Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 936: Tự Rước Lấy Hình Phạt

Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:22:20
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đang nghiêng, bộ đồ ngủ mỏng manh chỉ che đến đầu gối. Đôi chân dài của cô co , làn da toát lên vẻ rạng rỡ, mịn màng đầy sức sống.

Khi ánh mắt Phó Thanh Luân dừng hình ảnh hai con, nhận thể nào rời mắt khỏi họ.

Ngắm họ như thế , cảm thấy trái tim như lấp đầy trọn vẹn.

Nhẹ nhàng xuống mép giường, âu yếm vuốt ve khuôn mặt tuyệt sắc của Lâm Thi Vũ. Làn da cô mịn màng tựa như quả trứng bóc vỏ. Cô mới tắm xong, và thể cảm nhận một mùi hương thoang thoảng tỏa từ gương mặt cô.

Anh cúi xuống, chống hai tay sang hai bên cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng .

Đôi môi cô thật mềm mại và ngọt ngào bao.

Ban đầu chỉ định khẽ chạm môi cô một chút thôi, nhưng ngay khi đôi môi họ chạm , lập tức chìm đắm cảm giác và chẳng nỡ buông cô chút nào.

Anh siết chặt vòng tay hơn, nụ hôn cũng trở nên sâu lắng và mãnh liệt hơn.

Anh luồn lưỡi trong, khẽ trêu đùa đầu lưỡi cô, say sưa chiếm lấy cô một cách đầy nồng nhiệt.

- Ưm...

Lâm Thi Vũ cảm thấy khó thở ngay trong giấc ngủ. Cảm giác cứ như thể một tảng đá lớn đang đè nặng lên khiến cô sắp nghẹt thở đến nơi.

Hàng mi cong vút của cô khẽ run lên, cô bừng mở mắt ngay lập tức. Khuôn mặt điển trai, lịch lãm của Phó Thanh Luân bỗng hiện thật lớn ngay mắt cô.

Lúc , đang khẽ cau mày, trao cho cô một nụ hôn đầy đam mê.

Cái gì thế ? Anh dám hôn cô ngay lúc cô đang ngủ say !

Cô đặt hai tay lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của dùng hết sức đẩy .

- Phó Thanh Luân, đang làm cái quái gì ! Buông ngay!

Bị buộc rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô, Phó Thanh Luân từ từ mở mắt. Ánh mắt ánh lên vẻ mơ màng, ngập tràn đam mê và khao khát.

- Hôm nay Tư Không ghé qua văn phòng của để đưa thử một loại t.h.u.ố.c mới.

- Cái gì cơ? - Lâm Thi Vũ vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

Phó Thanh Luân nắm lấy đôi tay cô và giữ chặt chúng đỉnh đầu cô.

- Em khiến “bất lực”. Cho dù em định rời , thì hết em vẫn chữa trị cho chứ. Giờ thì em kiểm chứng xem loại t.h.u.ố.c hiệu nghiệm .

Anh một nữa đặt nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Cuối cùng, Lâm Thi Vũ cũng hiểu chuyện. Tư Không tiêm t.h.u.ố.c cho , và giờ định thử nghiệm tác dụng của loại t.h.u.ố.c đó lên chính cô.

Cô co gối lên, nhắm thẳng hạ bộ của mà tung một cú đá.

Cái phụ nữ !

Lần , Phó Thanh Luân né tránh một cách cực kỳ nhanh nhẹn. Anh nghiêng đầu, vùi mặt hõm cổ cô để hít hà mùi hương cô. Anh bật khàn khàn hai tiếng.

- Thi Thi , em đúng là ác độc thật đấy!

Lâm Thi Vũ vùng vẫy kịch liệt hòng thoát khỏi vòng tay .

- Phó Thanh Luân, sắp kết hôn đấy! Cho dù chữa bệnh nữa, thì cũng tìm đến Khâu Kỳ Kỳ chứ, tìm làm gì?

- Anh chẳng chút hứng thú nào với Khâu Kỳ Kỳ cả. Dù cưới cô nữa, cũng sẽ đụng chạm gì đến cô .

Nghe những lời , hàng mi của Lâm Thi Vũ khẽ run lên.

- Buông tay !

Phó Thanh Luân từ từ nới lỏng tay, buông cô .

Cơ thể hai vẫn đang dán chặt . Đôi chân cô vô tình chạm vùng thắt lưng phía của . Thế nhưng, cơ thể vẫn chẳng hề chút phản ứng nào.

Mặc dù vẫn đang liên tục hôn cô, thở cũng trở nên dồn dập, hỗn loạn, nhưng cơ thể "bất động".

- Tôi thực sự xin về chuyện . Có vẻ như t.h.u.ố.c của Tư Không chẳng tác dụng gì cả. nếu chịu khó kiên trì điều trị, tin rằng một ngày nào đó sẽ hồi phục thôi. -  Lâm Thi Vũ lên tiếng an ủi .

Cơ thể Phó Thanh Luân vẫn đang lơ lửng ngay phía cô. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm màu vàng kim champagne rọi xuống, làm nổi bật những đường nét gương mặt điển trai hảo của . Anh chằm chằm cô.

