An An cảm thấy như thể cô ăn mật ong . Anh hôn cô bất cứ khi nào , đó là cách công khai tán tỉnh.
Anh giỏi tìm cớ cho bản .
An An ôm lấy cổ , đáp nụ hôn.
…
Còn trẻ, An An hồi phục nhanh.
Một ngày nọ, cô tự xuống giường và dạo dọc hành lang. Cô thấy một nhóm bác sĩ và y tá đang tụ tập xem tivi.
- Mau xem nào, sĩ quan Lâm Thuần thăng chức . Wow, thật bảnh bao.
- Sĩ quan Lâm giúp chúng tiêu diệt một trùm ma túy lớn, liều cả tính mạng. Đây đúng là một tấm gương sáng cho tất cả các chiến sĩ, là một trụ cột vững chắc cho chúng , những dân.
- Tôi thực sự ngưỡng mộ sĩ quan Lâm, là ngầu nhất đời.
An An màn hình tivi, đó là bản tin về lễ thăng chức của Lâm Thuần hôm đó. Lâm Thuần mặc quân phục, là tâm điểm chú ý. Hắn trông oai phong và tự mãn.
Các bác sĩ và y tá thực sự ngưỡng mộ , giống như thần tượng của họ.
Ánh mắt An An trở nên lạnh lùng, khóe môi nhếch lên thành một nụ mỉa mai. Những thật trơ trẽn, mở rộng tầm của cô quá nhiều.
- An An, cô thấy đỡ hơn ? – Đội trưởng Giang Quốc đến.
- Đội trưởng, thấy đỡ hơn nhiều .
- Tuyệt vời. - Giang Quốc đưa cho An An một tờ giấy.
- Đây là thứ cô yêu cầu.
An An mở tờ giấy , đó là một địa chỉ.
Địa chỉ của một ngôi mộ.
- Đội trưởng, cảm .
…
An An vẫy một chiếc taxi đến địa chỉ đó. Địa chỉ do sư phụ của Giang Quốc đưa cho. Đó là địa chỉ mộ của cha Huyết Đại Bàng.
Chiếc taxi tiếp tục chạy một khu vực vắng vẻ, cuối cùng đến một ngôi mộ.
An An mở cửa, bước xuống xe. Cô bia mộ mặt, cơn gió lạnh thổi qua, những cành cây xung quanh xào xạc. Những ngôi mộ rõ ràng tuổi, một vài vết nứt đây đó.
Nắm chặt tờ giấy ghi chú, cô bước bên trong.
Cô dễ dàng tìm thấy hai ngôi mộ, chúng cạnh . Bia mộ còn mới, cô thể nhận thấy rằng thường xuyên đến thăm mộ.
An An vẫn mặc bộ quần áo bệnh viện kẻ sọc bên trong, chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác đen bên ngoài, tóc buộc thấp kiểu đuôi ngựa.
Cô bức ảnh bia mộ. Đầu tiên cô thấy ảnh của cha . Cha của Huyết Đại Bàng cao lớn và trông ấm áp và bụng.
Tiếp theo là . Mẹ quả thực xinh , lẽ Lục Yến thừa hưởng vẻ từ . Trong bức ảnh, mỉm , trông thật dịu dàng và nhân hậu.
Cuộc đời của cha quá bất hạnh.
Mắt An An đỏ hoe, cô chậm rãi đưa tay lên, vuốt ve bia mộ. ngay lập tức, cô thấy tiếng bước chân đều đều. Có đang đến gần.
An An nhanh chóng nấp một cái cây.
Có là ?
…
Anh vẫn thừa nhận phận của , đó là nguyên tắc của và cũng là một cách để bảo vệ cô. Mặc dù cô chắc chắn rằng là Huyết Đại Bàng, nhưng giờ đây khi cô sắp tiết lộ phận của , tim cô đập thình thịch và lòng bàn tay cô đổ mồ hôi.
Hít một thật sâu, cô ngẩng đầu về phía .
Có đến, đó là một dáng oai vệ. Đế giày dày của tạo tiếng sột soạt khi bước lá cây. Anh bước tới, di chuyển trong khí mờ sương.
Đó là Lục Yến.
