Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 995: Anh Không Cô Đơn Trên Con Đường Này

Cập nhật lúc: 2026-03-26 05:58:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim An An đập thình thịch, hai tay nắm chặt lấy áo , cô thì thầm.

- em vẫn còn thương...

- Em hồi phục ? - Anh vuốt những ngón tay chai sạn lên những vết sẹo bụng cô. Làn da bụng cô mịn màng và mềm mại, nhưng vẫn còn một vài vết sẹo.

điều đó quan trọng, những vết sẹo thể xóa bỏ bằng một thủ thuật y tế trong tương lai.

Ánh mắt An An đảo quanh, giống như một chú thỏ con sợ hãi, đúng hơn, giống như một con cáo nhỏ thừa nhận rằng điều đó. Cơ thể cô trong vòng tay bộ mùi hương nam tính của bao trùm lấy cô. Cảm giác thật xâm chiếm.

- em sợ...

- Em sợ gì? - Lục Yến bế cô lên, đặt cô lên bồn rửa mặt trong phòng tắm.

- Anh sẽ nhẹ nhàng hơn.

Anh hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Một giờ .

Lục Yến bế An An khỏi phòng tắm và đặt cô lên giường bệnh. Anh kéo quần lên và cúi xuống hôn lên má cô.

- Anh nhé.

An An mồ hôi đầm đìa, cô cảm thấy yếu ớt. Cô vùi mặt gối, vươn tay nắm lấy tay , dường như rời , hoặc lẽ đó chỉ là cô đang làm nũng.

Toàn Lục Yến đẫm mồ hôi, mồ hôi chảy xuống những múi cơ săn chắc khiến trông thật quyến rũ.

Anh cúi cô đang làm nũng, khi ánh mắt dán chặt bàn tay cô. Anh l.i.ế.m những vùng môi khô nứt nẻ và khẽ .

- Em vẫn đủ ?

An An nhanh chóng rụt tay .

Thấy hành động của cô, khóe mắt nheo thành nụ . Nếu cứ tiếp tục ở đây, lẽ sẽ bao giờ thể rời . Anh sẽ nỡ rời , chỉ ở bên cạnh cô mãi mãi.

- Anh thực sự .

- Mau nhé.

- Ừm. - Lục Yến rời .

Anh .

An An xoay , thẳng giường. Cô vẫn cảm nhận mùi hương của , kéo chăn đắp lên, che mặt .

Đôi mắt cô long lanh khi cô mỉm hạnh phúc lớp chăn.

Lục Yến tác chiến và An An bay đến nước Z ngày hôm để tìm tướng quân.

Cô ở nước Z hai ngày, nhưng mỗi khi cô đến tìm tướng quân, cô đều từ chối. Lính canh luôn ngăn cô nơi đó.

Vị trí của cô quá thấp để thậm chí gặp tướng quân. Báo cáo cũng phê duyệt.

Một ngày nọ, cô đến căn cứ quân sự. Lính canh bên ngoài thể nhận cô chỉ bằng một cái .

- Thưa cô, đến đây? Tôi thực sự thể cho cô gặp tướng quân . Hơn nữa, tướng quân cuộc họp quan trọng hôm nay, ông rảnh để gặp cô.

An An qua cổng, bên trong vài chiếc xe Jeep chống đạn đậu. Có một chiếc Jeep treo cờ, cảnh thật hùng tráng và tráng lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-995-anh-khong-co-don-tren-con-duong-nay.html.]

Một nhóm sĩ quan cấp cao mặc quân phục bước , chia thành hai hàng. Tất cả đều chào đàn ông trong chiếc xe Jeep chống đạn ở hàng đầu.

Cửa mở và Trần Kim bước khỏi xe Jeep.

Đây là đầu tiên An An gặp Trần Kim trực tiếp. Dù ngoài 50 tuổi, ông vẫn sở hữu quyền lực to lớn và dường như hề chậm vì tuổi già. Vẻ mặt ông vẫn nghiêm nghị, đúng như cách những trọng vọng trong xã hội cư xử.

Trần Kim bước xuống xe Jeep, về phía phòng họp. Thư ký riêng theo , đưa cho ông biên bản cuộc họp.

Các sĩ quan cấp cao trong quân đội cũng theo ông.

Họ đang tiến đến phòng họp.

