Hạ Hầu Đạm: “Một con ch.ó gãy xương sống còn dám sủa bậy trận tiền quân , từng thấy nào mặt dày vô sỉ đến thế!”
Hữu quân thấy c.h.ử.i , tiếng g.i.ế.c rung trời.
Dữu Vãn Âm: “...”
Dữu Vãn Âm: “...”
Hạ Hầu Đạm dường như cảm thấy cô đang đồng t.ử động đất, nhỏ một tiếng: “Câu thoại nhịn mười năm .”
Người khổng lồ: “?”
Hạ Hầu Đạm cao giọng : “Nghịch tặc Hạ Hầu Bạc giả truyền thánh chỉ, gọi ngoại binh kinh sư, mưu sát Đế Hậu, tội ác tày trời, nay sự việc bại lộ, đều thể g.i.ế.c !”
Sát khí , quả thực tên giả mạo nào học .
Tên Phó thống lĩnh trong lòng thực rõ điều , hai chân mềm nhũn, quỳ xuống đầu tiên, mặt xám ngoét như tro tàn : “Vi thần... vạn c.h.ế.t!”
Hạ Hầu Đạm căn thời gian dừng một chút, mới nốt: “ Hoàng hậu khai ân, niệm tình các ngươi ép buộc rõ chân tướng, hôm nay ai giáo đầu hàng thì g.i.ế.c.”
Phản quân hàng .
Hữu quân khí thế như cầu vồng g.i.ế.c trong thành, nội ứng ngoại hợp với Lâm Huyền Anh giải quyết đám cấm quân ngoan cố hỏa tốc chạy về phía hoàng cung.
Bá tánh trong thành co rúm trong nhà, chỉ thấy ngoài cửa sổ đại quân dẫm đạp rung chuyển trời đất, vẫn đang run lẩy bẩy, trốn mấy ngày, nào bầu trời đổi xong .
Hạ Hầu Đạm tọa trấn ngoài thành, lát tâm phúc của Lâm Huyền Anh đến báo:
“Đoan Vương trốn trong tẩm cung chịu còn bắt giữ Thái t.ử và già trẻ lớn bé trong phủ Quốc trượng làm con tin, Lâm tướng quân dám xông , bảo thuộc hạ đến xin chỉ thị của Bệ hạ...”
Hắn vẻ nghi hoặc nhưng vẫn chuyển lời thật thà:
“Xin chỉ thị Bệ hạ, ‘ thể đường tắt ’.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Đi .”
Lâm Huyền Anh quen cửa quen nẻo dẫn vòng qua lãnh cung, cạy khóa cửa, lật đống đồ che mắt lên, chui lối địa đạo .
Khi bọn họ chui từ đầu địa đạo, trong tẩm cung đang diễn một màn kịch.
Có một thái giám thấy tình hình bên ngoài chuyển biến , khổ sở khuyên Đoan Vương “giữ núi xanh, lo củi đốt”, làm bộ đẩy xe lăn đưa chạy trốn nhưng trong nháy mắt rút d.a.o găm , g.i.ế.c Đoan Vương làm giấy đầu quân (chứng minh lòng trung thành với phe mới), mong giữ cái mạng nhỏ của .
Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, Hạ Hầu Bạc dù t.h.ả.m hại đến , ít nhất vẫn còn vài t.ử sĩ nấp trong bóng tối bảo vệ.
T.ử sĩ nhảy bắt giữ tên thái giám mà Hạ Hầu Bạc trong cơn thịnh nộ, sống sờ sờ vặn gãy cổ tên thái giám.
Hạ Hầu Bạc lúc ở bên bờ vực tinh thần thất thường, tự điều khiển xe lăn di chuyển đến mặt đám con tin, đưa tay chỉ một phụ nữ, với t.ử sĩ:
“G.i.ế.c ả, cắt đầu ném ngoài, cho Hạ Hầu Đạm xem.”
Lâm Huyền Anh đúng lúc dẫn từ gầm giường nhảy , nhanh chuẩn độc b.ắ.n c.h.ế.t tất cả t.ử sĩ.
Hạ Hầu Bạc đầu họ, dường như một cái, trong mắt lóe lên vẻ khoái trá lạnh lẽo, giơ một vật trong tay về phía Lâm Huyền Anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/con-ra-the-thong-gi-nua-thanh-ha-the-thong-2026/chuong-154-chuong-28-5-gianh-lai-giang-son.html.]
