Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 973: Lục Yến!

Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:41:16
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Yến rõ, cô để tâm đến chiếc nhẫn kim cương mà đeo cổ. Anh vươn bàn tay to lớn , xoa rối mái tóc cô.

- An An , hãy cho thêm chút thời gian nữa nhé.

- Em thể cho thêm thời gian, nhưng... – An An nhón chân lên và tiếp.

- Hãy trả lời em , là... Huyết Đại Bàng ?

Đó là thứ hai cô hỏi câu .

Lục Yến vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí hề nhướng mày.

- Nếu em quá nhiều chuyện thì sẽ chẳng chút nào cho em .

Cô càng ít, thì sẽ càng an .

- Đi thôi, đến lúc về nhà . - Lục Yến đặt tay cô lòng bàn tay dẫn cô xuống lầu.

An An ngước dáng cao lớn của . Cô rằng chắc chắn lý do riêng để cho cô . một ngày nào đó, cô nhất định sẽ tìm sự thật.

Cô chắc chắn sẽ làm .

Có một chiếc xe đang đỗ bên ngoài "Địa Cung", đó là chiếc xe do chính Cố Mặc Hàn phái đến để đón riêng An An.

Lục Yến bước ngoài, mà ẩn một góc tối. Anh buông tay cô .

- Lên xe em.

An An , đôi mắt cong lên thành một nụ rạng rỡ.

- Em đây.

Lục Yến gật đầu.

- Ừ.

An An bước lên xe, cửa kính từ từ hạ xuống. Cô vẫy tay chào khi chiếc xe lao nhanh .

Cứ thế, cô rời .

Lục Yến chiếc xe sang trọng phóng vun vút, khuất dạng dần mắt .

Hai tay đút túi quần, vẫn rời . Anh chỉ lặng ở đó, cúi đầu xuống, trong lòng cảm thấy trống trải lạ thường. Anh cảm giác như trái tim khoét rỗng kể từ khoảnh khắc cô rời .

Anh , cũng chẳng dám chắc liệu một kẻ như , chỉ thể mãi ẩn trong bóng tối, xứng đáng để . Cô là vốn dĩ chẳng cần sống chui lủi lẩn trốn bất cứ điều gì.

Thực , ngay lúc nãy, bước ngoài.

Để tiễn cô .

Để mở cửa xe cho cô, để cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô, để ánh mặt trời mà trao cho cô một nụ hôn nồng nàn. , thể làm thế .

Lục Yến ngước mắt lên. Ngoài trời đang lất phất mưa.

Giờ là cuối thu, những hạt mưa sẽ khiến nhiệt độ bên ngoài càng hạ thấp hơn nữa, nhất là ban đêm. Lục Yến tựa bên hành lang; vạt áo bay phấp phới trong gió, còn đôi tay thì đút sâu túi quần. Dáng cao lớn của trông vẻ đơn độc lạ thường.

Khi những hạt mưa bắt đầu nặng hạt hơn, chẳng đó bao lâu. Mãi một lúc , mới xoay , định bước Địa Cung.

mới bước một bước, chợt thấy một giọng dịu dàng cất lên.

- Này, Lục Yến.

Lục Yến sững , lập tức phắt để kiểm tra.

Chiếc xe sang trọng trở , và An An đang giữa trời mưa, ngước đầu lên .

.

thực sự !

Vẻ mặt Lục Yến trở nên nghiêm nghị, bước tới ngay mặt cô.

- Nhóc con nghịch ngợm , em ăn đòn ?

Chiếc váy đen của cô ướt sũng vì dính mưa. Anh vươn tay , nắm lấy cổ tay cô kéo cô chỗ mái che.

Một hành lang ngăn cách họ với thế giới mưa gió bên ngoài. Dẫu nơi đây chẳng chốn ấm áp để trú mưa, bầu khí trở nên nồng nhiệt hơn nhờ sự hiện diện của hai .

Lục Yến đẩy cô áp sát tường, ánh mắt dán chặt chiếc váy ướt sũng của cô khi cất lời trách mắng.

- Đã còn ? Đứng dầm mưa vui lắm ?

An An ngước mắt .

- Em vẫn luôn từ trong xe mà; chịu rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-973-luc-yen.html.]

- Chẳng lẽ tận hưởng chút gió trời ?

"..."

Anh cởi chiếc áo sơ mi đen đang mặc quát cô.

- Cởi váy , mặc áo của ngay. Nhớ dặn tài xế bật máy sưởi trong xe lên đấy; nếu em mà cảm lạnh, sẽ dạy cho em một bài học nhớ đời!

