Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1428: Mẹ Ơi, Đau Quá
Cập nhật lúc: 2026-05-08 11:23:12
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi vẫn luôn yêu .
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh cuối cùng cũng lay động, trở nên đầy vẻ nguy hiểm. Gân xanh trán bắt đầu giật thon thót, gương mặt tuấn tú bỗng trở nên dữ tợn.
Quân Hi Thanh vươn tay đẩy , tay lau vội những giọt nước mắt đang chảy dài mặt một cách luống cuống.
- Tôi sẽ lấy .
Cô sẽ lấy .
Ngay cả đến lúc , cô vẫn kiên quyết từ chối kết hôn với .
Nếu như hôm qua còn cảm thấy đ.á.n.h mất một điều gì đó, thì ngay lúc đây, cảm giác trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: thực sự mất điều đó .
Lần , thực sự mất cô .
- Lục Tổng thống, cô ả Quân Hi Thanh thật quá ngỗ ngược. Hãy giao cô cho , sẽ dạy cho cô một bài học nhớ đời.
Nhạc Tướng quân một bên, chỉ thể đóng vai trò ngoài cuộc mà quan sát. Hắn chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của Lục Dạ Minh, nơm nớp lo sợ rằng sẽ đổi ý bất cứ lúc nào.
Hắn quyết để cơ hội vàng tuột khỏi tay , thế nên vội vàng lên tiếng, chỉ mau chóng đoạt lấy Quân Hi Thanh về tay càng sớm càng .
Chẳng thèm liếc mắt lấy một cái về phía Nhạc Tướng quân, đôi mắt hẹp dài của Lục Dạ Minh vẫn dán chặt gương mặt đẫm lệ của Quân Hi Thanh.
- Thanh Thanh , chính vì em những lời đó, nên càng thể buông tay em . Nếu bây giờ để em , em sẽ thực sự rời bỏ mất thôi.
- Vậy là vẫn định giao cho Nhạc Tướng quân ?
Lục Dạ Minh chậm rãi dậy, trở về vị trí cũ - nơi thể xuống cô từ cao. Đôi mắt lạnh lẽo của ẩn chứa một vẻ bí hiểm khôn lường.
- Lục Tổng thống, hiểu . Cứ giao chuyện cho lo liệu! - Nhạc Tướng quân vội vàng , tay đẩy mạnh Quân Hi Thanh trở trong phòng.
Quân Hi Thanh ngước Lục Dạ Minh; trông dường như chẳng hề ý định ngăn cản bọn họ.
- Lục Dạ Minh. - Quân Hi Thanh bỗng cất tiếng gọi tên .
Lục Dạ Minh sang cô.
Đôi mắt Quân Hi Thanh ánh lên vẻ sáng ngời xuyên qua lớp nước mắt, tựa như nỗi đau đớn và sự hoang mang mà cô từng chịu đựng giờ đây tan biến hư . Cô trông hệt như ba năm về tại trường đua ngựa, khi cô cùng cưỡi ngựa trong bộ váy trắng, nơi cô tỏa sáng rực rỡ đến nhường .
- Lục Dạ Minh, bước căn phòng . Nếu bước , sẽ thua. vì ván cờ bắt đầu, sẽ đợi ở trong phòng. Đợi … thua cuộc.
Gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh bỗng cứng và trở nên đầy vẻ tàn độc; những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn đôi nắm đ.ấ.m đang siết chặt của . Trông thật đáng sợ.
- Được , thôi cái trò lảm nhảm vô nghĩa đó . - Nhạc Tướng quân sập mạnh cánh cửa , tạo nên một tiếng động vang dội.
Lục Dạ Minh bên ngoài hồi lâu, ánh mắt đăm đăm về phía cánh cửa đang khép chặt.
…
Bên trong căn phòng.
Không chút chậm trễ, Nhạc Tướng quân lấy một sợi dây thừng và trói chặt hai tay Quân Hi Thanh lưng. Sau đó, quăng mạnh Quân Hi Thanh lên mặt bàn. Eo thon mềm mại của cô va cạnh bàn, tạo nên một cơn đau nhói.
Nhạc Tướng quân hành động vô cùng thô bạo; Quân Hi Thanh toát mồ hôi lạnh vì đau đớn, mắt cô tối sầm .
Đèn trong phòng tắt phụt, rèm cửa cũng kéo kín mít. Không một tia sáng nào thể lọt phòng, và bầu khí t.ử thần bao trùm khắp gian.
- Tiểu mỹ nhân, cuối cùng cô cũng rơi tay . Tôi cô g.i.ế.c c.h.ế.t em trai ngay giường ngủ của cô; thì hãy đợi đấy, sẽ báo thù cho nó ngay bây giờ đây.
Nhạc Tướng quân vươn tay hất tung thứ bàn xuống đất, vội vã cởi thắt lưng của .
Người thường rằng, trong bóng tối, thính giác của con thường trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Khi đang sấp mặt bàn, Quân Hi Thanh thể thấy rõ mồn một tiếng dây khóa quần của kẻ lưng cô đang kéo xuống…
Ngay cả một phụ nữ kiên cường nhất cũng sẽ run rẩy vì sợ hãi trong cảnh , và Quân Hi Thanh cũng là ngoại lệ.
Tay chân cô lạnh toát, chẳng còn chút ấm nào sót .
lúc đó, Nhạc Tướng quân áp sát cô từ phía , vươn tay kéo chiếc váy trắng của cô xuống.
