Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1429: Nhát Đâm Dành Cho Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-08 15:03:11
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh , hàng mi dài khẽ run rẩy. Là . Hóa chính là .

Lúc nãy, khi Nhạc tướng quân mở cửa, kẻ bước chính là .

Anh đổi giọng của .

Anh giả mạo Nhạc tướng quân để x.é to.ạc y phục và cưỡng đoạt cô.

Anh tính toán thời điểm một cách hảo. Anh chỉ ngăn cản Nhạc tướng quân chiếm đoạt cô, mà còn phá vỡ lớp phòng vệ của cô, cô quằn quại trong đau đớn.

Ha.

Thật đê tiện.

Lục Dạ Minh chậm rãi mở đôi mắt hẹp dài. Đôi mắt đỏ ngầu, chất chứa sự lạnh lẽo vô tận. Thân hình cao lớn của áp sát cô, cất giọng trầm thấp hỏi.

- Cảm giác lúc nãy thế nào? Khi em cứ ngỡ là Nhạc tướng quân?

Đôi môi đỏ mọng của Quân Hi Thanh khẽ cong lên.

- Chỉ để lừa gạt thôi mà chịu hạ đến mức đổi cả giọng . Tôi rằng, thực sự khâm phục những nỗ lực của đấy.

Những đường gân xanh nổi lên giật giật trán Lục Dạ Minh; một luồng khí lạnh lẽo pha lẫn sự kìm nén bao trùm lấy .

- Thanh Thanh , em thà chịu để tên súc sinh ch.ó má cưỡng đoạt, còn hơn là chịu lấy ?

chơi ván cờ đến tận cùng.

Quân Hi Thanh bật , ánh mắt hướng về phía .

- Tôi từ mà. Anh phép bước căn phòng . Một khi bước , thì thua cuộc .

Ánh mắt Lục Dạ Minh lập tức trở nên u tối, khiến vẻ lạnh lùng nơi càng thêm phần băng giá. Những ngón tay thon dài của ấn chặt lên đôi vai mảnh mai của cô, xoay .

Lục Dạ Minh ôm lấy vòng eo cô, thể hai áp sát . Chiếc mũi cao thẳng của cọ sát khuôn mặt lạnh lẽo của cô; khẽ mỉm , giọng nhuốm màu tăm tối.

- Vậy thì cũng chẳng thiệt thòi gì cho cam. Dẫu cho thua cuộc nữa, thì vẫn kịp thời “làm” em đấy thôi.

Nói , đôi bàn tay to lớn của trượt dần xuống , vén cao tà váy của cô lên, như tiếp tục những gì đang dang dở.

Làn da lòng bàn tay mềm mại tựa lụa là.

Đôi tay mềm mại của cô áp lên bàn tay to lớn của , ngăn cho tiếp tục hành động.

- Lục Dạ Minh , chăng lòng ?

Lục Dạ Minh khựng .

Đó là một phản ứng đầy bất ngờ từ phía - một kẻ vốn hiếm khi nào tỏ sững sờ bất cứ điều gì.

- Em gì cơ? - Anh mở mắt trong màn đêm và cô bằng ánh mắt lạnh lùng.

Nụ nhợt nhạt vẫn vương môi Quân Hi Thanh.

- Lục Dạ Minh , cảm nhận chút tình cảm mờ nhạt mà dành cho . Tôi nghĩ rằng… thực sự lòng mất .

Ngay khi những lời thốt khỏi miệng cô, đôi tay Lục Dạ Minh lập tức ôm lấy vòng eo cô, ấn mạnh cô xuống mặt bàn.

- Sao nào? Anh đang giận đang ngạc nhiên khi nhận điều mà chính còn ?

Thay vì trả lời, Lục Dạ Minh cúi xuống và đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Anh hôn thật mạnh bạo, c.ắ.n thật đau lên đôi môi , chiếc lưỡi của tách hàm răng cô và xâm nhập bên trong khoang miệng.

Anh chẳng còn tâm trí nào để nữa.

Lục Dạ Minh vốn luôn tự hào về khả năng tự chủ của bản . Điều đọng trong tâm trí lúc là câu lòng ” của cô, mà chính là vẻ mặt lạnh lùng và đầy châm biếm hiện lên gương mặt cô khi thốt những lời . Cô tỏ quá đỗi khinh khỉnh.

Người phụ nữ quả thực quá kiêu ngạo.

Thế nhưng, thể phủ nhận rằng Quân Hi Thanh là một vô cùng quyến rũ, khơi dậy trong lòng đàn ông khao khát chinh phục cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1429-nhat-dam-danh-cho-anh.html.]

- Đừng nữa. Cứ làm thôi, chứ?

Nói , tiếp tục tuột chiếc váy dài xuống dọc theo đôi chân cô.

Thế nhưng, Quân Hi Thanh vươn tay khắp mặt bàn. Nhạc tướng quân mới gạt sạch hầu hết thứ bàn xuống đất, nhưng trong lúc hoảng loạn, cô vẫn kịp tìm thấy một thứ gì đó.

Đó là một cây kéo.

Cô giơ tay lên, đ.â.m sâu chiếc kéo thẳng tim .

Lục Dạ Minh cảm thấy một cơn đau nhói đột ngột nơi lồng ngực, cúi đầu xuống . Mũi kéo sắc nhọn găm sâu đúng vị trí trái tim .

Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ cả chiếc sơ mi trắng tinh của .

