Đến lúc đó mới phát hiện căn bản là một kẻ dã man, bởi vì hai lời kéo và chặn miệng .
Bị hôn, cảm giác khổ tận cam lai, hiểu rằng sự kiên trì và nỗ lực bao nhiêu năm qua của hề uổng phí. càng đến lúc , càng cảm thấy tủi cho những gì trải qua, liền nhịn đưa tay đ.á.n.h .
543. Anh buông tay, mặc cho đánh, miệng vẫn ghì chặt lấy môi .
Tôi hôn đến mức chút thở nổi, cuối cùng chỉ thể dựa lòng mà thở hổn hển.
Tay từ lúc nãy đến giờ từng buông , vỗ lưng cho thuận khí, thì thầm bên tai rằng yêu .
Tôi mắng là đồ hỗn đản, những tủi bao năm qua, dối lòng rằng cần tình yêu của .
Anh bá đạo , rằng chọc thì chịu trách nhiệm cả đời, rằng nắm lấy tay , cả đời sẽ bao giờ buông .
Tôi lúc mới là một ngang ngược lý lẽ như , nhưng yêu đến c.h.ế.t !
Tối hôm đó, đưa về căn hộ trong thành phố của , tay vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , chặt, như sợ chạy mất.
Anh kể cho chuyện tìm trong thời gian biến mất, xong chỉ oán trách tại đến bây giờ mới nhận tình cảm của , để khổ sở đuổi theo bao nhiêu năm như .
Anh dám, hiểu dám cái gì, đột nhiên nhớ đến lời cô bạn gái cũ tài nữ hoa khôi rằng từng thật sự yêu cô , thế là liền hỏi tại lúc chia tay.
Anh đề nghị chia tay, mà là cô hoa khôi đề nghị.
Tôi hỏi vì trong lòng khác .
Anh vẻ bất ngờ, nhưng cũng hỏi nhiều làm , chỉ gật đầu mắt .
Tim thắt , tay bất giác nắm chặt, hỏi là ai.
Anh gì, chỉ cúi xuống hôn lên môi , đó là mắt , mũi, cổ…
Tôi căn bản thể đẩy , là đàn ông yêu mười mấy năm, từng mơ ước trở thành phụ nữ của , căn bản thể kháng cự sự dịu dàng của .
Khi tiến trong em, em thấy thì thầm bên tai: Là em!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/cuoi-truoc-yeu-sau/chuong-820.html.]
Cơn đau xé rách làm chút kịp phản ứng, đợi cơn đau qua , khi phản ứng , mới nhận chính là trong lòng , là mà cô hoa khôi đến.
Tôi nên lời nào, chỉ đưa tay ôm chặt lấy .
Khi tỉnh nữa là sáng hôm , mở mắt , đang bên cạnh , mở to mắt mỉm .
Tôi chút hoảng hốt, cảm thấy như đang ở trong mơ, thứ đều cảm giác thật.
Anh thấy ngây ngốc liền chủ động cho một nụ hôn chào buổi sáng, sự nồng nhiệt của đưa trở về thực tại, cho thứ là mơ, thật sự ở bên .
Khi chúng rời giường gần trưa, làm cho một chiếc sandwich đơn giản, hương vị ngon lắm, nhưng ăn vui vẻ, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.
Cuối cùng lát nữa sẽ đưa về, tiện thể đến xin ba cho cưới.
Tôi đột nhiên dừng động tác, hỏi gì.
Anh lặp một nữa, vẫn là cầu hôn.
Tôi hỏi tại , vẻ mặt đương nhiên chịu trách nhiệm.
Mặt lập tức xị xuống, buông chiếc sandwich , xoay bỏ .
Cái quái gì mà chịu trách nhiệm, thứ nay là tình yêu, kiếp chịu trách nhiệm!
Thấy tức giận, còn chút ngơ ngác hỏi làm , thầm mắng trong lòng đúng là một khúc gỗ. Không một lời, thẳng về đại viện.
Nói là khúc gỗ quả thật sai, phòng la hét tìm chuyện cầu hôn.
Đối với chuyện hai chúng kết hôn, cả nhà và nhà đều vui mừng, chỉ cam lòng. Tôi càng nghĩ càng thấy tủi cho , dù cũng chạy theo bao nhiêu năm như , dựa cái gì mà kết hôn là kết hôn, như chẳng quá mất giá !
Tôi kiên quyết đồng ý, đều làm gì . Cuối cùng, còn cách nào khác, đành hỏi thế nào mới chịu gả cho . Tôi suy nghĩ một lúc , để theo đuổi một , cho cảm nhận cảm giác khác theo đuổi.
Tôi ý cho nếm thử cảm giác chạy theo khác.
Kết quả là phận của và cứ như hoán đổi cho , biến thành của ngày , mỗi ngày khủng bố bằng điện thoại và tin nhắn, thậm chí công việc cũng làm cho t.ử tế.