Ngày hôm .
Bác sĩ Từ đang đợi Mạnh Thanh Ninh tại phòng khám tâm lý của .
Đột nhiên nhớ đến Cố Thần Hi gọi điện cho ngày hôm qua, nên tranh thủ gửi cho cô một tin nhắn để cô yên tâm.
TRẦN THANH TOÀN
"Cô Mạnh lát nữa sẽ đến chỗ tái khám, cô cần lo lắng, lát nữa cô thể ở bên cô nhiều hơn, điều sẽ giúp ích cho bệnh tình của cô ."
Cố Thần Hi trả lời cảm ơn, khi đặt điện thoại xuống liền nhanh chóng cầm túi ngoài.
Quy mô phòng khám của bác sĩ Từ thực lớn.
Tổng cộng ba tầng, khi Cố Thần Hi đến nơi, quả nhiên lâu liền thấy Mạnh Thanh Ninh bước xuống xe.
Cô cũng theo ngay đó.
Văn phòng của bác sĩ Từ.
Thấy cô đến, đàn ông ôn hòa, hiệu cho Mạnh Thanh Ninh xuống.
"Hôm qua hỏi cô tái phát bệnh , cô trả lời, liền đúng , thể cho tổng cộng tái phát mấy , là vì cái gì ?"
Mạnh Thanh Ninh tuy do dự, nhưng nghĩ đến , liền giấu giếm nữa.
Bác sĩ Từ xong lời kể của cô, sắc mặt trầm xuống.
Đề nghị giúp cô thôi miên thêm một nữa, Mạnh Thanh Ninh cũng từ chối, nhanh liền chìm giấc mơ.
Hoàn một bóng bên ngoài cánh cửa đang lặng lẽ đến gần.
Đến khi Mạnh Thanh Ninh tỉnh , là mặt đầy nước mắt.
Cô mơ hồ lau mặt, bác sĩ Từ thở dài.
"Mới mấy ngày gặp mà tình hình của cô càng trầm trọng hơn , cô Mạnh, với tư cách là một bác sĩ kinh nghiệm, cũng thấu cô ."
Anh khuyên nhủ: "Con cuối cùng cũng về phía , cũng hy vọng cô trong khi buông bỏ hận thù trong lòng, cũng thể buông tha cho chính ."
Mạnh Thanh Ninh khổ: "Làm gì chuyện đơn giản như ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-550-toi-giup-ban-bang-bo-mot-chut-ban-di-duoc-khong.html.]
Giọng cô nhỏ, như đang với chính như đang với .
Bác sĩ Từ cũng ép buộc quá mức.
"Tôi chuẩn một ít thuốc, cô mang về, mỗi ngày uống đúng giờ nhé."
Dừng một chút, bổ sung: "À, khi nào rảnh thì ngoài thư giãn một chút, tiếp xúc với những điều mới mẻ sẽ giúp cải thiện bệnh tình của cô."
Mạnh Thanh Ninh gật đầu, bác sĩ Từ cũng nhanh chóng ngoài.
Phòng t.h.u.ố.c ở tầng hai.
Anh đưa danh sách t.h.u.ố.c cho y tá, trở văn phòng.
Không thấy bóng dáng Cố Thần Hi xuất hiện từ góc cua, khóe miệng cũng cong lên một nụ kỳ lạ.
Cô lấy một con d.a.o nhỏ từ trong túi.
Ánh mắt lạnh lùng hung hăng rạch cổ tay , m.á.u tươi lập tức chảy .
Không lâu , thấy cô y tá nhỏ của phòng t.h.u.ố.c , Cố Thần Hi đột nhiên nhanh chóng đ.â.m cô , lập tức túi trong tay y tá rơi xuống đất.
Cô y tá nhỏ mới thấy Cố Thần Hi đang chảy m.á.u ở cổ tay, sắc mặt hoảng hốt một thoáng, vội vàng hỏi: "Cô ơi, cô làm ?"
Cố Thần Hi khổ, vẻ mặt như còn gì để luyến tiếc: "Không , ban đầu đến gặp bác sĩ, nhưng bây giờ gặp nữa."
Nói cô dậy định , cô y tá nhỏ tưởng cô cũng đến phòng khám để gặp bác sĩ.
Có nhiều bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm như , đều hành vi tự làm hại bản , và đa đều ý nghĩ sống nữa.
Rất tự nhiên liền cho rằng Cố Thần Hi đến gặp bác sĩ, kết quả tái phát bệnh rời .
Dù cũng là một mạng , cô y tá nhỏ vội vàng ngăn : "Cô đợi một chút, tiên giúp cô băng bó cổ tay nhé."
Cố Thần Hi lắc đầu: "Không cần, gặp khác."
Cô y tá nhỏ gặp nhiều bệnh nhân như , cũng cách an ủi, giọng điệu nhẹ nhàng, sợ kích động cô .
"Sẽ ai khác , giúp cô, bên cạnh là văn phòng của , chỉ một lát là xong cô nhé, ?"