Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 971: Anh Ấy Đối Xử Với Cô Thật Khác Biệt

Cập nhật lúc: 2026-03-24 04:46:47
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng mi của An An khẽ rung lên khi thấy điều đó. Cái gì cơ? Tuyết Nương và Lục Yến đến từ cùng một nơi ?

Nhận thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của An An, Tuyết Nương khẽ tiếp tục giải thích.

- Anh lớn hơn vài tuổi, chúng cùng quê, sống chung một ngôi làng. Anh đối xử với hệt như em gái ruột của . Hai mươi năm , bán chốn “Địa Cung” ; vì khi đó còn quá nhỏ, đối xử như một cỗ máy kiếm tiền. Ngày xuất hiện, thậm chí còn tròn hai mươi tuổi, nhưng nhất loạt gọi là “Lục Gia”. Chỉ cần liếc mắt một cái, nhận và chọn đưa về bên .

- Anh đưa rời khỏi nơi để thể sống một cuộc đời bình thường, nhưng làm thể tự mưu sinh ở thế giới bên ngoài đây? Tôi nhà cửa, học hành, và đám khốn nạn hủy hoại thể mất . Sau khi chúng trút lên bao nhiêu chuyện đê hèn, tàn độc, thậm chí còn chẳng thể m.a.n.g t.h.a.i nữa. Thế nên, chọn ở nơi ; thậm chí còn mua cho một phần cổ phần của Địa Cung. Kể từ đó đến nay, vẫn luôn sống một cuộc đời an nhàn, tự tại.

An An cũng từng bọn buôn bán khi còn thơ bé; nếu nhờ Lục Yến, phận của cô hẳn còn bi t.h.ả.m hơn cả Tuyết Nương.

Ánh mắt An An trở nên dịu dàng, pha chút xót thương.

- Tuyết Nương , tại kể cho những điều ?

Tuyết Nương thẳng mắt An An.

- Bởi vì nhận thấy rằng, yêu cô.

Người mà cô nhắc đến chính là Lục Yến.

- Tôi quen từ lâu , nên thể thấu con thật của . Bên cạnh từng xuất hiện bao lớp mỹ nhân, và cuộc đời dường như chỉ chìm đắm trong những cuộc trác táng, chẳng mảy may bận tâm đến bất kỳ phụ nữ nào. Tất cả... ngoại trừ cô.

- Ánh mắt chỉ ngập tràn hình bóng cô mỗi khi về phía cô. Anh luôn mỉm khi ở bên cô, trao cô những nụ hôn, thậm chí còn cúi xuống mang tất và xỏ giày giúp cô. Anh thậm chí còn cho phép cô diện những chiếc váy ngắn, và cách đối xử với cô thật sự đặc biệt.

- Tôi chắc rằng yêu cô.

Trái tim An An như tan chảy khi những lời của Tuyết Nương. Cô cũng rằng yêu cô nhiều đến nhường nào.

Bước về phía , Tuyết Nương nắm lấy tay cô.

- Những đàn ông như tuy giỏi thốt những lời đường mật như bao khác, nhưng chắc chắn là đáng tin cậy. Tôi tin chắc rằng một khi trao trọn trái tim cho ai, sẽ yêu thương, chiều chuộng phụ nữ suốt cả cuộc đời . Anh sẽ dành tặng cô tất cả những gì trái tim cô khao khát. Hãy nhớ đối xử thật với nhé; xứng đáng nhận tất cả sự dịu dàng, ân cần mà thế gian thể trao tặng.

Lục Yến từng nếm trải bao thăng trầm, biến cố của cuộc đời. Anh thấu hiểu là thực, là hư; phân định rõ ràng giữa thiện và ác. Với thanh kiếm công lý luôn nắm chặt trong tay, quả thực xứng đáng nhận tất cả những yêu thương, dịu dàng mà thế gian thể dành tặng.

An An khẽ gật đầu, như một lời khẳng định rằng cô hiểu và sẽ làm đúng như .

- Tuyết Nương , cô gì về gia đình của ?

- Tôi cũng đôi chút. Dù gia cảnh mấy khá giả, nhưng từng một mái ấm gia đình vô cùng hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ bố yêu thương thắm thiết lắm. Và cũng là một con vô cùng hiếu thảo.

- Vào những ngày đông giá rét, khi lũ trẻ con nhà khác ai nấy đều đôi găng tay da ấm áp, thường lén chúng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ; bố thấu tâm can nhận đang thầm ghen tị với chúng. Một ngày nọ, bố bảo với rằng: “Rồi một ngày nào đó, bố cũng sẽ mua tặng con một đôi găng tay da y hệt như thế.”

- Sáng hôm , bố rời nhà từ sớm, nhưng mãi đến tối mịt vẫn chẳng thấy ông trở về. Ngày hôm , cảnh sát gõ cửa nhà và báo tin rằng bố trộm một đôi găng tay da. Vì tội danh đó, ông kết án ba năm tù giam. Thế nhưng, bố qua đời ngay trong trại giam khi bản án mới chỉ bước sang năm thứ hai. Anh thậm chí còn chẳng cơ hội gặp mặt bố cuối.

- Chà, còn về của … bà là một phụ nữ xinh nhưng mang một phận nghiệt ngã. Sau khi bố qua đời, hai con đành nương tựa mà sống. Khi , còn quá nhỏ để thể hiểu rằng tên trưởng thôn đang thèm khát nhan sắc của . Hắn đe dọa của Lục Yến, rằng sẽ bắt làm phu mỏ khi còn là một đứa trẻ, lợi dụng chính lời đe dọa đó để cưỡng bức bà.

