay, nếu những nhốt nữa, đưa đến miền Nam, e rằng sẽ càng khó trốn thoát hơn.
Cách duy nhất bây giờ là thông qua giao dịch , thuận lợi mua để mắt đến.
Rồi nhân cơ hội đó mà rời .
"Thôi , mấy cô đừng đờ đó nữa, chịu khổ thì ngoan ngoãn theo , nếu thì các cô tay!"
Người phụ nữ tên là chị Phương cảnh cáo.