Con Gái Đè Đầu Thiếu Gia: "Ba Cậu Là Của Tớ!" - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-28 06:03:11
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng gõ cửa kính vang lên.

Trâu Phượng Thanh mặc bộ vest đen may đo riêng, vô cùng phong độ.

"Mọi chắc nhận thông báo , là trưởng phòng mới. Để hiểu rõ hơn và triển khai công việc hơn, các bạn tạm gác việc đang làm, 9 giờ rưỡi đến phòng họp, chúng họp nhanh một chút."

Anh làm , làm tốn quá nhiều thời gian của chúng .

Đến tận khi họp xong, vẫn thèm liếc lấy một cái.

Cô bé bàn bên cắm cúi nhấn điện thoại, vẻ bí hiểm ghé sát gần hóng hớt.

"Chị Nhất, chị từng làm ở thành phố A, gì về trưởng phòng Trâu ?"

Tôi trừ, né tránh.

"Bình thường chỉ chuyện công việc thôi."

Cô bé hạ thấp giọng, mắt sáng rực.

"Nghe bảo đến thành phố S vì chuyện công."

"Thế ?" Tôi gượng mấy tiếng.

"Bạn em bảo, trưởng phòng Trâu là phú tam đại ở thành phố A, đến S là để theo đuổi vợ. Em nghĩ cũng đúng, nếu thì đang làm tổng giám đốc ngon lành mà về đây làm trưởng phòng cơ chứ?"

"Chà, đúng là tình thánh luôn ..."

"Nhà giàu thì xuất tình thánh mà!" Cô bé đưa lịch sử trò chuyện cho xem: "Nghe bảo là đại tiểu thư một gia đình thư hương tại thành phố S, là hôn nhân gia tộc."

"Lúc đầu thích, ai dè làm tức giận bỏ thì mới thấy quý, nên hạ đến đây để theo đuổi."

"Ôi trời, cặp đôi phong cách cổ phong nhà ai, mau mau dắt về ."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đến vì .

Lại cảm thấy suy nghĩ chút tự luyến.

Trâu Phượng Thanh tiền bạc đầy , ngoại hình xuất chúng, việc gì đ.â.m đầu cái cây như chứ?

Tôi nhẹ lòng hẳn.

Công việc chất cao như núi, đoán hôm nay tăng ca, nên đăng ký gửi con trường buổi tối cho Từ Chấn Tâm.

Đến khi xong việc, văn phòng gần như chẳng còn ai.

Phòng làm việc của Trâu Phượng Thanh thì vẫn còn sáng đèn.

Tôi chào , trực tiếp tan làm.

Cửa thang máy đóng , bấm mở .

Là Trâu Phượng Thanh.

Anh biểu cảm gật đầu với một cái bước .

Cả hai chúng đều lời nào.

Tôi và lượt bước khỏi thang máy, cứ thế thẳng mà thèm đầu .

Nhìn bóng lưng bước thẳng về chiếc Bentley màu đen, chỉ thấy diễn vẻ cũng chút khí chất đấy chứ.

Về đến nhà, đổ ập xuống ghế sofa, mệt đến mức cảm giác xương cốt rã rời.

Từ Chấn Tâm hiểu chuyện chạy bật bình nóng lạnh, xách chiếc xô nhỏ đựng đồ tắm chạy lon ton tới, chống cằm xổm bên cạnh sofa hỏi:

"Mẹ ơi, nghỉ ngơi xong ạ?"

"Nghỉ xong , đây nào chú heo con, để tắm rửa cho con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/con-gai-de-dau-thieu-gia-ba-cau-la-cua-to/chuong-4.html.]

Con bé khúc khích suốt dọc đường khi bế phòng tắm.

Xong xuôi hết thảy quá mười giờ.

Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi kiểm tra điện thoại, đặt đồ ăn, cũng đơn hàng nào.

Sợ đến mức chạy bếp cầm theo con d.a.o thái.

Mở camera giám sát lên xem.

Anh lẽ tắm xong, đang mặc đồ ở nhà, mái tóc rũ xuống trông gọn gàng.

Là Trâu Phượng Thanh.

Trâu Phượng Thanh thấy , liền làm vẻ mặt ngạc nhiên đầy kịch tính.

Tôi đặt d.a.o xuống, mở cửa, tài nào hiểu nổi giờ đến đây làm gì?

Tôi nhắc nhở : "Hôm qua mới đến đây thôi đấy."

"Trùng hợp thật, em cũng sống ở đây ."

"Anh là hàng xóm mới chuyển đến. Từ giờ chúng sẽ sống cùng một khu, gì cần giúp đỡ cứ gọi nhé."

Anh chẳng hề thấy ngại ngùng chút nào.

Suýt chút nữa thì quên, Trâu Phượng Thanh vốn là âm hiểm.

Tôi: "..."

Quên , nhớ là đang xuyên vai nữ phụ, để nam nữ chính yêu còn thì dùng d.a.o mổ lợn để xuyên qua bảy năm làm trâu ngựa cho kẻ tình nhân ở Hầu phủ ---

Còn giờ thì đang chơi chiêu với đây.

Chỉ là, chơi đối thủ cạnh tranh, chơi họ .

Tôi định đóng cửa .

Tôi : "Tôi sắp ngủ ."

Trâu Phượng Thanh nhanh tay chặn cửa: "Không mời chút ?"

Tôi: "..."

Anh : "Không , em cứ ngủ , tự ở một cũng ."

"Mẹ ơi, chú là ai ạ?"

Cửa phòng mở , Từ Chấn Tâm dép lê lạch bạch chạy tới, ôm lấy đùi ngẩng đầu Trâu Phượng Thanh.

Từ Chấn Tâm lập tức ngoan ngoãn gọi: "Chú ạ."

Tôi : "Là chú hàng xóm mới chuyển đến."

Anh mím môi, lấy điện thoại , bật một bài hát chỉnh âm lượng to hết cỡ.

Trâu Phượng Thanh trả lời.

Tiếng nhạc vang vọng khắp hành lang.

[Em chẳng danh phận, cũng chẳng oán trách nhiều, em với khó lòng sinh hận...]

Tôi vội vàng kéo trong, đóng cửa nhà, tắt cái điện thoại c.h.ế.t tiệt .

Hàng xóm nổi cáu, gào lên cánh cửa: "Đêm hôm còn mở loa ngoài, điên ? Không cách âm ở đây kém lắm hả?"

Tôi chợt nhớ đến khuôn mặt xui xẻo của tổng giám đốc Trang và cốc cà phê đá Mỹ thêm ớt đó.

Loading...