Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 945: Tối Nay, Anh Sẽ Đợi Em Trong Phòng Mình

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:20:08
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thanh Luân đẩy cửa bước , đôi mắt đen lạnh lẽo của dừng Lâm Thi Vũ.

Cả hai trừng mắt đầy giận dữ.

Tư Không ho nhẹ một tiếng.

- Cô Lâm , chuyện đứa bé con cô, việc A Sâm con với phụ nữ khác... thì cũng cả. chúng cần giữ kín chuyện , vì thế mong cô hãy cân nhắc thật kỹ, thưa cô Lâm.

- Hơn nữa, cô Lâm , cô là hiểu rõ tình trạng sức khỏe của A Sâm nhất. Giờ đây, khi Tiểu Chanh đang điều trị, hy vọng hai thể tạm gác chuyện tình cảm sang một bên để giúp A Sâm hồi phục . Chỉ khi nào khỏe mạnh trở thì mới thể tính đến chuyện con .

Nói , Tư Không bước , trả gian riêng tư cho hai họ.

Phó Thanh Luân bước tới, dừng ngay mặt cô. Anh ngắm gương mặt xinh của cô khẽ hỏi bằng giọng trầm ấm.

- Thi Thi , em con với ?

Lâm Thi Vũ nhưng đáp lời.

Sự im lặng của cô tựa như một lời khẳng định. Phó Thanh Luân nắm lấy tay cô.

- Thi Thi , sẽ bao giờ con với bất kỳ phụ nữ nào khác . Em chỉ cần hiến tặng cho một noãn bào thôi, còn cứ để lo liệu hết. Anh sẽ tìm một m.a.n.g t.h.a.i hộ để sinh đứa bé, và chính tay sẽ nuôi dạy con khôn lớn. Khi Tiểu Chanh bình phục , con sẽ lớn lên an và khỏe mạnh bên cạnh .

Lâm Thi Vũ khẽ cụp mi mắt xuống, mãi một lúc lâu cô mới cất lời.

- Anh nên lo chữa trị bệnh tình của .

Phó Thanh Luân bước gần hơn, đôi môi mềm mại của khẽ chạm lên trán cô.

- Anh suy nghĩ kỹ . Suốt mấy ngày qua, cũng thử cách. dù em bắt con với phụ nữ khác nữa thì cũng là điều thể. Anh chẳng hề chút tình cảm nào với họ cả. Chỉ em mới là duy nhất thể chữa lành cho thôi.

Lâm Thi Vũ ngước mắt .

- Anh thực sự đang trở nên quá phụ thuộc em đấy.

Nói , cô đặt đôi tay trắng ngần lên lồng n.g.ự.c tuyệt mỹ của và đẩy mạnh lùi phía . Tấm lưng rộng lớn của Phó Thanh Luân đập mạnh tường. Lâm Thi Vũ bước tới và áp sát .

Cô nhón chân lên và trao một nụ hôn.

Phó Thanh Luân cô làm điều chỉ vì Tiểu Chanh, nhưng thể phủ nhận rằng thực sự tận hưởng nó. Ôm lấy gáy cô, đáp nụ hôn một cách đầy nồng nhiệt.

Lâm Thi Vũ nắm thế chủ động. Cô khẽ lướt ngón tay dọc theo đôi môi đầy đặn của , trêu chọc đầu lưỡi .

Toàn bộ cơ bắp của đều căng cứng, nhưng dường như cơ thể chẳng hề chút phản ứng nào.

- Phó Thanh Luân, nếu thực sự thể làm , liệu em thể nhờ Tư Không đưa cho một chút t.h.u.ố.c kích thích ?

Phó Thanh Luân nhất quyết chịu rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô.

- Anh e rằng nếu dùng bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào, nó sẽ gây hại cho đứa bé.

Nghe thấy , hàng mi của Lâm Thi Vũ khẽ run lên. Những lời quả thực lý. Phó Thanh Luân ôm chặt lấy cô, áp môi vành tai trắng ngần của cô khẽ thì thầm bằng giọng khàn khàn đầy quyến rũ.

- Thi Thi , em còn thể làm nhiều hơn thế mà.

Lâm Thi Vũ sững , vội vàng đẩy .

Phó Thanh Luân vẫn ôm chặt lấy cô, nhất quyết chịu buông tay.

- Anh hiện giờ em vẫn thể chấp nhận , nhưng thời gian của Tiểu Chanh còn nhiều nữa. Hãy cùng cố gắng hết sức vì Tiểu Chanh nhé. Tối nay, sẽ đợi em trong phòng của .

Có lẽ cố tình nhấn mạnh câu cuối cùng . Anh cô sẽ đến phòng tối nay.

Lâm Thi Vũ ngây một lúc, thận trọng gật đầu.

- Được thôi.

- Thi Thi , em thật tuyệt vời. - Phó Thanh Luân một nữa đặt nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Lâm Thi Vũ chỉ nhanh chóng thoát khỏi vòng tay . Tại một đàn ông thậm chí còn chẳng thể cương cứng nổi thể thích hôn hít đến thế chứ?

lúc đó, một giọng ngọt ngào, quen thuộc vang lên từ bên ngoài cánh cửa.

- Nữu Nữu , con ở cùng em Tiểu Chanh nhé. Mẹ Mạt Nhi sẽ tìm Thi Vũ đây.

Ngay khi những lời thốt khỏi miệng cô, cánh cửa phòng làm việc liền bật mở và Đường Mạt Nhi bước .

Đường Mạt Nhi sững ngay tại cửa. Cô đang thấy cảnh tượng gì thế ? Phó Thanh Luân đang ôm chặt lấy Lâm Thi Vũ, áp sát cô tường và trao nụ hôn nồng cháy.

