Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 960: Em Sẽ Không Bao Giờ Để Anh Có Con Với Người Phụ Nữ Khác
Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:29:35
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu gia giàu tình cảm ư?
Đôi môi nhợt nhạt của Lâm Thi Vũ khẽ cong lên. Người đàn ông Mexico ấn tượng đến thế về Phó Thanh Luân. Quả nhiên, cả phụ nữ lẫn đàn ông yêu mến.
- Ồ, thế ? Bác tài, làm bác Thiếu gia của lâu đài Cố Đình là giàu tình cảm?
Người tài xế mỉm .
- Thưa cô, lẽ cô rằng đám cưới , vô tiểu thư xuất từ những gia đình giàu và danh giá đều khao khát gả cho Thiếu gia, nhưng chẳng hề bận tâm đến họ. Thẻ mang con “18” tượng trưng cho 18 năm tình yêu mà Thiếu gia dành trọn cho duy nhất một trong đời .
- Không ai cũng may mắn 18 năm để chờ đợi và để yêu thương. Theo , bất cứ phụ nữ nào gặp một đàn ông như thế thì đều nên kết hôn với . Trong cuộc đời bao chuyện chẳng thể nào diễn theo ý , nhưng chỉ cần ở bên cạnh yêu thương, thì chẳng khó khăn nào là thể vượt qua… Cô thấy đúng ?
Người tài xế liếc Lâm Thi Vũ qua tấm gương chiếu hậu.
Lâm Thi Vũ chậm rãi gật đầu.
- Nói chí lý lắm.
Người tài xế bỗng khựng . Tại đột nhiên cảm thấy vị tiểu thư thật quen thuộc? Dường như từng gặp cô ở đó .
- Bác tài, làm ơn dừng xe .
Người tài xế lập tức dừng xe bên vệ đường. Lâm Thi Vũ mở cửa và bước xuống xe. Hôm nay, những đóa hoa tươi thắm rải dọc hai bên đường phố Mexico, và một tấm t.h.ả.m đỏ dài trải sẵn mặt đất.
Cô bước lên tấm t.h.ả.m đỏ, khẽ vuốt ve những cánh hoa tươi thắm.
lúc đó, món phụ kiện pha lê rơi xuống tấm t.h.ả.m đỏ. Nắp của quả táo đỏ lập tức bật mở. Bên trong quả táo là hai bức tượng sứ nhỏ. Đó chính là hình ảnh của Phó Thanh Luân và cô.
Hai bức tượng sứ nhỏ đang xoay tròn một cách vui vẻ. Giai điệu âm nhạc du dương vang lên, hòa cùng giọng trầm ấm đầy từ tính của một đàn ông.
- Vợ yêu , yêu em.
- Vợ yêu , yêu em.
- Vợ yêu , yêu em...
Anh sử dụng nhiều ngôn ngữ khác để bày tỏ tình yêu dành cho cô.
Thuở niên thiếu, giáo d.ụ.c một cách diện và thông thạo nhiều ngôn ngữ. Bản cô cũng thể nhận diện hết những ngôn ngữ mà sử dụng. Anh bày tỏ tình yêu với cô bằng tiếng Quan Thoại, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Nhật, tiếng Hàn...
Anh ghi những lời tỏ tình món phụ kiện pha lê , để nó thể bầu bạn cùng cô suốt quãng đời còn .
Đó chính là lời bày tỏ tình yêu chân thành và tha thiết nhất của .
Lâm Thi Vũ từ từ cúi xuống và nhặt món phụ kiện pha lê lên. Cô siết chặt quả táo đỏ trong lòng bàn tay đến mức cảm thấy đau nhói, trong khi những giọt nước mắt to tròn cứ thế tuôn rơi gương mặt cô. Cô ôm chặt lấy chính và nức nở kìm nén , hệt như một đứa trẻ.
Tại chứ?
Số phận trêu đùa cô hết đến khác.
Thật quá đỗi khó khăn để cô thể chạm tới hạnh phúc.
Người tài xế taxi cảnh cô đang . Chậc chậc. Tại cô gái nhỉ? Những lời an ủi mà dành cho cô lúc nãy xem vô ích.
Trên đời bao nhiêu đàn ông. Bạn trai cô là một "Thiếu gia" quyền quý gì cho cam, nên chuyện chia tay cũng chẳng là chuyện tày đình gì cả. Cô thể tìm một đàn ông khác mà.
lúc đó, một chiếc xe dừng , cánh cửa xe bật mở. Một bóng dáng cao lớn, tuấn tú bước xuống xe.
Đó là ai ? ...đó ?
Người tài xế sang, miệng há hốc rộng đến mức suýt nuốt trọn cả một quả trứng. Trời đất ơi. Người đó thực sự là... Thiếu gia.
Tại Thiếu gia xuất hiện ở đây?
Người tài xế về phía Phó Thanh Luân, ánh mắt chuyển sang Lâm Thi Vũ – đang nức nở mặt đất. Trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ. Thảo nào ban nãy cảm thấy phụ nữ thật quen thuộc; hóa cô chính là vị hôn thê của Thiếu gia, là vị Thiếu phu nhân tương lai của Lâu đài Cố Đình!
Chẳng lẽ đang mơ ? Thế giới thật quá đỗi hư ảo.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-960-em-se-khong-bao-gio-de-anh-co-con-voi-nguoi-phu-nu-khac.html.]
Lâm Thi Vũ vẫn đang nức nở. Nỗi đau trong lòng cô quá đỗi dữ dội, khiến cô chẳng thể làm gì khác ngoài việc . lúc , cô thấy một giọng trầm ấm đầy cuốn hút vang lên.
