Rất nhanh đến Tết, ngày trường học nghỉ, Cố Thời Nghiễn đích đến đón về.
Thành phố Lạc Dương là thành phố phương Bắc, thời tiết lạnh, khi hai xuống máy bay, tuyết bắt đầu rơi.
Cố Thời Nghiễn mặc cho Lục Miểu chiếc áo phao siêu dày chuẩn , đội mũ đeo khăn quàng cổ, bọc kín như một chú gấu mũm mĩm, chỉ lộ đôi mắt to xinh .
Lục Miểu bất đắc dĩ chớp mắt, một loại lạnh gọi là bạn trai cảm thấy lạnh.
"Em lạnh."
Cố Thời Nghiễn chỉ đưa tay kéo bàn tay nhỏ bé lạnh giá của Lục Miểu, xoa xoa trong lòng bàn tay, nhét túi áo , che chở cô trong lòng nhanh chóng khỏi sân bay lên xe.
Trong xe đầy đủ hệ thống sưởi, Lục Miểu khó khăn cởi chiếc áo phao dày cộp.
Cố Thời Nghiễn đưa tay nhận lấy: "Anh đặt món ở 2068, chúng ăn xong về nhé?"
"Mọi ở nhà chờ ?" Lục Miểu kéo khăn quàng cổ xuống để lộ miệng.
"Quá ồn ào." Cố Thời Nghiễn thẳng.
Mấy cái tên phiền phức đó về chắc chắn quấn lấy Lục Miểu mỗi ngày, tranh thủ khi về nhà tận hưởng thế giới hai .
Hai ăn trưa xong, Cố Thời Nghiễn đang chuẩn đưa Lục Miểu xem phim, còn kịp đề nghị, điện thoại trong túi Lục Miểu vang lên.
Đưa tay lấy , màn hình, bắt máy: "Có chuyện gì?"
"Chắc là em về thành phố Lạc Dương chứ." Bên điện thoại câu hỏi, mà là giọng điệu khẳng định.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Lục Miểu nhướng mày: "Ừm."
"Bên một vụ án, tình huống khẩn cấp, cần em qua giúp một tay."
Chính là đội trưởng đội hai thần bí mà cô gặp ở cục cảnh sát đây.
Giống như Lục Miểu, cũng là một tu hành, cũng vì mà hai ít giao tiếp, dần dần trở thành bạn bè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/dai-lao-huyen-hoc-khuay-dao-hao-mon/chuong-585-phien-ngoai-ho-tro-pha-an-1.html.]
Đội trưởng Quý thỉnh thoảng những vụ án khó giải quyết sẽ tìm Lục Miểu giúp đỡ.
"Được, gửi địa chỉ cho ." Lục Miểu dứt khoát gật đầu đáp.
Cúp điện thoại tức nhận thông tin vị trí mà đội trưởng Quý gửi đến.
Bấm mở xem, ngẩng đầu lên, với Cố Thời Nghiễn: "Anh về công ty , em việc ngoài một chuyến."
Cố Thời Nghiễn nheo mắt lướt qua màn hình điện thoại trong tay cô, ba chữ "Đội trưởng Quý" màn hình đặc biệt bắt mắt, lông mày khỏi nhíu : "Không bận, cùng em."
Lục Miểu ngẩng đầu: "Tối qua Cẩn Hy còn dạo bận đến mức thời gian ngủ."
"Không buồn ngủ."
Cố Thời Nghiễn cho Lục Miểu cơ hội từ chối.
Nửa tiếng , xe dừng một khu vui chơi bỏ hoang.
Cổng lớn kéo dây cảnh giới, cho phép dân .
Đội trưởng Quý hiển nhiên dặn dò , cảnh viên ở cửa thấy Lục Miểu liền trực tiếp cho dẫn cô trong.
Tuyết mặt đất dày năm sáu centimet, lên phát tiếng lạo xạo.
Mấy đến một cánh cửa nhỏ, Lục Miểu ngẩng đầu, phía cửa ba chữ "Ngôi nhà Ma".
Bước bên trong, lẽ phía cảnh sát liên hệ với bên điện lực, mở cầu dao.
Nơi bỏ hoang khá lâu, phần lớn đèn bên trong hỏng, chỉ thỉnh thoảng còn một hai ngọn phát ánh sáng xanh lục, phối hợp với những cảnh tượng kinh dị dựng lên đây trông thật âm u.
Một đoàn đến vị trí giữa, liền thấy đội trưởng Quý cầm đèn pin đang cùng pháp y và mấy cảnh viên tụ tập một cái bệ.
Lục Miểu tiến lên , bệ một phụ nữ ăn mặc kỳ dị, bày tư thế kỳ lạ.