An An thấy khuôn mặt điển trai của Lục Yến, mím môi như khi, các đường nét khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng và góc cạnh hơn.
Thật sự là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-992-khong-ai-co-the-de-anh-ay-phai-chiu-kho-them-nua.html.]
Nước mắt trào dâng trong mắt An An. Cô chớp mắt.
Lục Yến đến hai bia mộ, đặt một bó hoa xuống. Anh qua tuổi về cảm xúc của từ lâu, vì nhiều mà chỉ đó. Anh chỉ bắt đầu vài khoảnh khắc.
- Bố, , cô gái tên An An đó, sắp trở thành con dâu của bố . Con sẽ cố gắng hơn nữa để cô thai. Con làm cha, con làm cha từ lâu .
Anh với bố rằng yêu một cô gái và tên cô là An An.
An An kìm nụ , nước mắt vô thức lăn dài má. Tại ? Sao cô cảm thấy buồn ngay cả khi đang trải qua một khoảnh khắc tuyệt vời như ?
Cô cựa quậy, phát tiếng động.
- Ai đó?
Giọng trầm của Lục Yến vang lên, lập tức ánh mắt sắc bén như chim ưng hướng về phía cô.
Tim An An đập thình thịch.
Anh phát hiện cô ?
- Yến Tử, là đây.
Một giọng khác vang lên. Đó là Lý Tư.
Lý Tư liếc An An khi bước về phía Lục Yến.
- Sao đến đây? - Sự cảnh giác của Lục Yến tan biến.
Lý Tư đến bên cạnh Lục Yến.
- Hôm nay là ngày giỗ của chú và dì, sẽ đến. Tôi An An gần như hồi phục, kế hoạch gì cho tương lai?
Nghe nhắc đến An An, khóe mắt Lục Yến nheo nở một nụ dịu dàng.
- Tôi đưa cô cùng.
- Đi? Về núi ? - Lý Tư hỏi.
- Ừm.
- Yến Tử, hôm nay là lễ thăng chức của Lâm Thuần. Tất cả vinh dự đáng lẽ thuộc về , nhưng vẫn sống trong bóng tối, sống như một bóng ma. Thế giới rộng lớn như , nhưng chẳng nơi nào thể đến. Sau khi liều mạng , về núi. còn thì ? Khi cần nữa, định khỏi núi ? Cho dù cảm thấy ấm ức, cũng nghĩ đến cảm xúc của cô An An nữa. Cô là con gái nhà họ Cố, cô sống ở thành phố nhộn nhịp từ lâu. Cậu thực sự nghĩ rằng cô thể chịu đựng cùng ở núi ?
Lục Yến nhíu mày.
- Tôi sẽ đền bù cho cô , sẽ cho cô bất cứ thứ gì cô miễn là khả năng.
- Yến Tử!
- Lý Tư. - Lục Yến ngắt lời Lý Tư.
- Cậu còn nhớ mục đích thành lập Huyết Lực của chúng ? Lòng vẫn đổi, vẫn nhớ rõ mục đích đó.
Nói xong, Lục Yến bỏ .
…
Lục Yến khỏi và An An bước , Lý Tư.
Mặc dù Lý Tư cố gắng chia rẽ cô ba năm , An An rằng Lý Tư là duy nhất đời đối xử với Lục Yến như . Cô cũng kính trọng Lý Tư.
- Anh Lý.
Lý Tư An An, đôi mắt cô gái vẫn trong sáng. Cô và Lục Yến chẳng hề đổi chút nào.
Lý Tư gật đầu.
- An An, cô về kế hoạch của Yến T.ử đấy. Còn cô thì ? Nếu cô định sớm về núi, để sắp xếp cho…
Trước khi kịp hết câu, An An lên tiếng.
- Anh Lý, cả.
Lý Tư sững sờ.
- An An, cô…
An An mỉm .
- Tôi , và cũng . Tất cả vinh dự thuộc về , và sẽ lấy tất cả cho . Tôi tỏa sáng và nhận sự ngưỡng mộ của . Tôi thấy bay cao bầu trời, ai thể bẻ gãy đôi cánh của , ai thể… khiến đau khổ vì oan ức.