Lý Tư sững sờ, cảm xúc dâng trào trong mắt. Cảm giác như đầu tiên trận. Dần dần, nước mắt trào , lòng tràn ngập niềm vui. Cuối cùng cũng hiểu tại Lục Yến yêu An An.
An An dịu dàng như Mạt Nhi, tài năng như Thi Thi, cũng xuất chúng như Huyền Cơ, nhưng tất cả bọn họ đều dũng cảm, thuần khiết và nhiệt huyết như An An. An An giống như mặt trời rực rỡ giữa tháng Sáu.
Cô là duy nhất thể cứu rỗi Lục Yến, và… mang hạnh phúc.
Lý Tư gật đầu lia lịa. Lục Yến của họ nên như thế . Anh nên sống trong hối tiếc suốt đời.
Giọng dịu dàng của An An tan dần trong gió lạnh. Những cha bia mộ dường như đang nở nụ hiền hậu và dịu dàng…
…
An An trở bệnh viện. Một y tá gặp cô và lập tức .
- Cô An An, cô ? Mau về phòng .
Chuyện gì xảy ?
An An nhanh chóng thang máy lên tầng . Khi khỏi thang máy, cô cảm thấy hành lang ở tầng im lặng.
Rất kỳ lạ và phần rùng rợn.
An An bước tới và chứng kiến cảnh tượng mắt khi cô rẽ sang một bên. Tất cả các bác sĩ mặc áo trắng và y tá đều thành hai hàng dọc hành lang, đầu ai nấy đều cúi gằm vì sợ hãi.
Lục Yến ở giữa. Khuôn mặt điển trai của tối sầm và khí chất độc ác tỏa khiến mặt tại đó đều c.h.ế.t lặng.
- Nói cho , các làm gì cô ? - Anh gầm lên bằng giọng trầm.
Tất cả các bác sĩ và y tá đều run rẩy vì sợ hãi, gần như quỳ xuống.
- Vâng… Thưa , chúng thấy… cô An An. Chúng … làm gì cả…
- Vậy cô ở ? - Lục Yến gầm lên, liếc đàn ông với ánh mắt đầy sát khí.
Vị bác sĩ sợ đến nỗi hầu như kịp phản ứng.
An An suýt bật . Anh đang làm gì ?
Đây là bệnh viện mà nghĩ đang thẩm vấn tội phạm ?
An An hắng giọng, thẳng .
- Quay đầu , em ở đây!
Dáng cao lớn mặt sững , lập tức đầu.
An An đó duyên dáng như đóa sen nở. Cô với cặp lông mày cong vút, hai tay chắp lưng. Trông cô tinh nghịch và rạng rỡ như một con cáo nhỏ.
Lục Yến nổi giận, còn cô trêu chọc như . Anh bước tới, giọng nhỏ nhẹ, mặt mày tối sầm , quở trách.
- Em ? Nếu trừng phạt em, cá là em sẽ còn hỗn xược hơn nữa!
An An ưỡn ngực.
- Sao dám chuyện với Sếp của như ?
Anh từng rằng cô sẽ là chủ nhà!
- …Nghiêm túc hơn ! - Trái tim của Lục Yến gần như ngay lập tức con cáo nhỏ quyến rũ. Mặt nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.
- Em tìm thấy nên mới ngoài tìm. Em chỉ vòng quanh cửa thôi.
Nói xong, An An véo má và hiệu bằng ngón tay.
- Cười cho trai nào.
“…”
Anh thừa nhận cô là chủ nhà, nhưng cô tự xưng là “Anh trai”.
Lục Yến khom và bế cô lên ngay lập tức.
- Anh là chủ nhân của em, cứ gọi là “Bố”.
“…”
Anh đang lợi dụng cô.
An An lập tức đ.ấ.m tới tấp.
Lục Yến né cú đ.ấ.m của cô. Anh chỉ bế cô phòng, dùng chân đá cửa đóng sầm .
…
Tên đàn ông đáng sợ cuối cùng cũng phòng. Mọi thở phào nhẹ nhõm, mặt mũi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
- Thật đáng sợ. Gã đó hung dữ quá.
- khi cô An An đến, trở nên dịu dàng. Hình như chỉ cô An An mới thuần hóa con thú .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-993-goi-anh-la-bo.html.]
