Tống Thanh Từ thấy cô trực tiếp từ chối, liền liên tục: """“Đương nhiên con thằng nhóc Nam Tiêu đó, hiểu nó mà. Chỉ là bây giờ nó nhận cái của con, đợi chuyện thành công, con sẽ là con dâu thật sự của nhà họ Phó chúng . Thôi , bây giờ sắp xếp đây, con cũng chuẩn một chút.”
Cúp điện thoại, gương mặt chăm sóc kỹ lưỡng của Tống Thanh Từ hiện lên một nụ đầy ẩn ý.
Cô cầm chiếc túi bên cạnh vội vã rời khỏi quán cà phê.
Phó Nam Tiêu đang bận công việc ở tập đoàn, đột nhiên nhận điện thoại của , bà bệnh tình của bà chút thuyên giảm, Phó Nam Tiêu về nhà ăn cơm, coi như là ở bên cạnh hai vợ chồng bà. Nhớ dáng vẻ tiều tụy của Tống Thanh Từ đây, đàn ông cuối cùng cũng từ chối, khẽ gật đầu đồng ý.
Buổi tối trở về nhà họ Phó, trong biệt thự sáng đèn, truyền một tràng .
Phó Nam Tiêu khẽ nhíu mày, khi bước cửa thì thấy Cố Thần Hi đang ghế sofa vui vẻ với Tống Thanh Từ.
Nghe thấy động tĩnh, Tống Thanh Từ lập tức vui mừng chào hỏi: “Mau đây,
Thần Hi đứa bé thật lòng. Nghe bệnh, liền lập tức đến thăm còn mang theo ít đồ nữa, tối nay cùng ăn cơm, chuẩn ít món các con thích ăn!”
Mặc dù Tống Thanh Từ , nhưng Phó Nam Tiêu chỉ cần một cái là Cố
Thần Hi cố ý đến.
Anh cũng vạch trần.
Dù cũng làm mất mặt cha .
Trước đây giữa họ xảy chuyện vui .
Người đàn ông chỉ khẽ gật đầu, lên lầu một bộ quần áo mới xuống.
Vợ chồng Tống Thanh Từ dẫn Cố Thần Hi bàn.
Chào : “Mau đây ăn cơm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-600-chung-ta-hoa-giai-hiem-khich-bat-dau-lai-tu-dau-di.html.]
Nhìn ly rượu vang đỏ đầy bàn, ánh mắt đàn ông tối sầm .
“Không mới xuất viện ? Sao uống rượu?”
Tống Thanh Từ vội vàng giải thích: “Đương nhiên uống . Không hôm nay Thần Hi đến vui nên ba đứa con uống ít thôi.”
Bà liếc mắt hiệu cho Phó Vân Đình, chồng bà lập tức hiểu ý.
“Mẹ con đúng, hai cha con chúng lâu uống một ly , hôm nay Thần Hi cũng ở đây, uống một chút .”
Phó Vân Đình cầm chai rượu vang đỏ bên cạnh, giả vờ vô ý : “Chai rượu vang đỏ là nửa năm khi công tác với chú Cố của con, chú tặng cho cha. Hôm nay dùng .”
TRẦN THANH TOÀN
Thấy cha , Phó Nam Tiêu cũng từ chối.
“Nam Tiêu , mặc dù tập đoàn Phó thị bây giờ chấm dứt hợp tác với tập đoàn Cố thị, nhưng tình nghĩa hai nhà chúng dù vẫn còn, con vẫn chăm sóc Thần Hi nhiều hơn. Con xem con bệnh, con bé còn đặc biệt đến thăm.”
“Ly rượu coi như là nhà họ Phó chúng kính Thần Hi, ?”
Phó Nam Tiêu chỉ khẽ gật đầu gì.
Cố Thần Hi : “Bác trai gì ạ? Cháu luôn coi bác và bác gái là những bậc trưởng bối đáng kính nhất trong lòng cháu, cho dù Nam Tiêu hợp tác với chúng cháu, cháu vẫn sẽ thường xuyên đến thăm hai bác.”
Cô Phó Nam Tiêu, giọng điệu chân thành: “Trước đây nhiều chuyện cháu cũng làm đúng. Từ hôm nay trở , cháu hy vọng thể quên quá khứ, chúng làm bạn bè, ?”
Cố Thần Hi một cách rộng lượng, Phó Nam Tiêu dù cũng là đàn ông, lúc cũng thể tỏ quá nhỏ nhen, xa cách cụng ly với cô.
Nhìn đàn ông uống hết ly rượu vang đỏ, ánh mắt Cố Thần Hi kìm hiện lên một tia quyến rũ.
Phó Vân Đình dường như thực sự uống rượu, hết ly đến ly khác cụng ly với . Phó Nam Tiêu vốn tiếp tục, nhưng ly rượu vang đỏ rót đầy, ánh mắt thoáng qua một tia khó xử.
Vừa định mở miệng, nhưng cảm thấy đầu óc chút choáng váng.