Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 994: Không Nỡ Để Anh Đi

Cập nhật lúc: 2026-03-26 02:44:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị tướng , Trần Kim, ngoài năm mươi tuổi. Khi còn trẻ, ông lập nhiều chiến công hiển hách và giờ đây, bất cứ nơi nào ông đến, đều kính trọng gọi ông là "Tướng quân".

Trần Thiến Thiến là con gái duy nhất của ông. Là con gái của tướng quân, vị thế của cô thật đáng ghen tị.

An An rằng vị tướng chính trực, ngay thẳng và tài giỏi. vì ông chỉ một con gái trong những năm cuối đời, nên cô là bảo bối của ông và ông nuông chiều Trần Thiến Thiến hơn, do đó, việc dạy dỗ cô cũng dễ dãi hơn.

Hồ sơ của cha Lục Yến ai đó xóa bỏ. Người nghĩ rằng bằng cách xóa bỏ hồ sơ, sẽ thể điều tra gì, điều thật nực .

Nếu gì, thì đó để một nghi ngờ rõ ràng. Tại xóa bỏ hồ sơ? Mục đích của là gì? Có nhiều lý do để nghi ngờ.

An An tìm vị tướng già. Cô ông lật vụ án.

- An An, vị tướng già chúng thể dễ dàng gặp gỡ, nhưng thể giúp cô nộp báo cáo. Hiện tại, tướng quân đang đàm phán với quân đội nước Z. Cô thể bay đến nước Z , để ngay cả khi báo cáo chấp nhận, cô vẫn thể tìm giải pháp khác.

- Vâng, cảm ơn lãnh đạo.

Sau khi cúp điện thoại, An An đặt vé máy bay đến nước Z. Cô sẽ bay ngày mai.

Lúc , cửa mở . Lục Yến trở về và đang cầm những túi đồ ăn mang về tay.

- A Yến, về ? - An An ngọt ngào .

Nhìn thấy khuôn mặt tươi của cô, Lục Yến kìm mà véo má cô. Anh đặt cháo và một món ăn ngon khác gần cô.

- Em đợi lâu lắm ?

- Không.

Người đàn ông bên cạnh cô. Cô vươn tay ôm lấy vòng eo săn chắc của và dụi đầu , giống như một chú cáo nhỏ nũng nịu và trìu mến.

Lục Yến cong môi. Mãi đến lúc đó mới nhận cô thật sự bám víu và cần quan tâm. Anh đặt đũa tay cô.

- Đừng chơi nữa, ăn !

là đồ ngốc!

An An ăn một thìa cháo. Ừm, ngon quá.

Lúc , cô mới nhận một bóng lấp ló ở cửa sổ phòng. Có ở ngoài, và trông khá quen thuộc. Đó là Lâm Thuần.

An An Lục Yến.

- Sao ở đây?

Lục Yến nhặt một hạt đậu xanh và đút miệng cô. Mặt biểu lộ cảm xúc gì.

- Cứ ăn .

An An nuốt hạt đậu xanh với đôi mắt lấp lánh. Cô nhặt một miếng thịt xào nhỏ và đút miệng đàn ông.

- Miếng thịt dành cho . Đàn ông chỉ sức mạnh khi ăn thịt.

Lục Yến nhai miếng thịt trong miệng và liếc cô từ xuống , khi đáp một cách quyến rũ.

- Sức mạnh để làm gì? Để cày ruộng ?

- Ý là cày ruộng? - An An hiểu.

Lục Yến nhướn đôi lông mày dài, cô với vẻ mặt dâm đãng.

- Tất nhiên là cày ruộng lúa mì ngập nước .

Một giây, hai giây… An An chợt nhận , mặt đỏ bừng. Gã … quá dâm đãng!

Cô vội cúi đầu tập trung ăn cháo.

Lúc , cửa đẩy mở, Lâm Thuần bên cửa với vẻ lo lắng, theo là một nhóm đông đảo thành viên FIU.

- Thiến Thiến của Delia bắt cóc. Chúng đang tuyệt vọng và thể làm bất cứ điều gì. Anh định cứu cô ?

Thiến Thiến bắt cóc ?

Hàng mi cong vút của An An run lên, môi cô cong lên vẻ lạnh lùng. Gần đây Thiến Thiến và Lâm Thuần quá kiêu ngạo, khiến họ dễ trở thành mục tiêu. Họ đáng như .

Nghĩ , tên Lâm Thuần đáng thương còn dám nhờ Lục Yến cứu Thiến Thiến.

