Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1427: Tôi Vẫn Luôn Yêu Anh
Cập nhật lúc: 2026-05-08 11:13:06
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh bước về phía nhà vệ sinh, theo là hai vệ sĩ do Lục Dạ Minh phái đến. Cô thầm nghĩ rằng sự hiện diện của hai là để bảo vệ cô, là để giám sát cô.
Tại bàn ăn ban nãy, ánh mắt dâm đãng của Nhạc tướng quân cứ dán chặt cơ thể cô, tựa như cô là một miếng bánh ngọt ngon lành rơi tay .
Đó là một điềm báo chẳng lành.
Liệu hai gã vệ sĩ đủ sức bảo vệ cô , nếu Nhạc tướng quân thực sự định giở trò cưỡng bức cô?
lúc đó, một hình cao lớn, vạm vỡ xuất hiện ngay mặt cô, chặn lối .
- Cô Quân, chúng gặp .
Quân Hi Thanh khựng . Kẻ đó chính là Nhạc tướng quân.
Rõ ràng là cố tình đuổi theo cô; dán mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bằng một ánh đầy tà ác, đôi tay thì xoa đầy vẻ háo hức.
Quân Hi Thanh giữ vững tư thế, trừng mắt .
- Anh gì?
- Tôi ... cô. - Nhạc tướng quân lao về phía cô.
Quân Hi Thanh nhanh nhẹn né tránh, khiến thậm chí còn chẳng chạm vạt áo cô. "
- Đây là Quốc gia A, là địa bàn của Tổng thống Lục. Anh định giở trò cưỡng bức ngay tại một nơi công cộng như thế ?
Nhạc tướng quân khẩy đáp.
- Cô Quân , cô ngây thơ quá đấy. Nếu sự cho phép của Tổng thống Lục thì làm dám bén mảng đến đây chứ?
- Sự thật là, Tổng thống Lục đồng ý dâng cô cho để làm .
Ánh mắt Quân Hi Thanh trở nên lạnh băng, đôi tay cô siết chặt thành nắm đấm. Lục Dạ Minh rốt cuộc tự coi là cái thá gì chứ? Anh lấy tư cách gì mà dám đem cô làm vật ban phát cho kẻ khác?
- Nào, cô Quân. Tôi đây bản lĩnh lắm đấy, đảm bảo sẽ khiến cô tận hưởng khoái lạc tột đỉnh. Tôi cam đoan rằng cô sẽ mê mệt cho mà xem!
Nhạc tướng quân vốn là một võ tướng dạn dày trận mạc, thủ cũng khá . Hắn nhanh chóng chộp lấy vạt áo của Quân Hi Thanh.
Máu huyết khuôn mặt Quân Hi Thanh như đông cứng , để một cảm giác lạnh lẽo thấu xương khi cô sang hai gã vệ sĩ.
- Anh đang đe dọa đấy. Các định trơ mà can thiệp ?
Người vệ sĩ cô với vẻ khó xử .
- Tôi vô cùng xin , cô Quân , nhưng Đức Vua hạ lệnh...
Tên khốn kiếp. Lòng Quân Hi Thanh lạnh buốt. Lục Dạ Minh quả thực đang đẩy cô chỗ c.h.ế.t mà chẳng chút do dự nào.
- Tiểu mỹ nhân, cô thấy ? Đừng tơ tưởng đến Tổng thống Lục nữa, từ nay hãy theo . Tôi sẽ yêu chiều cô thật t.ử tế.
Nhạc tướng quân chồm tới.
Quân Hi Thanh yên tại chỗ, chờ Nhạc tướng quân tay mới tung chân đá thẳng hạ bộ .
Bụp!
Nhạc tướng quân chẳng kịp phản ứng, trúng cú đá cực mạnh.
- Á á á!!!
Hắn hét lên t.h.ả.m thiết, gương mặt méo mó vì đau đớn tột cùng. Hắn giơ tay lên, giáng cho Quân Hi Thanh một cái tát tàn bạo.
Một tiếng "chát" vang lên chói tai, Quân Hi Thanh ngã nhào xuống đất. Lực tác động khiến cô lảo đảo ngã ngửa , trong miệng nếm thấy vị tanh của máu.
Nửa bên mặt của cô bỏng rát, trong khi Nhạc tướng quân tuôn những lời c.h.ử.i rủa thậm tệ.
- Mẹ kiếp, đồ con hoang! Cô vẫn tưởng là Tổng thống Quân quyền uy lắm ? Nhìn phận của . Ngay cả Tổng thống Lục cũng chán ngấy trò đùa với cô . Cô dám đá ư? Đừng lo, dù cô đá nát chỗ đó của , vẫn còn cả ngàn cách để hành hạ cô đấy, đồ con điếm!
Nói đoạn, Nhạc tướng quân đẩy mạnh cánh cửa, bắt đầu lôi xềnh xệch Quân Hi Thanh trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1427-toi-van-luon-yeu-anh.html.]
Quân Hi Thanh bấu chặt hai tay tấm t.h.ả.m len cashmere. Tấm t.h.ả.m nhuốm màu đỏ tươi khi móng tay cô gãy vụn đó.
- Cút ! Đừng chạm !
lúc đó, một đôi giày da đen bóng loáng xuất hiện trong tầm mắt cô. Hai vệ sĩ vội vàng cất tiếng kính cẩn.
- Bệ hạ.
Hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run lên khi cô chậm rãi ngước mắt . Lục Dạ Minh đến.
Khoác lên bộ âu phục đen tuyền chút tì vết, chất liệu vải thượng hạng phẳng phiu đến mức chẳng thể tìm thấy dù chỉ một nếp nhăn. Một luồng khí lạnh lùng, kiêu ngạo bao trùm, thấm đẫm phong thái thanh lịch nhưng đầy kìm nén của .
