Trì Hựu khẽ mím môi, khóe môi hiện lên một tia , quỳ xuống mặt hỏi: “Anh còn cho ai ‘bao’ nữa?”
Đôi mắt Dư Thừa Phi tối sầm vài giây: “Nhớ cho kỹ là của ai.”
Trì Hựu đan hai tay , đặt lên đùi, nghiêng gần hỏi: “Anh là của ai?”
Đầu ngón tay Dư Thừa Phi đặt lên đường quai hàm rõ nét của : “Là của ai cũng nhớ rõ, xem giúp khắc sâu thêm ấn tượng .”
Đôi môi mỏng, hồng hào khẽ mở, thở ấm nóng phả , cằm ngẩng lên, hầu kết nhô khẽ lăn lên lộn xuống, khẽ bật một tiếng : “Ừm, em là ông chủ, em quyết định.”
Dư Thừa Phi khựng , đưa tay túi lục lọi, thắt lưng siết chặt quanh eo, lớp vải mỏng bám sát đùi, ví tiền phồng lên. Cậu lấy ví và rút một chiếc thẻ đen, kẹp đầu ngón tay đưa cho Trì Hựu.
“Em ‘ăn’ miễn phí.”
Chiếc thẻ đó gần như chạm mặt Trì Hựu, sững sờ mất hai giây bật thành tiếng.
Đã định bao mà còn bao một cách chính trực thế cơ đấy.
Một tia tinh nghịch xuất hiện trong khóe mắt .
“Không ?” Dư Thừa Phi trầm giọng hỏi, “Chê ít ?”
Trì Hựu chậm rãi giơ tay, đầu ngón tay kẹp lấy chiếc thẻ, lúc Dư Thừa Phi mới hài lòng gập ví . Giây tiếp theo, chiếc ví đắt tiền nhưng giản dị rơi xuống đất, ghế sofa khẽ rung lên, mặt sofa mềm mại ôm lấy đường cong cơ thể đàn ông, từ bờ vai rộng đến vòng m.ô.n.g săn chắc, ôm trọn lấy eo một kẽ hở.
Cậu còn kịp hồn, Trì Hựu nắm lấy cổ tay , đặt một nụ hôn lên mu bàn tay: “Anh sẽ làm em hài lòng.”
Sau khi ăn no uống say, đúng là nên vận động một chút để tiêu hóa.
Một chú ch.ó lông trắng tiến gần, tiếng thở hổn hển phả mặt Dư Thừa Phi, mắt mở to: “C.h.ế.t tiệt!”
Đại Bạch huấn luyện , sủa bậy, nó còn tưởng họ đang chơi trò gì đó, vẫy đuôi loanh quanh bên cạnh, hai chân gác lên sofa, ghé sát mặt Dư Thừa Phi để ngửi mùi của .
Cậu vùng vẫy: “Trì Hựu!”
“Ừm?”
“Đuổi cái thứ !”
“Đây là lời thỉnh cầu ?”
“... Giúp em.” Dư Thừa Phi giơ tay quàng lấy cổ Trì Hựu, vùi đầu cổ .
Trì Hựu khẽ nhạt, búng tay đầu Đại Bạch một cái.
Mày đang ngửi cái gì , đồ nhóc con?
Con ch.ó trắng dụ phòng bằng một quả bóng.
Dư Thừa Phi chi tiền nên là ông chủ, Trì Hựu làm thì làm nhất, nhưng Dư Thừa Phi cảm thấy bỏ tiền thì Trì Hựu lời , Trì Hựu , nhưng . Khổ nỗi uống rượu thì ý chí mỏng manh, chẳng kế hoạch gì, khơi gợi vài cái là mất luôn phương hướng.
“Sofa mới mua đấy, Đại Bạch nghịch lắm, lúc nào cũng thích phá sofa.” Trì Hựu , “Cái sofa là vết cào của nó.”
Anh vuốt nhẹ cánh tay của Dư Thừa Phi, luồn tay giữa các ngón tay của : “Đừng học theo Đại Bạch nhé.”
“Đủ ...”
“Không thể để tiền của lãng phí .”
Chút men say của Dư Thừa Phi đều giày vò cho tan biến hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-78-bi-mat-1.html.]
Trì Hựu giống như một hồ nước ấm giữa mùa đông, ngâm trong đó dần mất cảnh giác, chỉ tham luyến sự thoải mái mắt.
Anh dễ dàng nắm bắt sở thích của khác, khiến nảy sinh ý nghĩ phản kháng, chút manh nha nào cũng dập tắt ngay.
Dư Thừa Phi sofa như mất hồn, ngang hông đắp một chiếc chăn mỏng, cơ bụng lốm đốm những vệt đỏ trắng.
Trì Hựu ném tờ giấy ăn đất thùng rác: “Em làm cái vẻ mặt gì thế, cảm thấy tiêu dùng bốc đồng ?”
Dư Thừa Phi nhúc nhích.
Trì Hựu: “Có thu thẻ ?”
“Cho thì an cứ cầm lấy.” Dư Thừa Phi tặc lưỡi, “Dù em bỏ tiền, cũng cần... sức thế chứ?”
Trì Hựu rũ mắt : “Dẫu thì, hầu hạ em cho , em đến nữa thì làm .”
Anh : “Động tác đưa thẻ điêu luyện lắm đấy.”
Dư Thừa Phi: “...”
Dư Thừa Phi đổi chủ đề, hỏi quen Lục Tư Miểu bao lâu , hết chuyện về .
Giọng vẻ khó chịu khi lời .
Trì Hựu họ quen hồi đại học, ở câu lạc bộ kịch của trường, Lục Tư Miểu là hướng ngoại, hai nhanh chóng trở thành bạn bè.
“Anh thích đàn ông, cũng thích .” Trì Hựu , “Anh thích em.”
Sự khó chịu của Dư Thừa Phi còn kịp lan , mặt đỏ bừng khi thấy lời .
Cái tí là treo câu thích cửa miệng thế.
“Em cũng gì .” Cậu , “Em chỉ hỏi bừa thôi.”
“Ừm.” Trì Hựu , “ bừa.”
Dư Thừa Phi: “...”
Dư Thừa Phi càng thêm bồn chồn.
Trì Hựu thích , nhưng thực tế Dư Thừa Phi chắc sẽ thích bao lâu, sự mới mẻ và cảm giác kích thích luôn phai nhạt theo thời gian.
Mà Trì Hựu là thích theo đuổi sự kích thích.
Dư Thừa Phi cũng hạng lo ngó , những suy nghĩ cũng chỉ thỉnh thoảng hiện lên biến mất trong chớp mắt.
Cậu chỉ cảm thấy ở bên Trì Hựu thoải mái, nhẹ nhàng tự tại, gặp thì nhớ, gặp càng gặp nhiều hơn.
Dư Thừa Phi gọi tên .
“Hửm?”
“Cái đó... cho em xem điện thoại của một chút.”
“Kiểm tra ?”
“Có bí mật gì thể cho xem ?”
“Ừm, .” Trì Hựu phủ nhận.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])