- Tớ , tớ sẽ bao giờ cho phép kết hôn với Quân Hi Nghiên. Tớ mới là bà Cố chính thống! - Đường Mạt Nhi .
Cố Mặc Hàn đang bên ngoài, khi thấy cuộc trò chuyện của họ, nhếch khóe môi khẩy. Anh buồn tiếp và bỏ mà ngoái đầu .
…
Trong phòng riêng.
Mặc dù lúc nãy Đường Mạt Nhi tỏ tự tin, nhưng đột nhiên cô như một quả bóng xẹp , gục xuống ghế. Cô thở dài.
- Sẽ dễ dàng . Anh Cố mất trí nhớ và là một khó nhằn. Hơn nữa, vẻ khá hài lòng với Quân Hi Nghiên, cô tất cả thứ từ gia thế , đến học vấn và khả năng xuất chúng. Cô là một đối thủ đáng gờm và tớ tự tin rằng thể vượt qua cô và cướp Cố.
- Mạt Nhi, nếu Quân Hi Nghiên thực sự mạnh mẽ đến , mấy năm Cố Mặc Hàn lòng cô ? Điều cho thấy Cố Mặc Hàn thực sự yêu là .
Đường Mạt Nhi chợt nhận khi Lâm Thi Vũ . , cô chính là Cố Mặc Hàn yêu! Cô nhanh chóng dậy và Lâm Thi Vũ, nhướn mày.
- Thi Vũ, dạo nổi tiếng lắm ? Nhạc của phát phát khắp nơi, dù là trong khuôn viên trường, đường phố thậm chí trong trung tâm thương mại. Tớ cảm thấy như cả thế giới đang bài hát của , làm nữ hoàng của ngành công nghiệp âm nhạc thấy sướng ?
Lâm Thi Vũ nhếch môi, nở nụ rạng rỡ.
- Làm nhà sản xuất âm nhạc và hát những bài hát của là sở thích của tớ. Chắc chắn là tuyệt khi cơ hội làm những gì thích mỗi ngày.
- Mối quan hệ giữa và Phó Thanh Luân thế nào , hai ly hôn ?
Chỉ cần nhắc đến Phó Thanh Luân thôi cũng khiến Lâm Thi Vũ rùng , đó là vì cô lâu gặp Phó Thanh Luân.
Cô bận rộn với sự nghiệp và Phó Thanh Luân, đàn ông mà cô từng tình cảm, còn tồn tại trong cuộc đời cô nữa.
- Anh vẫn ký giấy ly hôn nên chúng tớ vẫn đang trong quá trình xét xử.
Điều đó nghĩa là họ vẫn ly hôn. Lâm Thi Vũ vẫn là bà Phó.
- Thi Vũ, chúng đừng về những chuyện buồn nữa. Hôm nay là cơ hội hiếm hoi để chúng vui vẻ và quên chuyện, cùng nâng ly nào!
…
Đường Mạt Nhi và Lâm Thi Vũ uống vài ly rượu khi cùng rời khỏi phòng riêng.
Dọc hành lang, họ gặp hai bóng quen thuộc. Đó là Phó Thanh Luân và thư ký của , Bắc Xuyên.
Lâm Thi Vũ thấy Phó Thanh Luân. Anh mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xanh hải quân với một chiếc áo len cổ chữ V màu trắng bên trong. Anh diện một bộ trang phục giản dị, càng làm nổi bật vẻ điển trai của một trai trẻ. Đã lâu họ gặp và cũng giảm cân, nhưng điều đó ảnh hưởng đến vẻ ngoài của .
Phó Thanh Luân chậm rãi dừng , vì cũng thấy Lâm Thi Vũ.
- Phó thiếu gia, thật trùng hợp, đến đây uống một ? - Đường Mạt Nhi chào .
- Không, đến cùng với Mặc Hàn. - Phó Thanh Luân đáp.
Cái gì?
Cố Mặc Hàn cũng ở quán bar ?
- Vậy Cố ?
- Anh mới . - Phó Thanh Luân trả lời.
Đường Mạt Nhi lập tức chạy ngoài, đuổi theo Cố Mặc Hàn.
Sau khi chạy khỏi sảnh, cơn gió lạnh thổi thẳng mặt Đường Mạt Nhi. Cô ngước mắt lên và thấy chiếc Rolls-Royce Phantom sắp lăn bánh.
Cửa sổ ghế hạ xuống và khuôn mặt thanh tú của Cố Mặc Hàn hiện .
