Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 947: Em Ghét Anh, Nhưng Em Cũng Yêu Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:46:54
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạt Nhi đúng. Suốt những năm qua, cô bao giờ quên .
Hãy thừa nhận , Lâm Thi Vũ , cô yêu .
…
Lâm Thi Vũ từ từ dậy và bước về phía chiếc kệ. Trên đó bày nhiều loại rượu phiên bản giới hạn.
Cô mở một chai vang đỏ và uống cạn một ly. Đặt ly xuống, cô mở cửa bước ngoài.
- Thiếu gia của các đang ở ? - Lâm Thi Vũ hỏi một hầu.
Vừa nãy, Phó Thanh Luân đưa cô phòng sang chỗ khác để tắm. Đã khá lâu trôi qua nhưng vẫn .
Điều giống phong cách thường ngày của chút nào.
Người hầu cung kính đáp.
- Thiếu gia đang ở trong thư phòng ạ.
Lâm Thi Vũ về phía thư phòng. Một tay đặt lên nắm cửa, cô đẩy cửa bước . Ngay lập tức, cô thấy một giọng nữ đầy vẻ nũng nịu, điệu đà.
Nghe giọng thôi cũng đủ khiến đỏ mặt.
Tại giọng nữ ở đây?
Chẳng lẽ phụ nữ trong thư phòng của ?
Lâm Thi Vũ lập tức đẩy mạnh cửa bước .
Phó Thanh Luân đang ghế sofa. Nghe thấy tiếng động, vội vàng tắt chiếc TV màn hình lớn .
Anh cô và ngay lập tức cô thu hút. Đêm nay, cô diện một bộ đồ ngủ bằng lụa đen. Trông cô thật quyến rũ, toát lên một vẻ lạnh lùng đầy kiêu sa. Cô tựa một đóa hoa mới chớm nở.
- Thi Thi , em quá.
Nghe thấy lời khen , Lâm Thi Vũ bước thẳng tới. Cô chìa tay về phía .
- Đưa đây.
- Cái gì cơ?
- Cái điều khiển từ xa mà đang giấu lưng . Vừa nãy đang xem cái gì thế?
Rốt cuộc thì đang xem cái gì ?
Ánh mắt Phó Thanh Luân trở nên lảng tránh, nhất quyết chịu đưa chiếc điều khiển cho cô.
- Anh xem gì . Chỉ đang xem qua vài tài liệu thôi mà.
Lâm Thi Vũ khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú.
- Vậy thì cứ tiếp tục xem tài liệu của .
Cô định bỏ .
- Thi Thi, đừng ! - Anh vội vàng vươn tay , nắm lấy cổ tay thon thả của cô.
Lâm Thi Vũ khựng , lập tức . Cùng lúc đó, cô đưa tay phía , giật lấy chiếc điều khiển từ tay .
Cô nhấn nút, chiếc tivi màn hình lớn lập tức sáng bừng.
Trên màn hình hiện hai bóng hình quen thuộc. Đó chính là Phó Thanh Luân và cô. Cả hai đang quấn quýt lăn lộn chiếc giường rộng trong một phòng khách sạn.
Cảnh tượng diễn trong chuyến "tuần trăng mật ly hôn" của họ ba năm về . Anh lén những khoảnh khắc ân ái của hai , và cô rằng vẫn còn giữ đoạn video đó bên .
Vừa nãy, cô đoán đúng rằng đang xem phim lớn, nhưng cô bao giờ tưởng tượng nổi rằng nữ chính trong phim chính là .
Lâm Thi Vũ , đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên.
- Phó thiếu gia, hóa trốn trong thư phòng để xem phim lớn đấy ?
Phó Thanh Luân vốn là một quý tộc thực thụ. Khi những thiếu gia khác tụ tập bàn tán làm những chuyện đồi trụy, bao giờ tham gia những cuộc trò chuyện hoạt động đó, chứ đừng đến chuyện xem phim lớn.
Những phụ nữ chỉ khiến cảm thấy buồn nôn và khó chịu.
Phó Thanh Luân vẫn giữ vẻ bình thản dù bắt quả tang tại trận. Ánh mắt rực lửa khi cất lời.
- Vì nữ diễn viên chính là em, nên tất nhiên xem .
"..."
Đôi mắt của Lâm Thi Vũ ánh lên một tia sáng tinh nghịch.
- Suốt ba năm qua, lúc nào cũng xem nó ?
- Ừm. - Phó Thanh Luân gật đầu.
- Đôi khi một tuần xem một , đôi khi hai tuần mới xem một . Những lúc cảm thấy khao khát phụ nữ, sẽ lấy đoạn phim xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-947-em-ghet-anh-nhung-em-cung-yeu-anh.html.]
- Anh thấy chán ? Anh thể xem những bộ phim khác mà.
Phó Thanh Luân mím đôi môi mỏng .
- Anh xem những bộ phim khác.
- Đừng giả vờ làm đắn nữa. Lúc cô ả Khâu Kỳ Kỳ sà lòng , chẳng cũng cô chằm chằm ? - Lâm Thi Vũ xuống ghế sofa, vắt chéo đôi chân thon dài.
