- Tôi xem chiếc đồng hồ . - Thiến Thiến yêu cầu.
- Được. - Người bán hàng mở tủ trưng bày, cố gắng kìm nén sự phấn khích của .
Lục Yến đột nhiên lên tiếng.
- Không cần .
Lục Yến từ chối cô.
Thiến Thiến sững sờ.
- Đại Sơn, thích chiếc đồng hồ ?
- Tôi thích.
Nói xong, Lục Yến bỏ .
…
Lục Yến ngoài trung tâm thương mại, dựa xe và đợi bên ngoài.
Delia bước đến, vỗ vai .
- Sao từ chối Thiến Thiến khi cô mua đồng hồ cho ? Miễn là no bụng, thì nếu dựa dẫm phụ nữ?
Lục Yến nở một nụ gượng gạo.
- Tôi thà đói còn hơn là dựa dẫm phụ nữ.
- Anh bản lĩnh đấy! Tôi thích điều đó. - Delia khen ngợi khi lấy hai xấp tiền.
- Đây là lương tháng của . Cầm lấy .
Lục Yến đếm 4000 tệ từ xấp tiền. Còn thừa một ít nên trả cho Delia.
- 4000 tệ, thế thôi.
Anh nhận thêm tiền.
Delia nhướng mày, nhận tiền.
- Anh định mua gì với lương tháng ?
- Tôi vẫn chắc.
Lục Yến thực sự . Trước đây từng là bá chủ thủ đô, giàu đến nỗi cần mang tiền mặt ngoài.
Ba năm qua sống núi với các con, dù khá giả lắm, nhưng vẫn sống vì sống một . Thời gian trôi qua, thậm chí tiêu tiền và như thế nào.
Đây thực sự là đầu tiên nhận tiền lương.
- Nếu thích phụ nữ nào, hãy mua cho cô vài món trang sức và phụ kiện. Phụ nữ nào cũng thích. - Delia cho một ý tưởng.
Thật ?
Khóe môi nhếch lên một vẻ dịu dàng khó tả.
…
Trong trung tâm thương mại.
Người bán hàng đang trò chuyện với đồng nghiệp.
- Tôi gặp một khách hàng tội nghiệp, một cô gái xinh tặng một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn nhưng giả vờ . là đồ giả tạo.
Ngay khi xong, thấy tiếng động.
Cốc cốc.
Người bán hàng . Lục Yến , một tay đút túi, tay gõ kính trưng bày. Anh ngẩng đầu lên, liếc bán hàng bằng đôi mắt sâu thẳm chút biểu cảm.
Mặt bán hàng tái mét, chỉ một cái đó thôi cũng đủ khiến tóc dựng .
- Thưa , tìm gì ? - Người bán hàng lắp bắp.
Lục Yến lảng tránh ánh mắt, ánh thu hút bởi một thỏi son môi nào đó.
Nó màu đỏ tươi nổi bật.
- Cái giá bao nhiêu ? - Anh hỏi.
- Thưa , vỏ son làm bằng vàng 18K nguyên chất, còn son thì làm thủ công. Giá bán lẻ là 3999.
3999.
Anh nhận tiền lương 4000.
- Được , để mua. Gói giúp nhé.
- Vâng, thưa .
…
Trong chiếc xe sang trọng, Lục Yến lái xe trong khi Delia việc cần giải quyết nên . Chỉ còn An An và Thiến Thiến ở trong xe với .
An An ở ghế còn Thiến Thiến ở ghế phụ.
- Đại Sơn, trai em nhận tiền lương 4000 tệ. Sao mời em ăn tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-976-nguoi-phu-nu-cua-toi.html.]
Lục Yến đặt cả hai tay lên vô lăng, thậm chí Thiến Thiến mà trả lời.
- Tôi chỉ còn một tệ trong túi.
- Sao thể? Em tin. - Thiến Thiến nghĩ rằng chỉ đang viện cớ.
Lục Yến hề dối. Anh tiêu hết 3999 tệ và chỉ còn một tệ trong túi.
- Đại Sơn, cái gì đeo cổ ? Lấp lánh quá. - Thiến Thiến để ý thấy sợi dây quanh cổ một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Thiến Thiến lập tức vươn tay , chạm sợi dây đó.