- Tiểu mỹ nhân, tới đây.
Quân Hi Thanh cảm nhận rõ mồn một bàn tay bẩn thỉu của đang chạm cô từ phía - cảm giác thật nhớp nháp, tựa như một con ruồi bẩn thỉu đang bò da thịt. Cô cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Tim cô thắt vì đau đớn, và cô chỉ nôn thốc nôn tháo ngay lập tức.
Ding dong. Chuông cửa bỗng vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1428-me-oi-dau-qua.html.]
Nhạc tướng quân đang cao hứng, chẳng hề vui vẻ chút nào khi ngắt quãng đột ngột như .
- Là ai đấy? Đừng hòng phá hỏng cuộc vui của !
- Thưa Tướng quân, là thuộc hạ đây ạ. Chẳng nãy ngài gọi bảo thuộc hạ mang một món đồ chơi xuống cho ngài ? - Giọng của tên thuộc hạ vọng từ bên ngoài.
Nhạc tướng quân ha hả .
- Tiểu mỹ nhân, nhất là cô nên ngoan ngoãn lời , nếu , lát nữa sẽ hành cô tơi tả đấy. Tôi lấy đồ một chút .
Nhạc tướng quân kéo quần lên bước phía cửa.
Trong khi đó, Quân Hi Thanh đang bàn, lưng về phía tường, hai tay trói chặt lưng - một tư thế vô cùng nhục nhã.
Cô thấy tiếng cửa mở, tiếng nhận lấy thứ gì đó từ tay tên thuộc hạ, cánh cửa đóng sập , căn phòng chìm bóng tối tĩnh mịch.
Ban đầu, cô từng ngờ rằng đó chính là Lục Dạ Minh.
lúc , một kẻ bước tới từ phía lưng cô, áp sát cô cất giọng.
- Cô đang mơ mộng hão huyền gì đấy? Đang mong chờ Tổng thống Lục đến giải cứu cô ?
Đó chính là giọng của Nhạc tướng quân.
Không thể lẫn .
Thế , xuất hiện.
Một tiếng "chát" vang lên thật to, Nhạc tướng quân vỗ mạnh m.ô.n.g cô.
- Thất vọng lắm ? Cô thua .
Bị đè chặt bên , Quân Hi Thanh cảm thấy nhục nhã đến tột cùng. Cô xoay , vùi khuôn mặt nhỏ nhắn của xuống mặt bàn.
Đôi tay trắng bệch của cô đẫm mồ hôi lạnh; cô run rẩy nghiến chặt răng, mái tóc dài bết dính chiếc cổ thanh mảnh.
Đó là một cảm giác kinh hoàng.
Sự hiện diện của kẻ phía lưng khiến cô chỉ nôn thốc nôn tháo.
lúc , một tiếng "xoạt" vang lên, chiếc váy trắng cô x.é to.ạc thành từng mảnh vụn, và kẻ lưng cô chậm rãi vòng tay ôm lấy vòng eo cô...
...
Quân Hi Thanh bất động bàn, tựa như một cái xác hồn.
Cô mở mắt , những giọt nước mắt to tròn bắt đầu lăn dài má. Nước mắt nóng bỏng như thiêu đốt, và cô dường như quên mất cả cách chớp mắt.
Đối với một phụ nữ, cưỡng bức và làm nhục chính là cơn ác mộng tồi tệ nhất.
Quân Hi Thanh chợt nhớ những ngày thơ ấu, nhớ về luôn yêu thương, chăm sóc cô hết mực - dù bà chẳng là ruột của cô. Bà thường xuyên ôm lấy cô, và vòng tay luôn thật ấm áp.
Cô mấp máy đôi môi khô nẻ, đỏ ửng khẽ thốt lên bằng giọng khàn đặc.
- Mẹ… Mẹ ơi…
Giọng dịu dàng thường ngày của cô giờ đây trở nên khàn đục, chất chứa nỗi bất lực khôn cùng.
Người đàn ông phía cô bỗng sững .
- Đau quá… Đau lắm… Thanh Thanh đau quá…
Cô đang rên rỉ trong đau đớn.
Cô cứ gọi mãi, gọi ngừng, gọi một cách dai dẳng.
Người đàn ông đưa tay nâng lấy khuôn mặt cô. Không hề nước mắt. Gương mặt cô khô khốc. Trên đó trống rỗng, chẳng vương chút cảm xúc nào.
Đột nhiên, đàn ông cởi trói cho đôi tay cô cúi xuống. Đôi môi mềm mại, mỏng manh của áp lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô; hôn lên chóp mũi, vầng trán, và là đôi môi cô.
Hàng mi dài của Quân Hi Thanh khẽ run lên khi cô từ từ mở mắt. Mùi hương và cảm giác từ nụ hôn đối với cô thật quá đỗi quen thuộc.
Suy cho cùng, nay cô cũng chỉ từng hôn duy nhất một đàn ông mà thôi.
Vậy nên…
Cô thể rõ khuôn mặt . Ở cách gần đến thế, gương mặt tuấn tú của vẫn hiện lên hảo tuyệt mỹ ngay cả trong bóng tối.
Giờ đây, đang hôn cô với đôi lông mày khẽ cau , nếm trọn hương vị từ đôi môi đỏ mọng của cô. Nét mặt vẫn lạnh lùng và u tối, ngay cả khi đang đắm chìm trong nụ hôn .