- Nếu em hồi phục, thì chính em cũng góp một tay đấy!

Lâm Thi Vũ khẽ cau đôi lông mày thanh tú .

- Tôi góp tay bằng cách nào cơ chứ?

- Em nghĩ cách để... quyến rũ !

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-936-tu-ruoc-lay-hinh-phat.html.]

Lâm Thi Vũ đẩy mạnh .

- Tôi từ chối! Nếu chẳng hứng thú gì với Khâu Kỳ Kỳ, thì cứ việc tìm những phụ nữ khác mà giải quyết !

Cô lật , trèo xuống khỏi giường.

Phó Thanh Luân dậy giường, nét mặt bỗng trở nên lạnh băng. Cô bảo tìm những phụ nữ khác ?

thẳng thừng từ chối , điều đó cũng đồng nghĩa với việc trong tiềm thức, cô mặc định coi đàn ông của Khâu Kỳ Kỳ mất . Cô vướng bận với một đàn ông sắp sửa kết hôn, bởi thế cô dứt áo một cách dứt khoát và kiên quyết.

Cô sẽ hề d.a.o động.

Bầu khí trong căn phòng trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt. Phó Thanh Luân dậy, bước đến bên khung cửa sổ kính lớn sát đất. Anh cởi bộ vest, tháo chiếc cà vạt cổ ném lên ghế sofa.

Lâm Thi Vũ ngước dáng vẻ tuấn tú của .

- Tại phòng ?

- Đây là phòng của mà.

"..."

Bà cụ cố tình đưa cô đến đây.

Vậy là nãy cô ngủ giường của ?

- Tư Không ? Tối nay đến ?

- Cậu đến .

Lâm Thi Vũ hề ngạc nhiên câu trả lời . Cô thật ngốc nghếch. Cô đặt chân đến Mexico—vùng đất thuộc quyền cai quản của . Cô chẳng khác nào một chú chim sẻ vàng nhốt trong chiếc lồng của .

Cô xoay định bước .

- Tiểu Chanh ngủ say , nên sẽ bế con bé nữa. Tối nay ngủ cùng Tiểu Chanh , sẽ sang phòng bên cạnh.

Cô mới chỉ bước vài bước thì thấy tiếng bước chân dồn dập, vững chãi vang lên phía . Phó Thanh Luân đuổi theo cô. Anh vươn cánh tay rắn chắc, ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nhẹ nhàng vác cô lên vai một cách dễ dàng.

Lâm Thi Vũ cảm thấy trời đất cuồng khi bụng cô va vai đàn ông. Cô lập tức dùng nắm đ.ấ.m đấm thùm thụp .

- Phó Thanh Luân, thả !

Phó Thanh Luân lập tức ném cô xuống chiếc giường êm ái. Cô định dậy, nhưng hình nhanh chóng đè chặt lấy cô. Anh quỳ một gối giường, trừng mắt cô đầy vẻ bất mãn.

- C.h.ế.t tiệt, em bướng bỉnh thế hả? Em đang trừng phạt đấy ?

"..."

Việc Phó Thanh Luân thốt lời c.h.ử.i thề là điều hiếm thấy, và rõ ràng là đang tức giận. Lâm Thi Vũ nhướng đôi lông mày thanh tú lên, khiêu khích đáp trả.

- Tiếc thật đấy, vì chẳng thể sử dụng phương thức trừng phạt phụ nữ hữu hiệu nhất mà đàn ông thường dùng !

"..."

Phó Thanh Luân tháo cúc áo sơ mi trắng của , nở một nụ đầy tà mị.

- Thi Thi , em thử xem ? Cho dù thể làm chuyện đó, thì vẫn còn hàng ngàn cách khác để trừng phạt em đấy!

- Đồ biến thái! - Lâm Thi Vũ mắng c.h.ử.i .

lúc đó, giường khẽ chút động tĩnh, một giọng non nớt vang lên.

- Mẹ ơi, con vệ sinh.

Tiểu Chanh mở đôi mắt ngái ngủ, dùng hai nắm tay bé xíu dụi dụi mắt.

Phó Thanh Luân lập tức buông Lâm Thi Vũ và bước phía cô bé. Anh bế Tiểu Chanh lên.

- Để nghỉ một lát nhé. Bố sẽ bế con .

- Ừm, ạ.

Cả hai bố con cùng bước phòng vệ sinh, và Tiểu Chanh nghiêm túc .

- Chú Phó , chú mặt chỗ khác đấy nhé. Mẹ bảo là con trai trộm con gái lúc .

Phó Thanh Luân , một tay đút túi quần tây. Trong đôi mắt tuấn tú của thoáng lên một tia sáng mờ ảo. Tuy lời cô đúng là , nhưng từng thấy cô bao giờ

- , Tiểu Chanh , giữa con trai và con gái cần giữ một cách nhất định; thế nên con cũng gần Nữu Nữu quá đấy nhé.

Trong lòng, Phó Thanh Luân cảm thấy chút bất bình. Anh nghĩ đến cảnh cô con gái cưng của sẽ thằng nhóc Cố Dạ Trầm dụ dỗ cướp mất khi lớn lên, và nhân cơ hội để ngăn chặn điều đó xảy .

Loading...