- Mình xem cảnh tình tứ của họ ? Mình thấy nam tính thật.
- Đừng mê si tình thế. Vừa nãy còn chẳng .
Giữa lúc ồn ào bên ngoài, An An ném lên giường. Cô lăn lộn và bò bằng tay chân.
Cô bò trong giường.
Lục Yến vươn tay và vỗ m.ô.n.g cô.
- Á!!!
An An kêu lên vì sốc và dùng một tay xoa mông, .
- Sao đ.á.n.h em?
Lục Yến xuống cô.
- Sau em ngoan ngoãn ?
An An rằng danh xưng "Ông chủ" chỉ là danh xưng. Cuối cùng, cô vẫn điều khiển.
- Vâng, em sẽ ngoan. - Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy vẻ mặt ngây thơ của cô, cơn giận của Lục Yến nguôi ngoai.
- Có đau ?
- Đau.
- Để xem.
Anh quỳ một gối giường và bắt đầu kéo quần cô xuống.
- Anh đang làm gì ? - An An nhanh chóng kéo quần lên và mặt cô đỏ bừng. Anh là một kẻ biến thái ?
Cô cho thấy và cả hai vật lộn với . Đột nhiên, tiếng x.é to.ạc khi quần của An An rách.
- Lục Yến, xem làm gì ! - An An giận dữ mắng . Đây là quần áo bệnh viện. Thật là một tên thú vật!
Lục Yến kéo cô . Bây giờ cô đang giường và đè lên cô, giữ chặt cô.
- Sao em giả vờ ngại ngùng? Chuyện xảy nếu em cho xem. - Anh hôn mạnh lên tóc cô và hít lấy mùi hương cơ thể cô.
An An gần như thể thở khi giữ chặt. Anh cao 1,9 mét và cơ thể đầy những cơ bắp săn chắc. Anh lẽ nặng 80 kg và đang ở cô.
cô cảm thấy một sự ngọt ngào trong lòng. Nếu cô thực sự để thấy m.ô.n.g của , lẽ chuyện sẽ leo thang thành điều gì đó khác.
Cả hai quấn lấy trong tư thế . Lục Yến vùi đầu tóc cô.
- Tối nay em ăn gì?
- Cháo.
- Được , ngoài mua. - Lục Yến dậy và rời khỏi phòng.
Sau khi đàn ông , An An vẫn giữ nguyên tư thế. Hơi ấm từ cơ thể vẫn còn vương vấn cô. Cô chạm khuôn mặt , vẫn còn đỏ và nóng.
Ding.
Lúc , cô nhận một tin nhắn.
Đó là từ Thiên Thiên: [An An, tớ hack cơ sở dữ liệu của FIU. Nhanh chóng tìm kiếm những gì đang cần.]
An An lập tức dậy. Ngón tay cô nhanh chóng gõ các phím điện thoại và cô truy cập cơ sở dữ liệu thông tin hạn chế của FIU.
Cô đang tìm kiếm thông tin liên quan đến vụ án trộm cắp mà cha của Lục Yến vướng hai mươi năm .
Tất cả các vụ án đều hồ sơ. An An liếc cơ sở dữ liệu và cô lập tức c.h.ế.t lặng. Cô tìm thấy vụ án trộm cắp, nhưng khi cô nhấp đó, hồ sơ nào cả.
Thực tế là nó trống rỗng.
Chỉ một khả năng duy nhất. Ai đó làm giả hồ sơ.
Là ai thể?
Cha của Lục Yến là một bình thường như bao khác, và làm giả hồ sơ chắc chắn là quyền truy cập cao hơn, là chức vụ cao. Tại chức vụ cao làm giả một hồ sơ tầm thường và đáng kể như ?
Điều đó thật vô lý.
Nếu hồ sơ, thì thể nào lật ngược vụ án .
Chuyện xảy cách đây hai mươi năm và những liên quan lẽ c.h.ế.t. Việc lật ngược vụ án chẳng khác nào việc với tay lên trời.
Hoàn manh mối nào.
An An c.ắ.n môi , nghiến răng bấm .
- Alo, thưa , thể giúp báo cáo lên ban quản lý ? Tôi xin gặp tướng quân. Tôi đòi công bằng!