ĐÊM TÔI SINH NỞ, TỔNG TÀI TRA NAM ĂN TỐI CÙNG BẠCH NGUYỆT QUANG - Chương 233: Bạc Dạ Thần nói phụ nữ tay trói gà không chặt không thể gây sóng gió

Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:27:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thì cô chính là cô gái họ Mạc đó, hừ, trách gì." Diêu Trân bình tĩnh , liếc Mạc San San, rõ ràng mang theo sự khinh thường.

Mạc San San khinh thường, nheo mắt khách khí khẩy, "Cũng thôi, thì bà chính là bà ngoại khó tính của cái tên mặt liệt đó, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."

Hừ, bà già trong miệng còn chứa đựng tiếng khẩy kiêu ngạo? Cứ như thể Mạc San San cô .

"Mặt liệt? Ai cho cô gái đặt biệt danh cho Dạ Thần? Cô là cái thá gì, Dạ Thần, con còn dung túng cho cô ?

Ngay từ khi cô nhà họ Bạc, từng một quen cũ của con rằng họ thô tục, kém cỏi, giáo dục, hôm nay gặp mặt quả đúng là như .

Cha con cũng , một cô gái quy củ như , hừ, thể là gì..."

"Bà già, bà thì , nhất đừng ." Mạc San San đột nhiên tức giận cắt ngang lời Diêu Trân, đôi mắt lạnh lẽo.

Diêu Trân thấy cô tức giận, lạnh lùng quát, "Hừ, thì ? Chẳng lẽ cô là ? Đừng tưởng hai con cô nhà họ Bạc là để nhòm ngó tài sản của Dạ Thần.

cô gái, cô về với an phận của cô rằng, chỉ cần Diêu Trân còn sống một ngày, hai đừng hòng chia chác một chút tài sản nào của Dạ Thần."

"Đừng tưởng rằng dỗ cho Bạc Hồng Nghiệp, đàn ông hồ đồ đó vui vẻ là chuyện sẽ thỏa, hai hiểu rõ, tập đoàn Bạc thị lớn mạnh là do Dạ Thần để cho Dạ Thần, hai chia chác một phần, hừ, trừ khi c.h.ế.t."

Diêu Trân cảm xúc vô cùng kích động, Bạc Dạ Thần lập tức nhíu mày, "Bà ngoại, bà linh tinh gì , đừng những lời may mắn đó."

Mạc San San đang định mở miệng phản bác, Bạc Dạ Thần đột nhiên liếc mắt lạnh lùng, "Con cũng bớt hai câu , tiên qua bên nghỉ ngơi một chút."

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Một bên là Diêu Trân, một bên là Mạc San San, lúc cảm thấy da đầu tê dại.

Đặc biệt là tính cách nóng nảy và cái miệng cãi của Mạc San San, sợ nếu tách cô , bà cụ sẽ tức đến mức phun một ngụm máu.

Đường Tranh thấy vẻ mặt khó xử, cố nén đau đớn ở chân đỡ Mạc San San đến khu vực nghỉ ngơi phía .

Diêu Trân nheo mắt, bóng dáng họ dần xa, cuối cùng bà kìm cơn giận kìm nén trong lòng.

"Dạ Thần, con cái con ranh thối tha đó xem, thể thống gì, cha con quản, lẽ nào con cũng quản ? Còn Đường Tranh, theo con ranh đó sớm muộn gì cũng hư hỏng."

Người giúp việc phía lẩm bẩm, " , đến bây giờ vẫn còn đau, thiếu gia Bạc, thực sự nên quản lý cô Đường ."

Bạc Dạ Thần đương nhiên đang về việc Đường Tranh đá cô , đôi mắt sắc lạnh nheo , khiến giúp việc sợ hãi vội vàng im miệng dám lẩm bẩm nữa.

Diêu Trân thấy hề trách mắng Mạc San San và Đường Tranh, ngược còn trừng mắt giúp việc cận của .

Giọng điệu vui, "Dạ Thần, con thực sự bảo vệ cô gái đó như ? Hay là con cũng giống cha con, cũng hai con họ lừa gạt, nếu thực sự là như , con hãy nghĩ xem con suối vàng sẽ đau lòng đến mức nào."

"Bà ngoại, bà chỗ nào khỏe ? Con đưa bà bệnh viện khám nhé." Bạc Dạ Thần chuyển chủ đề, trầm giọng .

Sắc mặt Diêu Trân đột nhiên chùng xuống, đôi mắt đầy giận dữ lúc tràn ngập sự thể tin , thất vọng , "Dạ Thần, lẽ nào bà ngoại đúng ? Con cũng hai con họ lừa gạt, cô ..."

