ĐI XEM MẮT, TÔI PHÁT HIỆN CÓ THAI VỚI SẾP CŨ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Chương 641: Vậy thì tôi sẽ chơi với hắn đến cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:12:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Thanh Nịnh thở dài: "Lưu Lâm, dù bây giờ , nghĩ còn thể nhận tiền đó ? Chuyện bại lộ , nếu chỉ đạo , sẽ dùng làm quân cờ nữa, giữ bí mật cho làm gì?"

"Tôi tin con gái cũng cha vì cô bé, mà làm những chuyện trái với lương tâm."

Dừng một chút, Mạnh Thanh Nịnh : "Còn bệnh bạch cầu của con gái , lẽ thể giúp một tay."

Đôi mắt Lưu Lâm đang cụp xuống đột nhiên ngẩng lên.

Bởi vì câu đó của cô, trong đôi mắt đục ngầu hiện lên một tia sáng.

"Thật ? Chỉ cần thể cứu con gái , làm gì cũng làm!"

Nghe , mũi Mạnh Thanh Nịnh đột nhiên cay, cô mặt :

"Bây giờ cũng chắc giúp con gái , nhưng thực sự quen một chuyên gia."

Lưu Lâm lộ vẻ đau khổ : "Tôi sẽ hết cho cô! Chỉ cần cô giúp !"

Lưu Lâm đưa cho Mạnh Thanh Nịnh một tấm thẻ.

với cô rằng, liên lạc với tên cụ thể là gì , chỉ là gặp mặt một .

Là một đàn ông trẻ tuổi, và tiền đặt cọc trong tấm thẻ là do chuyển cho .

TRẦN THANH TOÀN

Trên đường về, Mạnh Thanh Nịnh nhanh chóng nhận tin nhắn của Phó Đông.

"Mạnh tổng, chuyển tiền của tấm thẻ đó điều tra , là thư ký

Vương Nham của tổng giám đốc Trần!"

Bàn tay nắm chặt vô lăng đột nhiên siết chặt, Mạnh Thanh Nịnh lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-641-vay-thi-toi-se-choi-voi-han-den-cung.html.]

Trần Hải Giang một ngày rời khỏi Phong thị, thì tuyệt đối sẽ để yên!

"Được thôi, nếu Trần Hải Giang yên , thì sẽ chơi với đến cùng. Lần xem lão già đó sẽ đối phó thế nào!"

Cúp điện thoại của Phó Đông, Mạnh Thanh Nịnh gọi cho thám t.ử tư.

"Tôi tất cả thông tin của một , nhất là thể nắm điểm yếu thể công khai của !"

Đại hội cổ đông hàng tháng của Tập đoàn Phong thị, sắp đến.

Trong văn phòng của Phong Tiêu Mặc, đang xem báo cáo gần đây của bộ phận thị trường.

Trần Hải Giang đẩy cửa bước , lập tức chào: "Lão Trần , mau mau ."

"Ngày mai là đại hội cổ đông , nghĩ và Thanh Nịnh gây gổ vui, nhất đừng gây xung đột nữa, nếu thì những khác trong hội đồng cổ đông cũng chỉ xem trò vui thôi."

"Tôi luôn coi trọng lão Trần của , đứa trẻ Thanh Nịnh gần đây ở công ty quả thực chút nóng nảy , đợi tìm cơ hội sẽ chuyện với con bé."

Anh cố ý ở góc độ của một cha nhân từ để khuyên can Trần Hải Giang.

"Con bé Thanh Nịnh từ nhỏ ở bên , nên tính cách thực sự lòng nhưng thể nắm bắt con bé. Khoảng thời gian ở tập đoàn, tuy chút thành tựu, ngay cả những ở các bộ phận khác bây giờ cũng đ.á.n.h giá cao con bé, nhưng sợ con bé sẽ lạc lối trong những lời khen ngợi ."

"Dù thì... tuổi của con bé còn quá trẻ. Ban đầu còn nghĩ thông qua vụ án của Giao Dương để con bé gặp khó khăn mà trưởng thành, nhưng ngờ con bé thành thuận lợi, thực sự ngoài dự đoán của ..."

Anh để dấu vết nào quan sát sắc mặt của Trần Hải Giang.

"Con gái năng lực, làm cha tự nhiên vui mừng, nhưng cũng sợ con bé vì sự tự mãn hiện tại mà chịu thiệt thòi. Anh đúng , lão Trần?"

Trần Hải Giang cụp mắt đang nghĩ gì, , đột nhiên : "Ý của Phong tổng là Thanh Nịnh gặp chút khó khăn?"

Phong Tiêu Mặc ngẩn , cố ý : "Tôi cũng chỉ nghĩ thôi, nếu con bé thực sự gặp khó khăn, làm cha cũng sẽ giúp con bé, nhưng... cũng thông qua một rắc rối để con bé trưởng thành, rèn luyện mà..."

"Thôi , chúng chuyện nữa. Tối nay một buổi tiệc rượu, là lão Trần cùng nhé?"

Loading...