Vừa thấy cô làm , hai tay An An nắm chặt thành nắm đấm.
Không ai phép chạm chiếc nhẫn kim cương đó.
Cô Thiến Thiến chạm chiếc nhẫn kim cương của .
Lục Yến vươn tay , ngăn Thiến Thiến và cô thể chạm nó.
- Ngồi yên, đừng làm mất tập trung khi lái xe.
Thiến Thiến tỏ vẻ hài lòng. Cô ngay ngắn ghế phụ và .
- Đại Sơn, đưa cô Cố về nhà , đó đưa em về phòng khách sạn.
Cô nhấn mạnh từ “phòng khách sạn”, khiến câu vẻ đầy vẻ khiêu khích.
- Cô Thiến Thiến, lẽ nên đưa cô về khách sạn . - An An .
Chiếc xe im lặng nhưng sự căng thẳng giữa hai phụ nữ ngày càng tăng cao.
- Đại Sơn, định đưa ai về nhà ?
Lục Yến ngước mắt An An qua gương chiếu hậu. An An cũng , đôi mắt long lanh ngấn lệ.
Anh lảng tránh ánh mắt .
- Đưa cô Cố về nhà .
Thiến Thiến vui mừng khi thấy .
Mặt An An tái mét. Cúi đầu thất vọng, cô siết chặt nắm tay.
…
Chiếc xe đỗ ở tầng của khu chung cư và An An thậm chí ngẩng đầu lên, cô chỉ mở cửa và cầm túi xách rời .
Lục Yến cô khuất dạng khi nhấn ga và chiếc xe phóng .
- Huyết Đại Bàng, quan hệ gì với Cố An An đó?
Thiến Thiến giật mạnh chiếc mặt nạ cao su , để lộ khuôn mặt xinh bên .
Lục Yến nắm chặt vô lăng, đáp .
- Người phụ nữ của .
- Cái gì? - Sắc mặt Thiến Thiến biến sắc, nhưng cô nhanh chóng lấy bình tĩnh.
- Huyết Đại Bàng, em sẽ cho thời gian để chia tay với Cố An An càng sớm càng . Bố em sắp thoái vị. Chỉ cần cưới em, sẽ trở thành tướng quân tiếp theo.
Lục Yến giữ vẻ mặt lạnh lùng, gì.
- Huyết Đại Bàng, gia thế của ô uế. Bố là một tên trộm, cho dù thành tích gì trong quân đội, cho dù huyền thoại đến , cũng bao giờ thể khoác lên bộ quân phục. Cách duy nhất để trở thành một lính là cưới em. Chỉ khi cưới em, mới thể thoát khỏi bóng tối. Trở thành tướng quân, một vị trí cao như chỉ thể đạt trong quân đội. Anh thậm chí bao nhiêu chỉ khao khát vị trí ?
Lục Yến nở một nụ gượng gạo.
- Đủ , đừng cố tẩy não nữa. Con trai của một tên trộm hợp với con gái của tướng quân. Tôi thể ăn bát cơm mềm .
“…”
Cơm mềm?
Anh cô ý định để ăn cơm mềm. Biết bao thanh niên ưu tú theo đuổi cô nhưng mắt cô chỉ . chẳng hề đáp , đối xử lạnh lùng với cô, thậm chí thèm liếc cô lấy một cái.
Cô gạt bỏ lòng tự trọng và cố gắng làm hài lòng .
- Huyết Đại Bàng, hài lòng với phần nào của em? Nói cho em , em thể đổi. - Giọng Thiến Thiến nhỏ dần khi cô van xin.
Lục Yến biểu lộ cảm xúc gì khuôn mặt.
- Cô thể giỏi giang, nhưng điều đó thì liên quan gì đến ?
…
Trong căn hộ.
An An tắm nước nóng và trong đầu cô tràn ngập những cảnh Lục Yến và Thiến Thiến bên . Cô tức giận đến nỗi ăn tối.
Một tiếng chuông điện thoại du dương vang lên, cô nhận cuộc gọi đến.
Đó là Lục Yến.
Cô điện thoại, máy nhưng một lúc, cô ném điện thoại lên ghế sofa.
Cô định máy.
Ding!
Cô nhận một tin nhắn: [Anh đang ở ngoài căn hộ của em, mở cửa .]