Mắt An An sáng lên, cô rằng nếu nắm bắt cơ hội thì sẽ .

Nắm lấy cổng, cô hét lên.

- Thưa tướng quân, xin dừng một chút!

Trần Kim giật , An An.

Người lính gác sợ c.h.ế.t khiếp, ngờ An An táo bạo đến . Hắn nhanh chóng chạy tới, đuổi An An .

- Thưa cô, cảnh cáo cô, nếu cô vẫn chịu rời , sẽ bắt giữ cô vì tội gây rối trật tự công cộng.

Trần Kim liếc An An với vẻ mặt lạnh lùng. Ông định bỏ .

Hai lính canh đến đuổi An An . An An Trần Kim rời , cô đột nhiên van xin.

- Thưa tướng quân, xin ông cho vài phút chuyện với ông? Tôi quyền yêu cầu gặp mặt ông, nhưng còn Huyết Đại Bàng thì ? Huyết Đại Bàng quyền gặp ông ?

Trần Kim sững , ông chậm rãi .

An An hất hai lính canh , trèo qua cổng và nhảy qua.

Cô dễ dàng vượt qua cổng và bên trong.

Đó là doanh trại quân đội và hệ thống báo động thiết lập mỗi khi kẻ xâm nhập. Tiếng còi báo động đỏ bắt đầu vang lên khi An An nhảy qua cổng. Cô thấy nhiều tiếng bước chân, hàng chục binh lính chạy đến và chĩa s.ú.n.g đầu và n.g.ự.c cô.

- Cô gái, cô là ai? Cô nên dừng ngay, sẽ bắt đầu đếm. Đếm đến ba, nếu cô dừng , chúng sẽ bắn!

An An ai, ánh mắt tập trung Trần Kim mặt. Cô duỗi chân, bước lên phía từng bước một.

- Thưa tướng quân, xin dùng cách để gặp ông. Cho phép tự giới thiệu, là hôn thê của Huyết Đại Bàng.

Với một cú kéo, sợi dây đỏ quanh cổ An An tháo xuống. Trên sợi dây là một chiếc nhẫn kim cương.

Mới đêm qua, khi hai đang mật, Lục Yến tháo sợi dây đỏ quanh cổ và đeo nó cổ cô.

- Một.

- Hai.

đang đếm, những khẩu s.ú.n.g trường xung quanh đủ để b.ắ.n thủng cô.

An An nắm chặt chiếc nhẫn kim cương, bước lên phía hề sợ hãi. Cô thẳng lưng, to từng lời.

- Là nhà của một lính, nên dùng cách để xông căn cứ quân đội. Nếu chuyện, chắc chắn sẽ mắng vì làm mất mặt, nhưng còn lựa chọn nào khác.

- Huyết Đại Bàng, ai ở đây từng đến tên ? Chỉ vài năm nữa thôi, sẽ tròn 30 năm chiến đấu chiến trường. 30 năm. Anh cống hiến cả tuổi trẻ, nước mắt và m.á.u của cho đất nước.

- Anh nhiều phận. Anh là chỉ huy của Huyết Quân, là huyền thoại trong quân đội, chính trị và cơ quan lập pháp. Anh giống như vua địa ngục đối với tất cả các tổ chức tội phạm quốc tế, cũng là cha của những đứa trẻ núi và cũng là chồng . Nhiều trong các bạn thần tượng nhưng thực sự ngoài đời. Nhiều hy sinh cả mạng sống để bảo vệ .

- Tôi đến đây để cầu xin ai cả, chúng cần cầu xin ai giúp đỡ. Tôi chỉ yêu cầu vị tướng điều tra sự thật về vụ án của cha cách đây 20 năm.

- Căn cứ quân đội là một nơi thiêng liêng. Niềm tin ban đầu, đam mê lớn nhất của đều ở đây. Tất cả các bạn đều là con của dân tộc chúng , kể cả Huyết Đại Bàng nữa. Thật may là may mắn như , chỉ là một đứa trẻ đang lang thang một bên ngoài. Tôi hy vọng rằng dân tộc chúng sẽ dang rộng vòng tay đón nhận khi đang chịu đau khổ bên ngoài. Dân tộc chúng thể cho rằng cũng dân tộc yêu thương, rằng bao giờ cô đơn hành trình đầy sóng gió .

Loading...