- Thi Thi.
Thi Thi.
Đôi vai đang run rẩy của Lâm Thi Vũ bỗng khựng , và cô ngước mắt lên . Phó Thanh Luân đang nắm tay Tiểu Chanh, ngay mặt cô.
Cả hai cha con đều mặt ở đây.
- Mẹ ơi, ?
Tiểu Chanh lập tức lao tới. Vừa vươn đôi bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt cho , bé cố gắng thổi phù phù những giọt lệ như thể đang sấy khô chúng .
Bé nên làm gì đây? Nhìn thấy , Tiểu Chanh cũng cảm thấy theo.
Lâm Thi Vũ vội vàng lau khô nước mắt, bởi cô làm Tiểu Chanh sợ hãi. Vì con gái, cô buộc trở nên mạnh mẽ.
Cô dậy.
lúc đó, Phó Thanh Luân bước tới. Anh ôm lấy vòng eo thon thả của cô, khẽ nhíu mày đặt một nụ hôn lên vầng trán lạnh ngắt của cô.
- Anh cứ tưởng... em bỏ .
Lâm Thi Vũ mỉm giữa những giọt nước mắt.
- Em hết những lời trong phòng làm việc. Em bỏ thật đấy, nhưng... tay em vẫn đang đeo chiếc nhẫn của mà. Thì em đây?
Ngay từ khoảnh khắc chiếc nhẫn lồng ngón tay, cô tự nhủ với lòng rằng sẽ bao giờ buông tay nữa.
Giữ chặt lấy thật đau đớn.
buông tay còn đau đớn hơn gấp bội.
Nghe những lời cô , Phó Thanh Luân lập tức kéo cô lòng. Cơ thể mảnh mai của cô trở nên lạnh toát vì ngoài trời quá lâu. Anh ước gì thể hòa tan cô tận xương tủy ngay tại khoảnh khắc , để cô thể cảm nhận ấm từ cơ thể .
Anh hôn lên mái tóc cô, hôn mãi thôi.
- Trên đường chạy đến đây, cứ mãi suy nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy với và Tiểu Chanh nếu em thực sự bỏ . Thi Thi , chúng thể sống thiếu em !
Gương mặt tái nhợt, lạnh buốt của "Tiểu Thi Thi" áp sát lồng n.g.ự.c . Đôi tay cô buông thõng bên hông, và cô cứ lặng lẽ yên trong vòng tay . Nước mắt vẫn tuôn rơi gương mặt, và cô khẽ nhắm mắt .
- Thi Thi , sẽ thật với em. , đúng là quá trình chọc hút trứng thất bại, và chúng buộc tìm một giải pháp khác. Một là em sẽ tự m.a.n.g t.h.a.i và sinh con; hai là chúng sẽ nhờ một m.a.n.g t.h.a.i hộ. Vì tương lai của Tiểu Chanh, chúng thể chần chừ thêm nữa. Anh chẳng còn lựa chọn nào khác cả. Hãy tin , Thi Thi , trong lòng cũng đang đau đớn lắm.
Lâm Thi Vũ vươn tay và nhẹ nhàng đẩy xa. Cô qua làn nước mắt nhạt nhòa.
- Em chọn phương án đầu tiên.
- Cái gì?
- Phó Thanh Luân , chúng hãy sinh thêm một đứa con nữa .
Đôi mắt Phó Thanh Luân lập tức đỏ hoe, cất giọng khàn đặc.
- Em suy nghĩ kỹ ? Em rõ việc sinh nở đối với em sẽ vô cùng nguy hiểm mà. Cả tính mạng của em và đứa bé đều sẽ đe dọa.
- Em suy nghĩ kỹ . Em sẽ tự sinh con để cứu Tiểu Chanh. Chính rằng chúng thể trì hoãn thêm nữa. Em sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ đứa bé và chính bản , để bảo vệ cả chúng . Cho dù… cho dù em thể làm , thì đến tháng thứ tư, Tư Không vẫn thể lấy mẫu tóc t.h.a.i nhi để xét nghiệm. Tiểu Chanh…
- Đủ ! - Phó Thanh Luân cắt ngang lời cô. Anh nắm chặt lấy đôi vai cô, sâu mắt cô với vẻ cầu khẩn thiết tha.
- Thi Vũ , em cứ mãi nhắc đến Tiểu Chanh. Còn thì ? Em bao giờ nghĩ đến việc cũng cần em ? Nếu chuyện gì xảy với em, thì sống đây?… Thi Vũ , em thật tàn nhẫn với quá. Em bao giờ chịu nghĩ đến cảm nhận của cả!
Phó Thanh Luân lắc mạnh đôi vai cô. Đôi mắt đỏ ngầu, chất chứa nỗi đau đớn và sự giằng xé tột cùng. Anh yêu cô và cần cô bao. Anh vốn dĩ là một kẻ ích kỷ, cả cô và Tiểu Chanh.
Anh cô mang cho một mái ấm thực sự.
Anh thể nào chịu đựng nổi cuộc sống thiếu vắng cô bên cạnh.
Lâm Thi Vũ lau những giọt nước mắt, khóe môi cô dần cong lên thành một nụ .
- Phó Thanh Luân , đó khi em say rượu, rõ ? Giờ em sẽ cho đây. Em yêu , và em sẽ bao giờ để con với bất kỳ phụ nữ nào khác, cho dù điều đó nghĩa là em đ.á.n.h đổi cả tính mạng của .