Trên chiếc váy ngủ mỏng manh của cô một đường xẻ, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn ẩn hiện mờ ảo mỗi khi cô bắt chéo chân. Sự tương phản giữa đôi chân trắng ngần và bộ đồ ngủ màu đen trông vô cùng quyến rũ.
Cô khẽ vén một lọn tóc tai, để lộ những đường nét tinh tế khuôn mặt nhỏ nhắn của . Với làn da trắng sứ, đôi môi đỏ mọng và mái tóc đen tuyền, cô tựa như một bức tranh .
Vỗ nhẹ chỗ trống bên cạnh, cô .
- Lại đây , em xem cùng .
Cô xem cùng ?
Phó Thanh Luân khẽ nhướng đôi lông mày tuấn tú đầy vẻ quyến rũ. Anh bước tới và xuống bên cạnh cô. Trên màn hình, bàn tay to lớn của đang nâng niu khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, và cơ thể khẽ cúi xuống để trao cô một nụ hôn.
Vốn dĩ chính Lâm Thi Vũ là xem đoạn phim , thế nhưng giờ đây mặt cô đỏ bừng lên như gấc. Căn phòng làm việc lúc tĩnh mịch đến lạ, và chỉ riêng tiếng hôn hít vang lên từ màn hình cũng đủ khiến gương mặt cô nóng bừng lên vì ngượng.
lúc đó, một cánh tay rắn chắc vòng qua ôm lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô sát lòng . Lâm Thi Vũ ngước lên, bắt gặp khuôn mặt điển trai của Phó Thanh Luân đang hiện diện thật rõ nét ngay mắt cô.
Bàn tay cô khẽ luồn lên bờ vai , cô chủ động ngẩng đầu lên và trao một nụ hôn.
Phó Thanh Luân khẽ siết chặt vòng eo mảnh mai của cô.
- Hôm nay em làm thế?
- Hửm?
Hôm nay cô thật khác lạ so với thường ngày.
Cô trở nên thật dịu dàng. Một phụ nữ vốn lạnh lùng và xa cách như thế, mà giờ đây trở nên âu yếm và dịu dàng đến nhường khi gọn trong vòng tay ; cảm giác như đang chìm trong một giấc mơ .
lúc , ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu. Anh cúi xuống và hỏi.
- Em uống rượu ?
- Ừm, em chỉ uống một chút thôi. - Đôi mắt xinh của Lâm Thi Vũ trở nên mơ màng, lờ đờ tác động của men say. Cô ngà ngà say .
Phó Thanh Luân khẽ kéo cô , và ngay lập tức cô gọn lên đùi , nơi cơ bắp cuồn cuộn đầy nam tính.
- Anh cũng uống một chút.
Anh mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi cô, chiếc lưỡi dài khẽ luồn qua kẽ răng cô để tiến bên trong. Anh chiếm trọn từng chút dịu dàng và ngọt ngào nơi cô một cách đầy mãnh liệt và đầy quyền lực.
Ưm...!
Lâm Thi Vũ lập tức cảm thấy nghẹt thở. Mùi hương nam tính, sạch sẽ đặc trưng của khẽ tỏa , lấn át và chiếm trọn giác quan của cô. Khi cô uống sữa, cũng uống theo. Khi cô uống rượu vang, cũng thèm nốt. Anh lúc nào cũng tham lam những thứ đang trong miệng cô.
Lâm Thi Vũ vòng tay ôm lấy cổ , bắt đầu đáp trả nụ hôn . Cả hai trao nụ hôn nồng cháy, quyến luyến rời.
lúc , bàn tay Lâm Thi Vũ trượt dần xuống từ lồng n.g.ự.c vạm vỡ của …
Phó Thanh Luân lập tức dậy, bế bổng cô đặt lên bàn làm việc. Anh gạt phăng bộ tài liệu bàn xuống tấm t.h.ả.m trải sàn.
- Phó Thanh Luân… - Lâm Thi Vũ khẽ thầm thì.
- Em ghét , nhưng ?
Phó Thanh Luân khựng . Cô cô ghét .
Anh điều đó.
Anh từ lâu .
Vậy , cô cố tình chuốc say bản ?
Bởi vì chỉ khi say, cô mới thể làm những chuyện như thế cùng ư?
Cô trở nên vô cùng lãnh cảm vì những tổn thương tâm lý trong quá khứ. Anh tự vấn lòng . Dẫu cho tất cả những việc đều là để cứu Tiểu Chanh, nhưng bản cũng chất chứa những d.ụ.c vọng ích kỷ riêng. Anh nhớ cô da diết.
cưỡng ép cô.
Phó Thanh Luân dần rút tay , cúi xuống chiếc quần tây của . Một nụ tự giễu hiện lên môi . Anh lấy sự tỉnh táo.
Anh rõ rằng, chỉ cần cô chủ động một chút thôi, sẽ lập tức "đầu hàng". Anh chẳng chút ý chí nào để cưỡng cô cả, dù là ba năm ba năm .
ép buộc cô.
Anh từng gây bao đau thương và khổ ải cho cô. Giờ phút , làm thể ích kỷ chiếm đoạt cô thêm nữa đây?
Thế là, Phó Thanh Luân dần buông cô .
lúc , thấy một tiếng thầm thì khe khẽ.
- Phó Thanh Luân, em ghét , nhưng… em cũng yêu nữa…