Đường Mạt Nhi thấy khuôn mặt nghiêng của , toát một luồng khí lạnh lùng.
- Anh Cố! - Cô vội vàng đuổi theo chiếc xe.
Chiếc Rolls-Royce Phantom dừng , nó chỉ chạy vụt qua cô phóng .
- Anh Cố!
Đường Mạt Nhi đuổi theo chiếc Rolls-Royce Phantom, cô vẫy tay lia lịa, thu hút sự chú ý của Cố.
Cố dường như để ý đến cô, chiếc Rolls-Royce Phantom nhanh chóng biến mất mắt cô.
Đường Mạt Nhi phồng má lên, cúi đầu thất vọng.
Trong chiếc Rolls-Royce Phantom, Cố Mặc Hàn gương chiếu hậu, cô biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-486-lau-lam-roi-anh-nho-em.html.]
Anh thu ánh mắt và nở một nụ mỉa mai.
…
Trong quán bar.
Lâm Thi Vũ duỗi thẳng đôi chân thon thả, dũng cảm bước về phía . Không may , cô ngang qua Phó Thanh Luân để rời khỏi nơi .
Cô ngang qua bên cạnh mà hề để ý đến sự hiện diện của . Cô thậm chí còn buồn chào hỏi và nhanh chóng rời .
Một bàn tay to lớn đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, một giọng đầy sức hút vang lên bên tai.
- Bà Phó, em giả vờ là lạ ?
Lâm Thi Vũ thẳng mắt và khẩy.
- Ồ, là Phó thiếu gia.
Phó Thanh Luân thanh tú mặt. Cô mặc một chiếc áo khoác đen với áo len trắng bên trong. Đó là một vẻ ngoài đơn giản nhưng thời trang, mái tóc gợn sóng buông xõa vai càng làm nổi bật những đường nét quyến rũ khuôn mặt. Cô thật sự xinh .
Họ lâu gặp và cô càng xinh hơn.
- Tối nay em ở ? - Phó Thanh Luân hỏi.
Lâm Thi Vũ ngạc nhiên nhướng mày, cô ngờ hỏi .
- Phó thiếu gia gì?
Nhếch khóe môi, cúi xuống và thì thầm tai cô.
- Lâu chúng gặp , nhớ em. Anh … ở với em tối nay.
Sắc mặt Lâm Thi Vũ tối sầm , cô cố rụt cổ tay .
Phó Thanh Luân tiếp tục , với giọng điệu nhẹ nhàng hơn.
- Em giận ? Đừng nghĩ nhiều quá. Khi ở với em tối nay, ý quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c với em.
Lâm Thi Vũ vén mái tóc mềm mượt tai, bằng đôi mắt sáng ngời và chớp chớp mi ngây thơ.
- Phó thiếu gia, hiểu ý . Ý quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c là ?
“…” Phó Thanh Luân nên lời.
Lâm Thi Vũ hài lòng vì làm bất ngờ, cô nhướn mày và .
- Phó thiếu gia, việc khác cần làm, xin phép . Tôi cần ký giấy ly hôn càng sớm càng .
Sau khi xong, cô rời .
Phó Thanh Luân chỉ thể cô rời , yết hầu nhấp nhô rõ rệt. Anh thật, thực sự nhớ cô một thời gian dài gặp mặt.
Anh đưa cô về nhà và sống cùng cô một mái nhà.
…
Sau khi đến sảnh, đang náo nhiệt và đông đúc.
Lâm Thi Vũ kẹt trong đám đông và khi cô đang cố gắng rời , đột nhiên hét lên.
- Lion! Là Lion!
Nhiều nhận cô là Lion.
Một đám đông vây quanh Lâm Thi Vũ.
- Lion, cho xin chữ ký của chị! Chúng đều là fan của chị!
Lâm Thi Vũ chỉ còn cách dừng và bắt đầu ký tặng cho hâm mộ.
Phó Thanh Luân theo phía cô và dùng đuôi mắt phát hiện một cái giá treo đồ lung lay gần đó. Cái giá treo đồ sắp rơi xuống Lâm Thi Vũ.
- Cẩn thận, giá treo đồ đang rơi! - Có hét lên.
Mọi thứ hỗn loạn .
Lâm Thi Vũ kẹt trong đám đông và cô thể thoát . Một bóng bí ẩn xuất hiện đúng lúc và ôm chặt lấy cô lòng.