Vừa nhà, mùi hương dễ chịu xộc mũi, Giang Hằng nhấc túi trong tay lên.
"Xem bữa sáng của chỉ thể làm bữa phụ thôi, ngại nếm thử tay nghề của Thanh Ninh chứ?"
Liễu Chiêu là đầu tiên trả lời: "Đương nhiên ngại, trứng chiên của chị em ngon lắm! Anh Giang hôm nay cũng cùng chị em đưa em thi ?"
Giang Hằng gật đầu.
Mạnh Thanh Ninh , "Vậy thì cùng xuống ăn một chút , chúng nhanh lên. Còn Tiểu Chiêu, em nhớ kiểm tra xem thẻ dự thi quên mang ."
"Biết chị!"
Ăn sáng xong, đưa Liễu Chiêu phòng thi.
Mạnh Thanh Ninh đề nghị đến quán cà phê gần đó một chút, nhân tiện rõ ý định của với Giang Hằng.
"Quà đưa cho em , bà bảo với em là bà thích,
Hôm nay đến đưa Tiểu Chiêu thi, còn đặc biệt bảo đưa em và Tiểu Chiêu về nhà ăn cơm nữa."
Mạnh Thanh Ninh ngắt lời : "A Hằng, thật hôm nay em cũng chuyện với ."
Nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của cô, nụ của Giang Hằng cũng nhạt vài phần, trong lòng một dự cảm lành.
"A Hằng, em nghĩ mối quan hệ của chúng , cũng đến lúc làm rõ . Trước đây chúng vì cả hai đều nỗi khổ riêng nên mới hợp tác với ." " bây giờ chuyện cũng giải quyết gần xong , em và Phó Nam Tiêu cũng sẽ ở bên , còn ..."
Cô dừng , trong mắt Mạnh Thanh Ninh dần hiện lên một ý nghĩa sâu xa.
"Cũng cần cái cớ như đúng ?"
Cô kẻ ngốc, nếu đây cô tin, nhưng trong những tiếp xúc , sự giúp đỡ và quan tâm vô điều kiện của Giang Hằng cô đều thấy.
Dù luôn tìm cớ giải thích, nhưng cảm giác
Cô là trong cuộc thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-426-tam-long-cua-em-le-nao-anh-that-su-khong-biet-sao.html.]
Vì thể cho câu trả lời, nên cắt đứt sớm cũng .
Tránh đều gặp rắc rối.
Sắc mặt Giang Hằng lập tức đông cứng vì câu cuối cùng của cô.
Bàn tay nắm chặt ly cà phê cũng siết chặt hơn.
Anh khổ: "Anh lẽ em thông minh như , làm thể hề ."
Mạnh Thanh Ninh ngoài cửa sổ, phản ứng gì lớn.
"A Hằng, em dành tâm trí cho những chuyện nữa, em bây giờ quá nhiều khó khăn cần giải quyết."
"Hơn nữa, em trải qua những gì trong quá khứ, mặc dù chuyện qua , nhưng một vết sẹo thể quên . Dì Kiều đối xử với em như , em lừa dối dì nữa, cũng tình bạn của chúng xen lẫn những thứ khác."
"Em hiểu ý em, em thể chấp nhận sự bụng của nữa."
Đôi mắt màu nhạt đột nhiên đông cứng, trong mắt Giang Hằng hiện lên sự cô đơn sâu sắc.
Anh cam lòng : " tất cả những điều đó là do tự nguyện! Anh em thể vui vẻ, hạnh phúc!"
TRẦN THANH TOÀN
"Em lừa dối em là của , nhưng em tự bao bọc quá chặt chẽ, chỉ thể tiếp cận em bằng cách ."
"Thanh Ninh, thật sự thích em, sẽ bao giờ làm tổn thương em như Phó Nam Tiêu , bởi vì... thích em lâu , lâu đến mức từng nghĩ dù cả đời giữ mối quan hệ như thế , chỉ cần thể ở bên cạnh em đối với em là !"
Mạnh Thanh Ninh đột nhiên , hiểu câu " lâu" của ý nghĩa gì.
Dường như sự nghi ngờ của cô, Giang Hằng khổ.
Ánh mắt trìu mến Mạnh Thanh Ninh, dường như đang hồi tưởng ký ức xa xôi.
"Có lẽ em còn nhớ nữa, thật nhiều năm chúng gặp ."
Mạnh Thanh Ninh bao giờ nghĩ rằng duyên phận của họ từ lâu .
Không trách đầu gặp mặt Giang Hằng dịu dàng với cô như .