Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 977: Tặng Cô Son Môi

Cập nhật lúc: 2026-03-25 11:24:41
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

An An tin nhắn hai : [Anh đang ở ngoài căn hộ của em, mở cửa .]

Ôi trời. Anh đến .

An An còn kịp xỏ giày chạy mở cửa.

Một dáng cao lớn bên ngoài, giống như một bức tượng, lưng về phía ánh sáng.

là Lục Yến.

An An , phồng má lên.

- Anh làm gì ở đây, chẳng Thiến Thiến cho phòng khách sạn của cô ? - Cô vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, cho .

Lục Yến vươn tay đẩy cửa, bước căn hộ của cô và đóng cửa lưng. Hành động của thật hống hách.

Anh dựa cửa và khúc khích.

- Nếu thật sự thì sẽ đến sưng mũi mất.

- Em đến sưng mũi ! - Mặc dù An An , nhưng mũi cô đỏ ửng.

Lục Yến xuống, chân cô trần. Anh nhíu mày hỏi.

- Sao em chân trần?

Anh vươn cánh tay vạm vỡ , ôm lấy eo cô và dễ dàng nhấc bổng cô lên. An An nhanh chóng ôm lấy cổ .

- Có chuyện gì , mắt em đỏ hoe thế? - Anh cúi xuống hôn lên đỉnh trán cô.

Trước khi đến hỏi, An An bao giờ cảm thấy áy náy đến thế, nhưng khi nhắc đến, cô bĩu môi.

- Em cứ tưởng bỏ rơi em.

Một nữa, tim Lục Yến đập thình thịch khi thấy . Anh dùng sức mạnh hơn khi vật cô xuống.

- Em thích nhiều đến thế ?

Giờ chẳng còn gì trong tay, còn tàn tật, cô gái 21 tuổi đang ở độ tuổi nhất thích đến thế?

- Ừm, em chỉ thích thôi. - An An cúi đầu .

Mắt Lục Yến nheo thành nụ .

- Anh mua quà cho em, ở trong túi . Tự lấy .

Anh mua quà cho cô ?

Mắt An An sáng lên, cô nhanh chóng thò tay túi .

- Quà gì cơ?

Tay cô đặt lên đùi , chỉ cách bởi lớp vải mỏng của chiếc quần. Eo cứng .

An An tìm thấy món quà, cô lấy nó . Đó là một thỏi son.

Anh tặng cô một thỏi son.

Một đàn ông tặng một phụ nữ một thỏi son.

Tất cả những ấm ức trong lòng An An tan biến, mắt cô nheo thành nụ rạng rỡ khi cô hào hứng vẫy thỏi son.

- Giá bao nhiêu ?

- Không nhiều lắm, 3999.

Cái gì?!

An An há hốc mồm.

- Lương chỉ 4000 mà tiêu 3999 cho một thỏi son? Lục Yến, điên ?!

Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y định đ.ấ.m .

Lục Yến nhúc nhích, cứ để mặc cô đ.ấ.m . Cảm giác như cô đang cù lét khi những cú đ.ấ.m của cô giáng xuống lồng n.g.ự.c vạm vỡ của . Anh sợ đau, mà sợ tay cô sẽ làm đau.

- Tô nó ngay, xem.

An An tức giận vì tiêu tiền hoang phí, phung phí cả tháng lương. Anh còn như xưa nữa, còn một xu dính túi khi gửi các con ở miền núi lên thủ đô học đại học.

- Em .

- Cô bé, em ngoan ? - Anh véo eo cô.

Đau quá! An An trượt khỏi vòng tay như một con rắn. Cô xỏ dép trong nhà và đến bàn trang điểm, vặn mở thỏi son.

Vừa thoa son lên môi, cô tán đều. Thỏi son màu đỏ tươi, đậm màu, chỉ cần thoa một chút là tạo hiệu ứng môi bóng, chuyển màu.

Ngước mắt gương, đường viền môi tự nhiên của cô vốn hảo nên thường ngày cô cần thoa son. giờ đây, khi thoa son, nó càng làm tôn lên làn da trắng hồng của cô, càng làm nổi bật vẻ của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-977-tang-co-son-moi.html.]

, với ánh mắt lấp lánh.

- Em ?

Lục Yến bước đến, mặt cô ôm lấy khuôn mặt cô, hôn lên môi cô.

Đôi môi mềm mại của cô, với cả lớp son, giờ đang ở môi .

Ưm!

An An nhanh chóng đẩy .

- Đừng hôn em nữa, em mới thoa son xong!

- Anh mua thỏi son để ăn đấy.

“…”

Anh định hôn cô thì An An tránh .

- Để em hỏi một câu, tặng em son?

Trong nhiều món quà, chọn son.

- Ban đầu định mua thứ khác, nhưng đủ tiền.

“…”

Chẳng lúc đó định điều gì đó thật ngọt ngào lãng mạn ?

Gừm, lúc nào cũng khó đoán.

Thôi , vốn dĩ loại như thế.

Khi Lục Yến cúi xuống hôn An An nữa, cô né tránh. Cô đặt tay túi . Anh chỉ còn một đồng xu trong đó. Cô nắm chặt đồng xu trong tay, cảm thấy tim nhói lên.

A Yến của cô nên sống như thế .

Cô đột nhiên thấy càu nhàu.

- Em xong việc sờ mó trong túi ?

Mặt An An đỏ bừng, vô thức rụt tay .

Lục Yến nhấc bổng cô lên, ném cô xuống ghế sofa trong phòng khách.

Trước khi cô kịp dậy, đè cô xuống và mùi hương cơ thể nam tính của lấn át giác quan của cô.

Rồi, hai hôn như thể ngày mai.

Vì An An đang cầm thỏi son, nên khi đàn ông bắt đầu cởi quần áo của cô, thỏi son rơi xuống thảm.

- Son môi của em!

Cô cúi xuống kiểm tra, thỏi son gãy làm đôi thảm.

Lòng An An nhói lên. Trời ơi, thỏi son 3999 tệ của cô!

nhặt nó lên.

đàn ông kéo cô ngay lập tức.

- Sao em hét lên, nó gãy , cứ để đó.

-

- Đừng phí thời gian nữa! - Anh ngắt lời cô.

- Anh thông cảm cho em vì đứa bé, nhưng hãy xem dạy cho em một bài học!

An An nhanh chóng nhắm mắt . Người đàn ông … là một kẻ ăn thịt, thèm khát cô theo cách bản năng nhất. ngay cả bây giờ, cô chỉ thể nghĩ đến thỏi son gãy và vứt .

Hai giờ .

An An yếu ớt mở mắt khi đang giường. Cô dường như c.h.ế.t sống một nữa.

Lục Yến trong phòng, ngoài.

An An dồn hết sức lực để xuống giường, mở cửa sổ trong phòng để thoáng khí. Ga trải giường bẩn dùng nữa, cô tháo bằng ga mới.

Cô cầm ga trải giường cũ trong tay bước khỏi phòng.

Vừa bước ngoài, cô thấy một dáng cao lớn trong bếp. Lục Yến đang nấu ăn. Anh tắm xong nhưng vì trong căn hộ quần áo nam nên mặc chiếc áo phông màu xanh hải quân quen thuộc và chân giả tháo . Ống quần bên của trống .

điều đó hề ảnh hưởng đến cử động của đàn ông, thậm chí còn làm tăng thêm vẻ quyến rũ của . An An bước đến nhẹ nhàng, ôm từ phía . Cô chạm phần chân cụt của .

- A Yến, mất chân ?

Loading...