- Một ngày nọ, khi học về, bắt gặp cảnh tên trưởng thôn đang đè nghiến xuống giường. Chỉ đến lúc , mới bàng hoàng nhận chuyện gì thực sự xảy .

- Chuyện lan truyền khắp làng, ai nấy đều chĩa mũi dùi Lục Yến, gọi là kẻ trộm cắp và là con trai của một ả lẳng lơ ngoại tình. Mẹ thể chịu đựng nổi những lời đàm tiếu , bà cảm thấy quá nhục nhã để thể đối diện với . Cuối cùng, bà gieo xuống sông tự vẫn.

- Kể từ ngày đó, trở thành kẻ mồ côi. Anh khoác ba lô lên vai, rời quê lên thành phố với quyết tâm làm nên sự nghiệp. Từ đó về , lột xác từ một kẻ ăn xin trở thành một đàn ông quyền thế.

Thì ...

Lục Yến thuở thiếu thời chứng kiến ​​cảnh gia đình tan nát và những yêu lượt khi tuổi đời còn quá nhỏ; chính vì thế, trở nên trầm mặc ít và học cách tự gánh vác thứ.

Đôi mắt An An đỏ hoe và ầng ậng nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-971-anh-ay-doi-xu-voi-co-that-khac-biet.html.]

Bỗng nhiên, họ thấy một giọng trầm ấm vang lên từ phía .

- Hai đang chuyện gì thế?

An An ngước mắt lên , bắt gặp ánh mắt của Lục Yến.

Lục Yến tắm nước lạnh xong và một bộ trang phục mới. Mái tóc mái còn vương nước, buông xõa tự nhiên, khiến trông vô cùng phong độ và toát lên vẻ nam tính đầy quyến rũ.

Tuyết Nương đầu , lập tức bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của đàn ông đang trừng trừng .

Trước ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu , Tuyết Nương vội vàng cúi đầu xuống đầy vẻ chột . Cô rằng hề thích việc khác nhắc đến chuyện gia đình . Kể từ cái ngày khoác ba lô rời khỏi ngôi làng cũ, bao giờ hé răng về gia đình thêm một lời nào nữa. Đó là một vết thương lòng, một cái gai trong tim mà chẳng bao giờ chạm thêm nào nữa.

Lục Yến dời ánh mắt, dừng gương mặt của An An. Anh chìa tay .

- Lại đây nào.

An An bước tới, đặt bàn tay tay . Tay cô lạnh, trong khi tay ấm áp lạ thường. Anh nắm chặt lấy tay cô khẽ trách.

- Đứng chình ình giữa thanh thiên bạch nhật thế mà trò chuyện, em đang đợi Delia phát hiện đấy ?

An An lè lưỡi, thầm thừa nhận rằng quả thực quá bất cẩn.

- Đi thôi, đưa em ngoài. - Anh nắm lấy tay cô và dẫn cô bước ngoài.

Tuyết Nương phía , dõi mắt theo bóng hai họ khuất dần. Lục Yến cao lớn, phong độ ngời ngời; còn An An thì tựa như một nàng công chúa băng giá, chẳng hề dễ gần chút nào. Thế nhưng, khi mặt , cô lột xác: cô thè lưỡi trêu chọc, vẻ mặt vô cùng tinh nghịch và đáng yêu. Dẫu cho cách tuổi tác giữa họ lên tới hai mươi năm, nhưng trông họ vẫn thật sự xứng đôi.

Hai thang máy mà chọn thang bộ.

An An bước theo đàn ông ; cô ngước khi đang thong thả đút một tay túi quần, bờ vai rộng và vững chãi của toát lên vẻ kiên cường. Anh mang cho cô trọn vẹn cảm giác an mà cô hằng mong cầu.

- Lục Yến , những ký ức mà Tuyết Nương kể… về cha là sự thật ?

Ngay khi câu hỏi thốt , bàn tay đàn ông siết chặt lấy tay cô, khiến cô cảm thấy đau nhói.

Anh đầu cô, vẫn tiếp tục bước với những bước chân vững chãi; giọng của bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường.

- Anh nhắc đến chuyện . Đừng bao giờ nhắc nó nữa.

Thì , hề về gia đình .

An An chợt nhớ đến hình ảnh của “Huyết Đại Bàng”. Là một huyền thoại trong quân ngũ với vô chiến công hiển hách, là chỉ huy tối cao của Lực lượng Huyết Ưng, nhưng trớ trêu , công nhận là một lính thực thụ. Anh vĩnh viễn chẳng thể khoác lên bộ quân phục thiêng liêng , tất cả chỉ vì xuất gia đình của . Suy cho cùng, bố là một kẻ trộm.

- Lục Yến , em tin rằng bố là kẻ trộm . Ông chẳng hề trộm cắp bất cứ thứ gì cả.

Ngay khi những lời dứt, đàn ông bỗng khựng , ngừng bước.

Buông tay cô , thẳng An An, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng kiên nghị.

- Em gì cơ?

Ánh mắt toát lên vẻ đầy nguy hiểm.

Anh đang trừng mắt cô.

Thế nhưng, An An chẳng hề tỏ sợ hãi chút nào.

- Những một lòng trung thành với Tổ quốc đều mang trong những niềm tin son sắt. Họ sẽ chẳng bao giờ chịu khuất phục những cám dỗ nỗi ám ảnh trong tâm hồn . Dẫu cho em rốt cuộc đang kiên định tin điều gì, nhưng để thể nuôi dạy nên một con ưu tú như , thì bố nhất định thể nào là một kẻ trộm !

Loading...