Anh trút bỏ chiếc áo sơ mi đen, chỉ còn độc chiếc áo lót ba lỗ màu trắng. Dù chỉ diện một chiếc áo lót trắng đơn giản, nhưng nhờ những thớ cơ bắp cuồn cuộn, trông càng thêm vạm vỡ và đầy vẻ nam tính.

Thấy cô vẫn bất động, khẽ cau mày.

- Còn chần chừ gì nữa? Đợi cởi váy giúp em chắc?

An An đỏ bừng mặt. Họ đang ngay giữa hành lang; tuy góc khá khuất và tối tăm, nhưng vẫn thể ngang qua và thấy họ.

- Em sợ lỡ ai qua thấy em mất. - Cô vươn tay đẩy nhẹ n.g.ự.c .

- Thằng khốn nào dám chứ? Anh sẽ cho nó sống bằng c.h.ế.t!

"..."

Lục Yến vươn tay, x.é to.ạc chiếc váy của cô làm đôi. Khi cảm nhận làn gió lạnh mơn man da thịt, An An khẽ rùng ngã vòng tay .

Hương thơm cơ thể cô thoảng mũi, cùng làn da trắng ngần hiện hữu ngay mắt, khiến nhịp thở của Lục Yến trở nên dồn dập. Nét mặt bỗng trở nên nghiêm nghị, vội vã khoác chiếc áo sơ mi đen lên cô để che cơ thể trần trụi . Vừa làm thế, lầm bầm c.h.ử.i thề.

- Nhóc con , em đúng là chỉ giỏi hành hạ thôi.

Anh khoác áo lên cho An An, nhưng ấm cơ thể vẫn còn lưu chiếc áo , hòa quyện cùng mùi hương nam tính đặc trưng của . Điều đó khẽ chạm những rung động sâu thẳm trong trái tim cô, dẫu cho cô vẫn tiếp tục cằn nhằn .

- Anh phép tục! “Nhóc con" nào cơ? Em là nhóc!

- Nhóc con.

"..."

Chiếc áo sơ mi đen của rộng thùng thình cô; nó trùm xuống tận quá đầu gối và vô cùng rộng rãi. Đột nhiên, An An khẽ kêu lên một tiếng.

- Em chuột rút ở chân .

- Em phiền phức thật đấy. - Lục Yến càu nhàu, nhưng tay vẫn cúi xuống, giữ lấy bắp chân cô và xoa bóp.

- Chỗ nào? Ở đây ?

- Ừ, đúng chỗ đó đấy.

Lục Yến xoa bóp bắp chân cho cô; đôi chân thật thon thả, mảnh mai, thậm chí còn chẳng to bằng cánh tay của . Anh xoa bóp thật cẩn thận, cứ sợ lỡ tay làm gãy mất chân cô.

- Lục Yến , em , còn đau nữa .

- Em thực sự chứ?

- Em thực sự mà.

Lục Yến liền thẳng dậy.

- Nhanh lên, về nhà thôi.

Anh nắm lấy tay cô và dẫn cô bước ngoài.

- Này! - An An nhón chân lên, vòng tay ôm lấy cổ ngước với vẻ nũng nịu.

- Anh đúng là vô tâm quá , cứ như một khúc gỗ . Anh các cặp đôi nên làm gì khi chia tay ? Hôn em ở đây .

Cô chỉ tay .

Là đang đòi một nụ hôn đấy.

Lục Yến ôm lấy vòng eo thon thả của cô, khẽ nhéo một cái thật mạnh.

- Em chỉ vì chuyện thôi ?

An An nghiêng đầu suy nghĩ một lát bật .

- Cũng hẳn là chỉ vì chuyện . Điều quan trọng hơn là... tiễn em , mà là... em tiễn cơ. Thế nên tới dù xa đến , em vẫn sẽ luôn đợi ở phía . Em sẽ luôn dõi theo bằng ánh mắt của , em sẽ luôn chờ đợi… Ưm!

Cô còn kịp hết câu, Lục Yến cúi xuống và đặt lên môi cô một nụ hôn.

Anh hôn cô thật nồng nhiệt, vùi mặt hõm cổ cô, để những dấu vết ửng hồng làn da mịn màng .

Anh khẽ cau mày, cố che giấu cảm xúc của , nhưng những thớ cơ đang căng cứng vô tình tố cáo tâm trạng của .

- Ha. - Anh khẽ bật thành tiếng.

- Em vẫn khăng khăng rằng vì chuyện ? Xem em cần một bài học .

Nói , hôn lên môi cô một nữa.

Loading...