- Tôi tìm nữa, nhưng giờ chúng tìm thấy hang ổ của chúng. Chỉ mới cứu Thiến Thiến…

Hắn dứt lời thì Lục Yến giật lấy một cuốn sách bàn và ném về phía Lâm Thuần.

- Ngay cả một con quạ cũng ồn ào bằng . Cút !

Mặt Lâm Thuần tái mét vì hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-994-khong-no-de-anh-di.html.]

Cánh cửa đóng .

An An ăn một ngụm cháo và liếc đàn ông bên cạnh. Anh đang ăn và mái tóc lưa thưa che khuất đôi mắt. Anh ăn hết một phần lớn cơm. Cơ bắp đều săn chắc.

- A Yến, cứu Thiến Thiến ?

Lục Yến ngẩng đầu lên, cũng biểu lộ cảm xúc gì.

- Trần Thiến Thiến phản bội . Cô gan.

Chính của Delia phát hiện phận của An An, còn Thiến Thiến thì liên quan gì đến chuyện .

An An khẽ c.ắ.n đũa.

- Vậy, sẽ cứu cô chứ?

Lục Yến ăn hết sạch cơm. Anh giật lấy đũa của cô và bắt đầu đút cho cô ăn.

- Ăn nhanh lên. Cháo và các món ăn sắp nguội .

An An bĩu môi đỏ mọng. Cô sẽ cứu Thiến Thiến.

sẽ làm dựa cơ sở nào?

Vết thương lưng để sẹo, và vết thương ở chân cụt vẫn còn viêm. Người đàn ông khăng khăng tự gánh vác việc và thậm chí hề kêu lên dù đang đau đớn.

Trong lòng cô nhói đau.

Cô ngoan ngoãn ăn cháo đút cho, nhưng chuyện với thêm nào nữa.

Ăn xong cháo, cô dậy dọn bàn.

- Để em làm, thể .

Cô bước phòng tắm. Đứng bồn rửa mặt, cô vặn vòi nước và bắt đầu rửa tay.

Lúc , cô thấy tiếng bước chân dồn dập. Lục Yến rời bước phòng tắm.

An An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm ánh mắt của đàn ông trong gương. Lục Yến đút cả hai tay túi quần. Anh dùng tay đóng cửa phòng tắm chằm chằm cô.

Một lát , bước tới, hình vạm vỡ lưng cô. Anh ép hình mảnh mai của cô bồn rửa mặt.

An An bỏ chạy nhưng đàn ông cúi đầu xuống và đôi môi mềm mại bắt đầu hôn lên mặt cô.

- Lục Yến, ! - Cô tức giận đẩy .

hình vạm vỡ của hề nhúc nhích. Anh tìm thấy đôi môi đỏ mọng của cô và hôn cô ngay lập tức. Chiếc lưỡi dài của luồn và ngấu nghiến cô ngừng, gần như khiến cô nghẹt thở.

An An mở miệng và nhẹ nhàng c.ắ.n đầu lưỡi .

Lục Yến buông cô nhưng môi vẫn ở môi cô. Giọng trầm khàn của pha lẫn niềm hạnh phúc và tình yêu.

- Xem em hồi phục . Em sức c.ắ.n đấy.

Tay Lục Yến siết chặt vòng eo thon thả của cô. An An cố gắng ngăn nhưng thể.

- Anh đang làm gì ? Đây là bệnh viện! - Mắt cô đỏ hoe và những giọt nước mắt nhỏ đọng hàng mi dài.

- Nếu em gì, ai mà chúng đang làm gì?

- Lục Yến!

Người đàn ông động cơ.

Lục Yến nhíu mày và hôn nhẹ lên tai cô. Anh khẽ.

- Anh xin , đừng giận.

Lời xin của lập tức khiến trái tim An An nhói đau. Cô và ôm chặt lấy .

- A Yến, cần xin . Em mới là xin . Em nên giận dỗi như một đứa trẻ, em chỉ là… nỡ để .

Lục Yến vuốt tóc cô, giọng bình tĩnh và kiên quyết.

- Anh sẽ sớm.

An An sụt sịt, cố gắng kìm nén cảm xúc và nở một nụ .

- Ừm, em sẽ giận . Anh nên .

Lục Yến cong môi và kéo áo cô.

- Anh đây. Đừng lo, chúng vẫn cố gắng hơn nữa để thành kế hoạch con.

Loading...