Chính là khẩu s.ú.n.g Dữu Vãn Âm đổ vạ cho Trung quân, đó cấm quân tịch thu đưa .
Đồng t.ử Lâm Huyền Anh co rút mạnh, lách tránh sang một bên...
Hạ Hầu Bạc ngược họng s.ú.n.g , mò mẫm bóp cò...
Không chuyện gì xảy .
Dữu Vãn Âm ngay từ khi lên kế hoạch trong xe quân nhu tháo hết đạn trong khẩu s.ú.n.g .
Người của Lâm Huyền Anh lập tức lao tới khống chế Đoan Vương, trói tứ chi nhét giẻ miệng , đề phòng c.ắ.n lưỡi.
Lâm Huyền Anh tim đập bình , vỗ n.g.ự.c về phía , đáp trả một nụ ác ý: “Đoan Vương điện hạ thế mà tìm c.h.ế.t? Bệ hạ nếu sẽ đau lòng - bao nhiêu nha.”
Ngay lập tức Lâm Huyền Anh dẫn , càn quét tàn dư đảng phái Đoan Vương trong thành.
Do lo lắng Đoan Vương xảo quyệt để t.ử sĩ làm hậu chiêu, Hạ Hầu Đạm và Dữu Vãn Âm tạm thời thành mà tiếp tục ở tường thành, diễn thuyết cảm động với đại quân ngoài thành.
Sau khi thu nạp bộ vũ khí của phản quân, Dữu Vãn Âm chỉ huy nhân thủ cứu chữa thương binh, Hạ Hầu Đạm thì tạm thời chỉ định vài tên tiểu đầu mục tích cực đầu hàng để họ giúp duy trì trật tự.
Dọn dẹp tàn cuộc một nửa, Lâm Huyền Anh đích , sắc mặt chút khó coi, hiệu cho Hạ Hầu Đạm mượn một bước chuyện.
“Chúng thần tìm thấy t.h.i t.h.ể Đoan Vương dùng để mạo danh ngài .” Bên trong tường thành, Lâm Huyền Anh dẫn Hạ Hầu Đạm đến một chiếc quan tài hiệu cho thuộc hạ đẩy nắp quan tài để lộ t.h.i t.h.ể bên trong.
Hạ Hầu Đạm bước gần, cụp mắt bản sắc mặt xanh mét, c.h.ế.t nhắm mắt, giả như thật .
Quá giống.
Giống đến mức ngay cả quen thuộc nhất với cũng khó lòng sơ hở.
Có thể bắt chước đến mức độ , chỉ cần kỹ thuật cao siêu còn cần vô cùng, vô cùng hiểu rõ ...
Khi Dữu Vãn Âm theo tới thì lập tức thấy Hạ Hầu Đạm như đột nhiên đông cứng, bên cạnh quan tài nhúc nhích.
Giọng Lâm Huyền Anh trầm thấp:
“Ta vốn định khiêng t.h.i t.h.ể ngoài, công khai vạch trần ngụy trang cho xem, tránh lời đồn thật thật giả giả gì đó. thấy lớp mặt nạ đó bóc qua nên xem một cái...”
Hắn sờ lớp mặt nạ mỏng manh mặt thi thể, nhẹ nhàng bóc một góc .
Bắc Chu lẳng lặng mặt họ.
Chân Dữu Vãn Âm mềm nhũn, loạng choạng vững.
Hạ Hầu Đạm vẫn cúi đầu như cũ, hồi lâu bất kỳ phản ứng nào.
Lâm Huyền Anh nhớ những ngày tháng ở chung với vị sư hờ thấy t.ử trạng của Bắc Chu, trái tim cũng thắt .
l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao bao nhiêu năm nay quen thấy t.h.ả.m trạng của đủ loại thi thể, hít sâu vài cũng trấn tĩnh :
“Ta cho tra, tìm một của Thái y viện, là chút nội tình, Bệ hạ gặp ?”
Tiêu Thiêm Thải đưa tới.
Hắn bất an hành lễ, ngẩng đầu thấy Dữu Vãn Âm lén gật đầu chào cô.
Dữu Vãn Âm sững , nhớ vẫn tin Tạ Vĩnh Nhi c.h.ế.t, trong lòng như đ.â.m thêm một nhát dao, dùng hết sức lực mới duy trì biểu cảm.