Ôi trời đất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-945-toi-nay-anh-se-doi-em-trong-phong-minh.html.]

Đường Mạt Nhi vội vàng đưa tay che mắt .

- Á, mắt đau quá! Hình như mọc lẹo !

Lâm Thi Vũ bật thành tiếng. Cô đẩy nhẹ Phó Thanh Luân .

- Mạt Nhi , ngay phòng bên cạnh bác sĩ nhãn khoa đấy, tớ dẫn sang khám ?

Đường Mạt Nhi giơ đôi tay nhỏ nhắn lên.

- Ừm, tớ nghĩ mắt tớ !

Khi thấy nụ dịu dàng nở môi Lâm Thi Vũ, Phó Thanh Luân bỗng cảm thấy một làn sóng ghen tuông dâng trào. Cô mỉm ngay khoảnh khắc Đường Mạt Nhi xuất hiện. Thế nhưng đây, khi ở bên cạnh , cô bao giờ rạng rỡ và hạnh phúc đến thế.

Mối gắn kết giữa hai bạn quả thực vô cùng đặc biệt.

Vậy là Đường Mạt Nhi mặt ở đây. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc Cố Mặc Hàn chắc hẳn cũng đang ở quanh đây.

- Hai cứ trò chuyện nhé, xin phép đây. - Phó Thanh Luân trao cho Lâm Thi Vũ một cái cuối cùng khi rời , như một lời nhắc nhở về lời hẹn ước của họ tối nay.

Lâm Thi Vũ lảng tránh ánh mắt một cách đầy ngượng ngùng.

- Thi Vũ . - Đường Mạt Nhi nhanh nhẹn chạy tới và ôm lấy vòng eo thon thả của cô bạn.

- Vừa nãy Phó thiếu gia âu yếm quá mất. Sao thế? Tối nay hai hẹn hò với ?

Lâm Thi Vũ giữ im lặng.

Quả thực chẳng chuyện gì mà cô thể giấu giếm Mạt Nhi cả.

- Mạt Nhi , rốt cuộc Cố Tổng quản lý kiểu gì hả? Chuyện gì cần thì hết, mà ngay cả những chuyện nên thì cũng tuốt tuồn tuột luôn.

Đường Mạt Nhi chỉ khẽ chớp mắt đáp .

- Tình cảnh của Tiểu Chanh, tớ kể hết . Cậu cần sinh thêm một đứa con nữa với Phó thiếu gia. Vậy tối nay nhận lời mời của , giúp khôi phục bản lĩnh đàn ông ?

Lâm Thi Vũ giữ im lặng, chuyện với cô thêm nữa. Cô xoay định bỏ .

- Thi Thi . - Đường Mạt Nhi gọi vọng theo.

- Cậu vẫn còn yêu Phó thiếu gia chứ? Phải chăng vẫn thể quên ?

Lâm Thi Vũ khựng .

- Với tính cách của , nếu còn yêu Phó thiếu gia nữa, thì sẽ chẳng đời nào chịu sinh con cho . Cậu là thông minh, hẳn cũng thừa hiểu rằng Phó thiếu gia đang từng bước dồn chân tường đấy thôi.

- Thi Thi , đừng trốn tránh nữa. Hãy dậy từ chính nơi vấp ngã. Hãy trao cho bản một cơ hội thứ hai để bước khỏi cơn ác mộng và bắt đầu một cuộc sống mới.

Dọc theo hành lang bệnh viện.

Phó Thanh Luân thấy một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ. Cố Mặc Hàn mặt ở đây.

Hôm nay, diện sơ mi đen cùng quần tây đen, gương mặt với những đường nét sắc sảo, điển trai. Khi đó giữa hành lang, ánh mắt của tất cả các nữ y tá đều dán chặt .

- Mặc Hàn , cũng đến ? Người mà em đang tìm ?

Cố Mặc Hàn liếc Phó Thanh Luân một cái.

- Cô ở ngay đây.

Một bóng dáng mảnh mai, xinh xắn lọt tầm mắt .

Phó Thanh Luân cau mày.

- Người tìm là cô ?

Cố Mặc Hàn nhướng đôi lông mày sắc bén lên.

- Vẫn hài lòng ? Người m.a.n.g t.h.a.i hộ là một nữ sinh viên đại học đấy. Tôi chỉ đạo điều tra kỹ lưỡng về tình trạng sức khỏe, gen di truyền và chỉ thông minh của cô . Cô còn trẻ, xinh xắn, các chỉ thể chất và trí tuệ cực kỳ xuất sắc. Cậu còn điểm nào ý nữa?

Phó Thanh Luân nhanh chóng nhấc chân lên, tung một cú đá về phía Cố Mặc Hàn. Sao gã thể vô trách nhiệm đến thế chứ?

- So với trí tuệ, gen di truyền và nhan sắc của Thi Thi thì cô là cái thá gì chứ? Anh đang tìm m.a.n.g t.h.a.i hộ cho em, là đang rước thêm rắc rối về cho em hả? Nếu cứ để cô cứ bám riết lấy em thế , Thi Thi chắc chắn sẽ hiểu lầm cho mà xem!

Cố Mặc Hàn hề né tránh, và thế là một vết giày in hằn lên chiếc quần tây đen của .

- Chủ tịch Cố, quần của bẩn kìa. - Người m.a.n.g t.h.a.i hộ, Tiểu Trúc, vội chạy tới và cúi xuống, dùng tay lau vết giày quần của Cố Mặc Hàn.

Vẻ cau mày của Phó Thanh Luân tan biến, đó là nụ đầy thích thú khi chứng kiến ​​cảnh tượng . lúc đó, hai bóng dáng tuyệt tiến về phía họ. Đường Mạt Nhi và Lâm Thi Vũ đang bước tới…

Loading...