Lục Dạ Minh sừng sững mặt cô, cúi đầu xuống, thu trọn tầm mắt dáng vẻ t.h.ả.m hại của cô lúc . Nửa bên mặt của cô sưng vù cái tát trời giáng của Nhạc Tướng quân.
Anh cô thật sâu, khẽ đưa tay lên vuốt ve bên má . Khi ngón tay lướt nhẹ làn da cô, ánh mắt tràn ngập sự xót xa và yêu thương.
- Có đau lắm ? - Anh khẽ hỏi bằng giọng khàn đặc.
Quân Hi Thanh nhắm nghiền mắt , nở một nụ đầy vẻ châm biếm.
Lục Dạ Minh khẽ cúi xuống, áp trán trán cô, thở của hòa quyện cùng thở của cô.
- Dù em tay đ.á.n.h bao , nhưng từng một làm em tổn thương. Hi Thanh , đừng tự hành hạ bản nữa, ?
- Chỉ cần em gật đầu đồng ý gả cho , sẽ em xử lý kẻ rác rưởi , và từ nay về , sẽ chẳng còn kẻ nào dám động đến em nữa.
Quân Hi Thanh nhắm chặt mắt , hai dòng lệ trong vắt lăn dài gò má.
- Lục Dạ Minh , dù một mạnh mẽ đến nữa, cũng chẳng thể nào một cuộc đời suôn sẻ. Ba năm về , cũng từng lúc đất nước bên bờ vực sụp đổ.
- Thế nhưng, ngay cả thời khắc , của ngày đó cũng chẳng hề t.h.ả.m hại như của bây giờ. Ngay cả khi , cũng từng cảm thấy bầu trời tăm tối đến mức sẽ chẳng bao giờ còn thấy ánh sáng nữa, lóc t.h.ả.m thiết như đang làm lúc .
Đôi môi run rẩy của Quân Hi Thanh khẽ mấp máy, mặc cho những giọt lệ cứ thế tuôn rơi gương mặt cô.
- Ngày hôm đó, với qua điện thoại rằng Mộ Yên Yên yêu thật lòng. Thế còn tình yêu mà dành cho thì , hỡi Lục Dạ Minh?
- Anh tàn nhẫn đến mức nào mới thể thốt lời rằng một phụ nữ khác đang yêu chứ? Khi gửi cho tin nhắn ba năm về , ngay cả Quân Hi Nghiên cũng hiểu rằng để thấy nó. Cô rõ rằng, nếu thấy dòng tin , nhất định sẽ trở về để tìm .
- Không lời , cũng chẳng cứ mãi cãi vã với . Chỉ là bởi vì, khi mất tất cả - và thừa yêu thương trai đến nhường nào - chẳng hề dành cho dù chỉ một chút ấm.
- Anh hiểu . Anh chẳng hiểu gì cả. Tất cả những gì cần làm chỉ là ôm lấy thôi. Chỉ cần ôm một cái, chuyện sẽ cả. Thế mà ngay cả điều đơn giản , cũng nhất quyết từ chối trao cho .
Lục Dạ Minh cô tất cả những lời một cách vội vã, đứt quãng qua từng tiếng nấc nghẹn; khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vùi sâu lòng bàn tay , run rẩy trong tiếng . Có lẽ, đây là đầu tiên chứng kiến cô nức nở đến nhường .
Cô con gái út của gia tộc Quân gánh vác vai quá nhiều trọng trách suốt hai mươi ba năm qua. Cô yêu , nhưng giữa hai tồn tại vô vàn rào cản - mà điển hình chính là Mộ Yên Yên.
Cô phép mắc dù chỉ một sai lầm nhỏ, nếu đời sẽ lập tức xì xầm rằng trí tuệ của cô sa sút.
Cô phép để lộ dù chỉ một chút yếu mềm, nếu đời sẽ bàn tán rằng cô đang trở nên nhu nhược.
Cô buộc hóa thành một thực thể tựa như thần thánh - một bao giờ phép để lộ bất kỳ sự tổn thương nào.
Thế nhưng, cô mới chỉ tròn hai mươi ba tuổi.
Quân Mặc Thành nuôi dạy cô tại Phủ Tổng thống suốt bao năm ròng, che chở cô khỏi những hiểm ác chốn nhân gian. Cô từng đến mùi vị của tình yêu, cũng từng nếm trải những cung bậc cảm xúc mãnh liệt đến thế. Ngay khoảnh khắc cô bước chân thế giới thực, tai ương liền ập xuống đầu cô. Cô gặp gỡ Lục Dạ Minh, để bao trái tim và lý trí cô đảo lộn, xáo trộn đến mức rối bời.
Chẳng còn ai để cô thể tìm đến nương tựa.
Cô thậm chí còn chẳng lấy chút thời gian để hoài niệm về những tháng ngày êm đềm xưa cũ.
Tất cả những gì cô thể làm là ngẩng cao đầu và tiếp tục bước về phía .
Chưa một nào trong đời, cô sống trọn vẹn cho chính bản .
Lục Dạ Minh cảm thấy trái tim nhói lên - tựa như kiến cắn, tựa như kim châm. Cơn đau ngày càng dữ dội, nhanh chóng lan tỏa khắp .
Anh khẽ cau mày, nuốt khan một tiếng, cảm nhận rõ vị tanh của m.á.u nơi đầu lưỡi. Anh cất lời. Thế nhưng đúng khoảnh khắc , Quân Hi Thanh bỗng nở một nụ rạng rỡ, xuyên qua những giọt nước mắt vẫn còn đọng khóe mi.
- Lục Dạ Minh ... vẫn luôn yêu .