Tiết Mạn cơn giận làm cho mất trí, còn để ý đến những chuyện khác khi thấy Mạnh Thanh Ninh dám đe dọa .
Cô kích động xắn tay áo lên và tát mặt Mạnh Thanh Ninh, .
"Con tiện nhân đáng lẽ cút là cô! Xem dạy dỗ cô !"
cái tát còn kịp giáng xuống thì một bàn tay thon dài bất ngờ nắm chặt.
Ngẩng đầu lên , cô đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Phó Nam Tiêu.
Sắc mặt Tiết Mạn lập tức dịu xuống.
Cô c.ắ.n ngược , chỉ Mạnh Thanh Ninh tố cáo: "Phó tổng, cũng chọc giận thư ký Mạnh thế nào mà cô dùng cà phê nóng hắt . Anh xem mặt thế ! Anh làm chủ cho !"
Mạnh Thanh Ninh chỉ yên một bên, cô diễn trò "biến mặt Tứ Xuyên" mà hề ý định phản bác.
Và Tiết Mạn cũng nháy mắt với Vương Tiểu Nghệ bên cạnh, bảo cô giúp đỡ.
" Phó tổng, lúc nãy định rót cà phê cho cô Mạnh, ai ngờ cô hắt cà phê giám đốc Tiết."
Tiết Mạn đắc ý cô.
Định xem Mạnh Thanh Ninh sẽ hổ thế nào.
ngay đó, cô đàn ông hất mạnh .
Tiết Mạn loạng choạng suýt ngã xuống đất.
Giọng lạnh lùng của Phó Nam Tiêu cũng lọt tai cô .
"Cô cũng thể động cô ?!"
Tiết Mạn kinh ngạc đàn ông, khi đối diện với đôi mắt âm u và vô cảm đó, cô sợ hãi rùng , sắc mặt cũng tái .
Phó Nam Tiêu chỉ khinh thường liếc cô một cái, về phía Mạnh Thanh Ninh.
Đặc biệt là khi ánh mắt dừng vết bỏng đỏ tay cô, giọng điệu lo lắng.
"Đau ? Anh đưa em bệnh viện!"
Mạnh Thanh Ninh rút tay về, giọng điệu thờ ơ : "Máy tính của em hỏng vì cô , trong đó còn hợp đồng của chúng ."
Phó Nam Tiêu còn tâm trí nào để quan tâm đến hợp đồng, trong lòng chỉ bàn tay bỏng của cô.
Anh kéo Mạnh Thanh Ninh: "Đi lên với , bôi t.h.u.ố.c cho em."
Nói xong, rằng kéo cô .
Mạnh Thanh Ninh thể thoát , Tiết Mạn phía phản ứng , vội vàng lên tiếng: "Phó tổng..."
Người đàn ông lúc mới dừng bước, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-608-hay-chuan-bi-boi-thuong-di.html.]
Và Tiết Mạn còn tưởng Phó Nam Tiêu sẽ quản , nhưng ngờ đàn ông thậm chí còn đầu mà lệnh:
"Lâm Trình, đưa hai họ đến phòng nhân sự báo cáo. Tập đoàn Phó thị cần những kiêu ngạo như , và cả hợp đồng mất trong máy tính của Thanh Ninh, các cô hãy chuẩn bồi thường !"
TRẦN THANH TOÀN
Tiết Mạn ngây .
Cô vội vàng cầu xin: "Phó tổng... cố ý! Phó tổng!"
Phó Nam Tiêu kéo Mạnh Thanh Ninh về phía thang máy.
Thậm chí còn đầu .
Trong văn phòng.
Phó Nam Tiêu lấy hộp t.h.u.ố.c từ trong , vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu bôi t.h.u.ố.c cho cô, khiến Mạnh Thanh Ninh cảm thấy ngượng ngùng.
Cô rút tay về: "Cũng nghiêm trọng lắm, cần bôi t.h.u.ố.c ."
đàn ông dùng lực khéo léo nắm lấy cổ tay cô, làm cô thương,
cũng khiến cô thể thoát .
"Bị bỏng về sẽ đau đấy, bôi t.h.u.ố.c sẽ nhanh khỏi hơn, ngoan nào."
Giọng của đàn ông dịu dàng, kem t.h.u.ố.c mát lạnh bôi lên tay quả thực khiến chỗ bỏng dễ chịu hơn nhiều.
Ánh mắt Mạnh Thanh Ninh rơi hàng mi rũ xuống của đàn ông, từ góc độ của cô, đập mắt chính là sống mũi cao thẳng và vầng trán sáng sủa của Phó Nam Tiêu.
Đã bao giờ, cảnh tượng như là điều cô thậm chí dám mơ tới.
giờ đây, ngoài cảm xúc chút phức tạp, cảm giác nào khác. "Xong ."
Mạnh Thanh Ninh lúc mới chợt tỉnh , thu hồi ánh mắt.
"Sa thải Tiết Mạn, làm quá lên ?"
Vừa nhắc đến phụ nữ đó, sắc mặt Phó Nam Tiêu liền trở nên u ám.
"Cô nên động em. Sa thải là hình phạt nhẹ nhất ."
Mạnh Thanh Ninh nhún vai . Cô là thánh mẫu, bởi vì
Kết cục của Mạn quan trọng đối với cô chút nào.
Chỉ là tiện miệng tìm một cơ hội để chuyển chủ đề mà thôi.
Phó Nam Tiêu kiểm tra chiếc máy tính cà phê đổ , thấy vẫn thể khởi động.
Liền : "Chiếc máy tính sẽ mang sửa, đồ bên trong chắc thể khôi phục , em yên tâm." "Ừm."
Khẽ đáp một tiếng, văn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng.