[Thư ký Lâm đến , mau hé lộ một chút xem tin tức nội bộ gì , boss thật sự là vì chuyện hợp...]
[Khụ khụ.]
[Thư ký Lâm hôm nay cô cũng khỏe ? Có chúng tiện thể tìm cho cô vài mẹo ?]
[Trong giờ làm việc mà lười biếng, tất cả trừ một tháng tiền thưởng, tối nay tăng ca tập thể.]
Nhóm còn náo nhiệt trong khoảnh khắc yên tĩnh .
Cái giọng điệu bá đạo , cái ngữ khí cuồng vọng …
Khó tin tên ở phía ‘Cố’...
Đưa tay dụi mắt, lầm, ở Cố thị cái tên ...
Tất cả hít một ngụm khí lạnh, ai thể cho họ , tại boss ở trong nhóm nhân viên!
Chờ , bọn họ mới gửi cái gì?
Nói boss , chảy nước miếng dáng của , còn tìm mẹo giúp chấn hưng uy phong...
Đây là hiện trường c.h.ế.t tập thể quy mô lớn gì !
Trong khoảnh khắc, gian của cả tòa nhà Cố thị mở rộng gấp đôi, tất cả đều dùng ngón chân vẽ một căn hộ ba phòng ngủ ngay tại chỗ!
Sau đó bắt đầu bịt tai trộm chuông điên cuồng thu hồi tin nhắn, sợ boss đang nổi trận lôi đình bắt , những tin nhắn thu hồi hai phút chỉ thể cuồng nhấn quản trị viên yêu cầu giải tán nhóm nhân viên, còn tìm thư ký Lâm lóc kể lể tại nhắc nhở họ.
Gần như cả Cố thị náo loạn đến mức gà bay ch.ó sủa.
Trong phòng thư ký, thư ký Lâm đưa tay che mặt, thật sự nỡ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dai-lao-huyen-hoc-khuay-dao-hao-mon/chuong-589-phien-ngoai-tu-an-ui-ban-than.html.]
Cô nhắc nhở họ ngay khi thấy tin nhắn mà, cái nhóm nhân viên mới thành lập sớm nhất thì tổng giám đốc Cố vặn cũng ở đó, liền kéo .
Nhiều năm như , tổng giám đốc Cố từng một lời nào trong nhóm, tất cả nhân viên cũng ai phát hiện .
Cô ngờ họ sẽ thảo luận những điều trong nhóm.
Cố Thời Nghiễn bàn làm việc, sắc mặt đen đến thể đen hơn.
Ngón tay cầm điện thoại rung lên.
Nếu điện thoại thể , lúc lẽ gào t.h.ả.m thiết.
Cuối cùng cũng đến giờ tan làm buổi chiều, Cố Thời Nghiễn đen mặt trong văn phòng, chằm chằm chiếc điện thoại bàn, chút ý định dậy tan làm.
Mùa đông vốn ngày ngắn, đêm dài, mãi đến khi sắc trời bắt đầu tối, màn hình điện thoại của mới sáng lên.
Cố Thời Nghiễn đưa tay cầm lấy, mở tin nhắn , phát hiện là một quảng cáo.
Đưa tay xoa xoa mặt, thở dài một , giận dỗi so đo với cô bé tim phôi cái gì chứ? Biết rõ bản tính cô vốn lạnh nhạt, nhớ mang quà cho , nhớ sinh nhật cũng là bình thường thôi.
Đành chấp nhận phận dậy khỏi cửa xuống lầu, trong nhóm nhân viên mới thành lập thông báo cho .
Tất cả bò cửa sổ ngoài, cho đến khi tận mắt thấy xe của rời , các nhân viên trong cả tòa nhà Cố thị mới thở phào nhẹ nhõm, từng một ngã xuống ghế của .
Huhu, boss mang khí áp thấp thật đáng sợ!!!
Tuyết hôm qua rơi ít, đường tích một lớp dày, đôi tình nhân ôm chặt lấy đường, cô gái tay cầm một xiên kẹo hồ lô đỏ rực, ngọt ngào đưa đến bên môi trai.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Thời tiết tuy lạnh, nhưng mặt hai tràn ngập nụ ấm áp.
Khi ngang qua Sam Mok, Cố Thời Nghiễn dừng xe, xuống xe mua hộp khoai môn mà Lục Miểu thích ăn, thấy kẹo hồ lô tươi ngon mắt trong tủ bên cạnh, dừng đưa tay lấy mấy xiên.
Anh đạp chân ga suốt chặng đường, trở về Lăng Nguyệt Công Quán, còn cửa thấy trong nhà tối đen như mực, rõ ràng là ai ở nhà.