Tiểu Trúc đang giúp Cố Mặc Hàn chỉnh quần áo. Lúc , cô thấy một giọng lạnh lùng.
- Tôi nhắc thứ ba nữa. Cút !
Tiểu Trúc sững , đầu Cố Mặc Hàn đang chiếc đèn chùm màu vàng sâm panh. Ánh sáng chói lọi chiếu rọi những đường nét điển trai, góc cạnh của , khiến trông lịch lãm và tao nhã. Anh toát lên vẻ lạnh lùng, sắc sảo và quyết đoán.
Anh quả thực quyến rũ.
đôi mắt sâu thẳm và hẹp của hề chút ấm áp cảm thông nào khi cô. Thay đó, ánh mắt lộ sự lạnh lùng và một chút khinh miệt.
Tiểu Trúc cảm thấy nản lòng. Dù thì cô cũng là sinh viên đại học danh tiếng và là hoa khôi của trường. Thường thì khi các ông chủ công ty trong lĩnh vực thương mại gặp cô, họ đều cô mê hoặc, và nhiều trong họ sẽ trả giá cao để trở thành “bố nuôi” của cô.
đàn ông thờ ơ với cô.
Tiểu Trúc bĩu môi đỏ mọng, đôi mắt to tròn như sắp . Cảnh tượng thật đáng thương.
Cô đặt áo khoác và cà vạt xuống.
- Thưa chủ tịch Cố, xin phép .
Dù đáng thương đến mấy, cô cũng ngoan ngoãn rời .
cô bước hai bước thì thấy giọng trầm ấm, đầy uy lực của đàn ông.
- Chờ .
Tiểu Trúc dừng , một nụ khẽ nở môi.
- Chủ tịch Cố, đổi ý ?
Cố Mặc Hàn liếc áo khoác và cà vạt ghế sofa, vẻ mặt biểu lộ cảm xúc.
- Những thứ cô chạm giờ bẩn . Vứt chúng thùng rác .
“…”
Mắt Tiểu Trúc nheo . Anh khinh thường cô đến mức .
Anh cô vứt bỏ những bộ quần áo mà cô chạm .
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng, xa cách của đàn ông, Tiểu Trúc ném áo khoác và cà vạt thùng rác. Nước mắt trào trong đôi mắt to tròn của cô. Cô lấy tay che miệng và lao về phía cửa.
Cô mở cửa thì một bóng mảnh mai bước tới. Đường Mạt Nhi đến.
Đường Mạt Nhi và Tiểu Trúc gặp ở cửa.
Đường Mạt Nhi sững . Cô ngờ gặp Tiểu Trúc trong phòng của Cố Mặc Hàn.
Cô nhanh chóng nhíu mày.
- Sao cô đến đây?
- Cô Đường. - Tiểu Trúc vội vàng cúi đầu sợ hãi.
- Đừng hiểu lầm. Không chuyện gì xảy giữa Chủ tịch Cố và cả. Không như cô nghĩ…
Vừa giải thích, Tiểu Trúc . Nếu những đàn ông khác thấy cô trong tình trạng đáng thương , họ ôm cô lòng an ủi .
Ánh mắt của Cố Mặc Hàn lập tức trở nên lạnh lùng. Tiểu Trúc cố tình làm . Lời của Tiểu Trúc mập mờ, mục đích của cô là để đ.á.n.h lừa Đường Mạt Nhi, khiến cô nghĩ rằng chuyện gì đó xảy .
Anh thể chịu đựng nổi những trò hề của phụ nữ thêm nữa.
- Cút ! – Anh mím chặt đôi môi mỏng. Sự kiên nhẫn của đến giới hạn.
- Vâng, Chủ tịch Cố. - Tiểu Trúc rời khỏi phòng.
- Chờ . - Lúc , Đường Mạt Nhi ngăn cô .
Tiểu Trúc dừng bước, ánh mắt lóe lên. Mưu kế của cô thành công. Tất cả phụ nữ đều sẽ ghen. Cô Đường Mạt Nhi nghi ngờ Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn nhíu mày, đôi mắt sâu và hẹp chằm chằm mặt Đường Mạt Nhi. Cô tin ?
- Mạt Nhi!
Đường Mạt Nhi Tiểu Trúc biểu lộ cảm xúc.
- Vừa nãy cô gọi là gì?
Tiểu Trúc giật . Cô hoang mang và vẻ mặt thể hiện điều đó.
- Cô Đường…
Đường Mạt Nhi từ từ cong đôi môi đỏ mọng thành một nụ rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-951-anh-co-phan-nan-voi-duong-mat-nhi.html.]
