Nghĩ đến cảnh Lâm Lệ nép lòng buổi sáng, Chu Hàn bất giác bật thành tiếng.
Tiếng tuy nhẹ, nhưng cũng thoát khỏi đôi tai thính nhạy của Tô Dịch Thừa ở đầu dây bên , hỏi: “Cậu đang đấy ?”
Chu Hàn cầm bộ quần áo chuẩn tắm rửa, phòng tắm, đối diện với tấm gương lớn trong phòng, chính trong gương, quả thật là đang mỉm nhàn nhạt, : “Cậu học cái thói nhiều chuyện của tên Diệp T.ử Ôn từ khi nào thế?” Nói vươn tay gãi gãi mái tóc chút vểnh lên vì ngủ của .
Đây giống tính cách của . Trong ba họ, Diệp T.ử Ôn nhiều nhất, đương nhiên cũng nhiều chuyện nhất. Có một thời gian, và Tô Dịch Thừa lén lút thảo luận, rằng nếu đời thật sự kiếp kiếp , thì kiếp của Diệp T.ử Ôn nhất định là phụ nữ, đối với chuyện phiếm luôn mang một lòng hiếu kỳ vô tận. Mà trong ba , chuyện nhất là Tô Dịch Thừa, luôn ôn hòa nhã nhặn, mặt mang nụ , cho dù là lời tàn nhẫn cũng thể như gió xuân ấm áp. Còn , đương nhiên là ít nhất, sắc mặt cũng lạnh lùng nhất. Thật lúc cũng nghĩ, ba như tụ với trở thành bạn bè quả thật chút hiếm .
Nghe , Tô Dịch Thừa ở đầu dây bên , : “Cậu sắp thành em rể , gần đây chúng tự nhiên thiết hơn một chút, nhiễm mấy tính nết đó của cũng gì lạ.”
Chu Hàn xoay , dựa bồn rửa mặt , : “Cậu sáng sớm gọi đến chỉ để đấu võ mồm với chứ, nếu , xin bái phục.”
Đùa cũng đùa xong, Tô Dịch Thừa vấn đề chính, : “Không gì, hôm qua gọi điện cho ai , chỉ với là hôm qua gặp vợ .”
Chu Hàn nhướng mày, hỏi: “Vậy , thế gì với ?”
“Không , là Bình Yên mấy lời với .”
Anh bất giác nhíu mày, “Cái gì?” Trong lòng mơ hồ một cảm giác kỳ lạ nên lời, là bất an là gì? Chính cũng chút mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/cuoi-truoc-yeu-sau/chuong-784.html.]
Tô Dịch Thừa ở đầu dây bên gì, một lát , truyền đến một giọng nữ mềm mại, “Alô, là Chu Hàn , là Cố Bình Yên.”
“Ừm.” Chu Hàn đáp, rõ cô gì với , “Cô gì với ?”
“Trước khi cho , trả lời một câu hỏi .” Bình Yên ở đầu dây bên .
Mày nhíu càng chặt hơn, hỏi: “Cô hỏi gì?” Một sự căng thẳng mơ hồ, ngay cả lực tay cầm điện thoại tăng thêm mà chính cũng nhận .
Bình Yên cũng vòng vo, trực tiếp thẳng vấn đề hỏi: “Anh đối với Lâm Lệ rốt cuộc suy nghĩ gì, thật sự như cô hai chỉ là hợp tác là tình cảm?” Cô cần xác định tâm ý của Chu Hàn , nếu đối với Lâm Lệ căn bản tình cảm, một lời cô sẽ nhiều.
“Đương nhiên là tình cảm!” Anh gần như chút do dự trả lời ngay lập tức. Nếu tình cảm, thể nào lên giường với cô, loại chỉ vì nhu cầu sinh lý mà tùy tiện tìm một phụ nữ lên giường, nếu ngay cả chút năng lực tự chủ cũng , vì nhu cầu mà động dục, thì đó và súc sinh gì khác biệt!
Anh lẽ , nhưng đối với tình cảm thuần túy, nếu yêu, thì nhất định sẽ dốc hết tất cả, cho dù kết quả cuối cùng là chính thương tích đầy , cũng sẽ hối hận, bởi vì đó là lựa chọn của chính . Đương nhiên nếu yêu, thì cũng tuyệt đối sẽ lựa chọn bắt đầu, đây là ý thức trách nhiệm tối thiểu mà một đàn ông .
Nghe , Bình Yên ở đầu dây bên nhẹ nhàng thở phào. Nếu Tô Dịch Thừa cho cô hai ngày Chu Hàn tìm uống rượu than khổ, hôn nhân giữa và Lâm Lệ sớm biến hóa, cô sẽ gọi cuộc điện thoại .
Dường như nỗi lo trong lòng cuối cùng cũng buông xuống, trầm mặc một lát, Bình Yên lúc mới mở miệng : “Chu Hàn, Lâm Lệ là một mềm lòng và cũng cố chấp, chính vì cố chấp, nên mới yêu một chỉ xem là thế suốt 10 năm. Tôi hiện tại các tiến triển đến bước nào, nhưng hy vọng nếu thật sự tình cảm với Lâm Lệ, thật sự duy trì cuộc hôn nhân một cách bình thường, thì thái độ của hãy mạnh mẽ hơn một chút, đừng để những và chuyện quá khứ xen giữa hai .”
“Ý cô là…”