- Tôi đ.â.m trúng đích đến mức nào. Lần , chính dùng s.ú.n.g dẫn tay chạm tim mà. Tôi vốn dĩ thông minh, nên nghĩ sẽ đ.â.m trượt .

Quân Hi Thanh buông tay khỏi chiếc kéo. Trên tay cô vương chút m.á.u nào khi cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên , đôi mắt sáng ngời, lấp lánh.

- Nếu gan cưỡng bức , thì cũng gan đối mặt với hậu quả của nó chứ. Nhát đ.â.m muộn . Lẽ tặng cho ngay từ đầu tiên cưỡng bức , ba năm về .

Cô dùng sức đẩy mạnh .

Lục Dạ Minh loạng choạng lùi phía ; khuôn mặt tuấn tú của hề lộ chút đau đớn cảm xúc nào. Dấu hiệu duy nhất cho thấy nhát đ.â.m của cô trúng đích, chính là khuôn mặt trắng bệch của .

Đôi môi mỏng, nhợt nhạt của khẽ cong lên thành một nụ . Không hề chớp mắt, đưa tay lên rút phăng chiếc kéo khỏi n.g.ự.c ném mạnh xuống sàn nhà.

Em nghĩ chỉ với thứ thôi mà thể làm thương ?

Quân Hi Thanh bước .

Cô mới chỉ bước một bước thì một bàn tay to lớn vòng qua ôm lấy eo cô, giữ cô .

- Em định ? - Anh cất giọng khàn khàn hỏi.

Quân Hi Thanh đầu .

- Lục Tổng thống, chẳng lẽ cảm thấy điều gì đó bất thường ?

Sắc mặt Lục Dạ Minh tối sầm , cúi khuôn mặt tuấn tú xuống . Dòng m.á.u đang tuôn trào từ lồng n.g.ự.c bỗng chuyển sang một màu đen kịt.

Một tiếng “thịch” vang lên, khuỵu một chân xuống sàn trải thảm. Mái tóc mái của ướt đẫm mồ hôi, rũ xuống che khuất đôi mắt sâu thẳm.

- Em hạ độc ?

Quân Hi Thanh cởi giày từ lúc nào, giờ đây đôi chân ngọc ngà tuyệt của cô đang trần trụi bước tấm t.h.ả.m mềm mại. Khuôn mặt cô trắng ngần, thanh khiết tựa tuyết đông, cô cúi xuống .

- Tôi mà: nếu bước chân căn phòng , sẽ thua.

- Tôi trong suy nghĩ của , “thua” nghĩa là gì. Anh cứ tưởng điều đó nghĩa là lòng ? Ha, đời nào còn dám vọng tưởng đến tình yêu của nữa. Cho dù yêu thật lòng chăng nữa, thì cũng sẽ chẳng bao giờ yêu một cách điên cuồng, ám ảnh như cách từng yêu chị Mạt Nhi .

- Đừng mơ đến chuyện uống m.á.u để giải độc. Vô ích thôi, vì ngoài m.á.u của , còn cần cả t.h.u.ố.c giải nữa. Một tháng nữa, sẽ mang cả m.á.u lẫn t.h.u.ố.c giải đến cho ; chỉ khi đó, mới thể bình phục.

Nói đoạn, Quân Hi Thanh từ từ quỳ xuống và cất lời.

- Tổng thống Lục, là một đàn ông thông minh, hẳn sẽ làm bất cứ chuyện ngu ngốc nào nhỉ? Hãy đây. Hãy trả tự do cho , và sẽ bình an vô sự.

- Hơn nữa, việc giữ một phụ nữ từng đ.â.m trọng thương ở ngay bên cạnh chẳng là quá nguy hiểm ? Anh thấy thế nào?

Lục Dạ Minh cô chằm chằm, đôi mắt đỏ ngầu của ánh lên một vẻ thích thú đầy tăm tối.

- Thế một tháng đó, em định làm gì đây? Quân Hi Thanh , em nghĩ rằng sẽ đời nào chịu buông tha cho em ?

Đột nhiên, Quân Hi Thanh vươn tay ấn mạnh vết thương của . Cú chạm khiến sắc mặt tái mét; nghiến chặt răng, cố kìm nén tiếng rên đau đớn đang chực trào khỏi cổ họng. Chưa từng kẻ nào dám đối xử với theo cái kiểu ngông cuồng như thế . là một phụ nữ c.h.ế.t tiệt!

- Đau lắm ? Phải đấy. Giờ đây, tính mạng của đang gọn trong tay , thế nên nhất là hãy ngoan ngoãn lời !

- Anh nghĩ suốt một tháng sẽ làm gì ư? Chơi trò “tình yêu tổng tài” sáo rỗng thường thấy ? Đợi chờ theo đuổi - giờ khi mà dường như bắt đầu chút cảm tình với - đó sẽ từ chối ư?

- Ha, đời nào dám làm cái chuyện ngớ ngẩn đó. Nếu từ chối khi dốc sức theo đuổi một cách mãnh liệt như thế, thiên hạ sẽ xì xầm rằng là kẻ làm cao, giả tạo cho mà xem.

- Tôi nếm trải nỗi đau thấu xương thấu tủy , thế nên lẽ dĩ nhiên là sẽ tập trung việc chính của thôi. Tôi sẽ đưa trai trở về vùng Cửu U. Và xin thề rằng… khi trở , sẽ mạnh mẽ hơn xưa gấp bội.

Loading...