ĐI XEM MẮT, TÔI PHÁT HIỆN CÓ THAI VỚI SẾP CŨ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Chương 310: Tôi luôn đứng về phía Giang Hằng

Cập nhật lúc: 2026-03-06 12:09:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô mặt lạnh tanh, chằm chằm Phó Nam Tiêu: "Anh mà động đến Giang Hằng một nữa, ngại cùng đồng quy vu tận."

giữa cô và Phó Nam Tiêu, cô thuộc dạng "chân trần sợ giày" 45:55.

Và khoảnh khắc lời của cô dứt, cả hai đàn ông đều sững sờ.

Giang Hằng con gái mảnh khảnh chắn mặt , trong mắt ánh sáng rõ nhảy nhót.

Còn Phó Nam Tiêu thì vẻ mặt đầy tổn thương.

TRẦN THANH TOÀN

Anh thể tin Mạnh Thanh Ninh, mãi mới nặn một câu từ kẽ răng: "Em bảo vệ Giang Hằng?"

Giang Hằng là đồng tính, tất cả đều là lừa cô, tiếp cận cô đều mục đích khác ?!

Còn Mạnh Thanh Ninh rõ ràng , cô dứt khoát trả lời: "Giang Hằng là bạn trai của , bảo vệ , lẽ nào bảo vệ ?"

Nghe câu , ánh mắt Giang Hằng chợt sáng lên.

Đây là đầu tiên Mạnh Thanh Ninh chủ động thừa nhận phận của , dù là mặt Phó Nam Tiêu!

Mặc dù là nhất thời bốc đồng, nhưng cũng hài lòng.

Giang Hằng đắc ý Phó Nam Tiêu, vẻ mặt mỉa mai.

Còn sắc mặt Phó Nam Tiêu càng thêm u ám, giọng trầm gấp: "Em còn diễn kịch với Giang Hằng làm gì? Em lừa dối em ? Anh căn bản ..."

"Anh như thế nào cũng đến lượt !" Mạnh Thanh Ninh nghiêm giọng cắt ngang.

chằm chằm đàn ông mặt: "Giang Hằng cũng là ông nội giới thiệu cho , cũng đời ai mới thực sự với ."

Nghe , Phó Nam Tiêu thể thêm lời nào.

Anh há miệng, nhưng chỉ thấy Mạnh Thanh Ninh chủ động nắm tay Giang

Hằng, nhẹ nhàng với : "Chúng thôi, hôm khác đến thăm ông nội."

Giang Hằng từ chối, vui vẻ đồng ý.

Anh theo Mạnh Thanh Ninh rời , khi còn quên ném cho Phó Nam

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-310-toi-luon-dung-ve-phia-giang-hang.html.]

Tiêu một ánh mắt mỉa mai.

Phó Nam Tiêu tại chỗ, bóng lưng họ xa.

Hai bàn tay luôn nắm chặt, sâu sắc đ.â.m mắt .

Chẳng lẽ Mạnh Thanh Ninh tất cả, chỉ là động lòng thật với Giang Hằng ?

Nghĩ đến đây, thở của nặng nề thêm một phần.

Mây đen cuồn cuộn bầu trời, nhanh sẽ một trận mưa lớn đổ xuống.

Còn ở phía bên .

Mạnh Thanh Ninh và Giang Hằng trở về xe bảo mẫu.

Nhìn vết đỏ cổ tay cô, Giang Hằng kìm xót xa.

Anh lấy t.h.u.ố.c xoa bóp, nhẹ nhàng xoa cổ tay cho Mạnh Thanh Ninh, giọng điệu hối : "Là của , đáng lẽ nên bảo em đợi thêm một chút, xong cùng em đến nghĩa trang thì sẽ gặp chuyện ."

Mạnh Thanh Ninh thở dài: "Đều ở Bắc Thành những ân oán như , làm thể gặp mặt chứ? Anh đừng nghĩ nhiều."

Nói thì , Giang Hằng vẫn kìm vẻ mặt u sầu.

Đợi đến khi bôi t.h.u.ố.c xong cho cô, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Anh ngẩng đầu, khi Mạnh Thanh Ninh nhớ đến lời cô mặt Phó Nam Tiêu.

Giang Hằng nhất thời chút xúc động, do dự hai giây vẫn hỏi ý kiến của cô.

"Thanh Ninh, chúng ở bên vui, cứ đòi gặp em. Nếu em tiện thì thể cùng về nhà họ Giang một chuyến, chuyện với bà ?"

Mạnh Thanh Ninh , theo bản năng từ chối: "Nếu là với tư cách bạn gái giả của , vẫn thì hơn..."

năm năm , họ trải qua một tình huống khó xử như .

Nghe cô từ chối, vẻ mặt Giang Hằng lập tức buồn bã.

Anh vội vàng : "Anh ... nhưng em tin , sẽ ở bên cạnh giúp em!"

Loading...