- Cô thật sự gì là giả vờ ngốc nghếch? Tôi là vợ hợp pháp của Chủ tịch Cố, vì cô nên gọi là… Bà Cố!
Mặt Tiểu Trúc tái mét. Cô bao giờ tưởng tượng rằng Đường Mạt Nhi dừng cô để gọi cô là "bà Cố".
- Cố… Bà Cố, nhầm.
Đường Mạt Nhi giờ hài lòng.
- Cô thể .
- Vâng.
Tiểu Trúc rời , cảm thấy vô cùng hối hận.
…
Trong phòng chỉ hai . Cố Mặc Hàn bước tới và vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Đôi mắt trai của tràn đầy niềm vui, cúi hôn lên trán cô.
- Mạt Nhi, tưởng em tin . Em cẩn thận với Tiểu Trúc đó. Cô quyến rũ ! – Anh Cố phàn nàn với Đường Mạt Nhi.
“…”
Đường Mạt Nhi tin tưởng Cố Mặc Hàn về những chuyện như . Họ cùng trải qua nhiều giai đoạn sóng gió. Cô sẽ mắc bẫy của Tiểu Trúc và đẩy đến với phụ nữ khác.
Anh là của cô và ai thể cướp khỏi cô.
Đường Mạt Nhi né nụ hôn của . Cô nhướn đôi lông mày thanh tú và .
- Trên đời nhiều đàn ông, mà Tiểu Trúc chỉ chọn quyến rũ . Tại như ? Em nên là do gây là do sức hút của Chủ tịch Cố quá lớn?
“…”
Cố Mặc Hàn siết nhẹ vòng eo thon thả của cô và trêu chọc bằng giọng khàn khàn.
- Em yêu, em ghen ?
Đã lâu lắm mới thấy cô ghen.
Đường Mạt Nhi hừ một tiếng và đẩy .
- Giải thích cho em cho rõ ràng . Đừng bâng quơ thế!
Cố Mặc Hàn nhướn cặp lông mày trai.
- Dạo em bận rộn quá. Không phụ nữ nào bên cạnh , đương nhiên sẽ để ý đến . Giữa và Tiểu Trúc thực sự gì cả. Nếu em tin, em thể kiểm tra. “Hàng” vẫn còn nguyên vẹn.
Nói xong, Cố Mặc Hàn kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô và ấn chỗ . Khuôn mặt xinh của Đường Mạt Nhi lập tức đỏ ửng. Người đàn ông quá hống hách và độc đoán.
- Vô liêm sỉ!
Cô đẩy , đến thùng rác và nhặt chiếc cà vạt đen lên.
- Anh vẫn là chuyện gì xảy . Chiếc cà vạt trông đáng ngờ. Anh Cố, hơn hết là nên thành thật, nếu thì…
Đường Mạt Nhi giật mạnh chiếc cà vạt đen, đôi mắt tinh tế của cô lấp lánh vẻ quyến rũ.
Cổ họng Cố Mặc Hàn phập phồng.
- Nếu thì em định làm gì?
Đường Mạt Nhi , treo chiếc cà vạt đen lên cổ , kéo xuống.
Cố Mặc Hàn hạ thấp hình vạm vỡ, Đường Mạt Nhi phịch xuống ghế sofa. Cô siết chặt chiếc cà vạt đen, và khuôn mặt điển trai của Cố Mặc Hàn càng lúc càng tiến gần đến cô, cho đến khi thở của họ hòa quyện .
- Nếu … em sẽ chơi trò trói với .
Cô xong thì Cố Mặc Hàn chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Cố Mặc Hàn đặt hai tay lên lưng ghế sofa và hôn cô say đắm. Anh luồn chiếc lưỡi dài của qua kẽ răng cô, khiến cô nghẹt thở.
Đột nhiên, cảm thấy đau nhói ở đầu lưỡi. Đường Mạt Nhi c.ắ.n . cô nỡ dùng lực mạnh nên chỉ c.ắ.n nhẹ.
Cú c.ắ.n nhẹ đó khiến kích thích đến nỗi mắt đỏ hoe. Anh từ từ cong môi.
- Chơi trói đủ ? Lại còn c.ắ.n nữa ?
Đường Mạt Nhi vòng tay quanh cổ và bằng giọng nũng nịu.
- Anh Cố thích chứ?
Cố Mặc Hàn cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, giọng trầm ấm và khàn khàn.
- Bà Cố, mong chờ điều đó.