"Bà ngoại, tuy cô gái đó tính tình nóng nảy một chút, nhưng cũng vô lý, chuyện hôm nay là một sự hiểu lầm." Bạc Dạ Thần kiên nhẫn giải thích.

Diêu Trân vui, "Hiểu lầm? Bà già xương cốt sắp đè gãy , con với là hiểu lầm, Dạ Thần con quá làm bà ngoại thất vọng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dem-toi-sinh-no-tong-tai-tra-nam-an-toi-cung-bach-nguyet-quang/chuong-233-bac-da-than-noi-phu-nu-tay-troi-ga-khong-chat-khong-the-gay-song-gio.html.]

Sao thế ? Diêu Trân ngừng tự hỏi tại trong lòng, bà nhớ đây Bạc Dạ Thần đối với hai con Mạc San San rõ ràng thái độ .

Còn bây giờ? Bà kẻ ngốc, thể ý đang giúp họ chuyện, và khi nhắc đến cô gái Mạc San San đó, trong đôi mắt đen sâu thẳm của một chút bao che.

bao che cái gì, cô gái Mạc San San em gái ruột của , nên như .

"Xin bà ngoại, chuyện là do con suy nghĩ chu đáo, con nên đưa cô gặp bà sớm hơn, nếu cũng sẽ xảy chuyện nước sông phạm nước giếng.

cô gái đó từ nhỏ tính tình , cộng thêm chân cô thương, khó tránh khỏi nóng nảy hơn một chút.

Bà ngoại rộng lượng, hãy tha thứ cho cô , bà cũng yên tâm, lát nữa con sẽ dạy dỗ cô gái đó thật . Còn bà ngoại, đừng vì một cô gái thối tha như mà làm hại sức khỏe, đáng."

Trong lời của Bạc Dạ Thần đều là giúp Mạc San San chuyện, điều khiến Diêu Trân vô cùng vui, nhưng vì hình tượng bà hiền từ trong lòng , bà cũng tiện bộc lộ hết sự chua ngoa cay nghiệt.

"Thôi , dù cũng chuyện gì lớn, nhưng Dạ Thần, bà ngoại vẫn câu đó, hãy cẩn thận với hai con họ, thấy họ đơn giản như ."

Bạc Dạ Thần khẽ, "Chỉ là hai phụ nữ tay trói gà chặt thôi, thể gây sóng gió gì , bà ngoại yên tâm ."

"Con đó con đó, bà ngoại gì về con đây, chính là quá nhân từ dễ chuyện, giống hệt con."

Diêu Trân thở dài với giọng điệu đầy vẻ hận sắt thành thép.

Xa xa.

Mạc San San thấy bà cụ vẻ mặt tủi thở dài, còn đóng vai kẻ ác mách tội với Bạc Dạ Thần.

Nhíu mày, "Bà già , càng càng thấy xanh, Đường Tranh cái vẻ tủi nhỏ bé của bà xem, còn tưởng tớ làm gì bà , làm rõ , chân đau thương là tớ mà, thật là tức c.h.ế.t tớ ."

Đường Tranh để ý đến lời than vãn của Mạc San San, chỉ cúi xuống cởi giày cho cô.

Và khi giày cởi , Mạc San San đột ngột thu ánh mắt giận dữ Diêu Trân, rụt chân , "Ê, Đường Tranh làm gì ?"

"Đừng động đậy San San, tớ xem chân ." Đường Tranh nhíu mày quát, tuy lúc tận mắt thấy cái chân thể chạm đất của Mạc San San thương đến mức nào.

từ việc cô kìm nước mắt mờ mịt trong khóe mắt, cô chắc chắn đau.

Mạc San San thực sự đau, đau đến mức cô cảm giác thật to, nếu cô cũng sẽ đôi mắt ướt át.

Đường Tranh cởi giày cho cô, chân cô... Trời ơi, điều đó khiến cô cảm động quá mất, bởi vì Đường Tranh bảo bối của cô chê chân cô hôi ?

"San San, đau lắm ?" Khi Đường Tranh thấy mu bàn chân cô một mảng bầm tím đen, trái tim cô như xé nát.

thể cảm nhận nỗi đau xé lòng của Mạc San San khi thương ở chân lúc đó, nhưng trái tim , những vết bầm tím đen dày đặc đó, vẫn thắt chặt .

Mạc San San thấy vẻ mặt đau khổ nhíu mày mím môi của cô, hít hít mũi, trong lòng tràn đầy cảm động.

Đường Tranh bảo bối của cô lương thiện, lương thiện đến mức chỉ thấy vết thương của cô, cô sắp .

, vì cô hắng giọng, cố ý tinh nghịch , "Không đau nữa , nhưng bảo bối, chê chân tớ hôi ? Có ngửi thử xem mùi gì ? Hê hê hê."

Đường Tranh: "..."

Loading...