Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1421: Cút Đi!
Cập nhật lúc: 2026-05-06 23:27:21
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón cái của đàn ông áp lên đôi môi ẩm ướt của cô. Mộ Yên Yên thể cảm nhận rõ mồn một những đường vân ngón tay đang lướt nhẹ qua môi . Cảm giác thật gợi cảm và đầy khiêu khích.
Thình thịch. Tim Mộ Yên Yên đập loạn xạ, dường như đang tăng tốc theo cấp nhân. Cô ngước đàn ông mặt với đôi mắt lấp lánh ánh .
Ngồi ghế sofa, Lục Dạ Minh trông thật cao lớn và bề thế so với cô. Gương mặt hảo tì vết của toát lên vẻ ôn hòa và thư thái, tựa như đang tận hưởng khoảnh khắc . Cô buộc ngước hẳn khuôn mặt lên mới thể rõ .
Trước mặt đàn ông , Mộ Yên Yên cam tâm tình nguyện phục tùng chân . Anh điển trai, cao quý, uy nghi, quyền lực và tài giỏi. Một đàn ông mang khí chất Đế vương như xứng đáng nhận sự tôn thờ và phục tùng tuyệt đối từ cô.
- Tổng thống Lục… - Mộ Yên Yên khẽ gọi.
Lục Dạ Minh chằm chằm Mộ Yên Yên, tựa như thể xuyên qua những đường nét gương mặt cô để thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn hảo khác. Anh cất giọng trầm thấp.
- Giá như cô cũng ngoan ngoãn lời như cô thì mấy. Như thế thì tuyệt quá .
Cô ư?
Cô là ai chứ?
Chỉ vài khoảnh khắc đó, trái tim Mộ Yên Yên bỗng trở nên lạnh giá. Cô chợt nhận rằng đang nhắc đến chính là Quân Hi Thanh.
lúc , Lục Dạ Minh chậm rãi rụt tay về.
- Ra ngoài.
Ra ngoài ư?
Mộ Yên Yên nào rời . Cô lén lút đ.á.n.h giá Lục Dạ Minh một lượt từ đầu đến chân. Lẽ lúc đang chịu đựng tác dụng của loại xuân d.ư.ợ.c mới ; đó là loại t.h.u.ố.c mạnh nhất thế giới . Một đàn ông bình thường chắc chắn sẽ thể nào chống cự nổi, thế nhưng gương mặt Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ bình thản và tĩnh lặng đến lạ. Trên đó hề lộ chút dấu vết nào của d.ụ.c vọng ham xác thịt.
Sự thâm sâu trong con quả thực là điều thể nào dò thấu.
- Tổng thống Lục, ? Em thấy cô Quân đó quả thực quá nhẫn tâm. Nếu là em, nếu em yêu một đàn ông, em sẽ chẳng bao giờ đẩy giường của một phụ nữ khác .
Mộ Yên Yên vươn tay , khẽ kéo lấy ống tay áo của Lục Dạ Minh.
- Tổng thống Lục , nếu cảm thấy quá khó chịu và thể kìm nén nổi nữa, em thể… em thể…
Từ Mộ Yên Yên toát lên vẻ thẹn thùng ngây thơ của một thiếu nữ, hòa quyện cùng một tình yêu đầy dũng cảm và sẵn sàng hy sinh. Quả thực đó là một màn trình diễn mà bất kỳ đàn ông bình thường nào cũng khó lòng cưỡng nổi.
Đáp , Lục Dạ Minh cúi mặt xuống, Mộ Yên Yên với vẻ thích thú pha chút trêu đùa.
- Cô thể... làm gì cơ?
- Em... em cũng thực sự làm thế nào. em một cách thể khiến đàn ông cảm thấy thỏa mãn...
Nói đến đây, Mộ Yên Yên khẽ cựa quậy. Cô cúi gằm mặt xuống, từ từ rướn về phía vòng eo săn chắc của Lục Dạ Minh.
Một bàn tay to lớn chặn ngay trán cô, cùng lúc đó một giọng trầm ấm đầy từ tính vang lên.
- Không cần , cô thể .
Anh từ chối cô.
Mộ Yên Yên vội vàng gật đầu.
- Lục Tổng thống, em xin phép .
Cô rời ngay lập tức.
...
Sau khi Mộ Yên Yên rời , Lục Dạ Minh lấy điện thoại và bấm một dãy .
Điện thoại reo hai tiếng một giọng êm ái vang lên ở đầu dây bên .
- Alo?
- Anh bỏ thuốc. Mộ Yên Yên rằng chính em là bỏ t.h.u.ố.c , nhằm đẩy vòng tay cô . Có đúng ? - Khóe môi Lục Dạ Minh khẽ giật giật.
Sau vài giây im lặng, Quân Hi Thanh bật .
- Anh bỏ t.h.u.ố.c ư? Nếu là tay, thì hạ độc cho c.h.ế.t từ đời nào . Tôi chẳng hứng thú làm mấy chuyện biến thái kiểu ép buộc lên giường với Mộ Yên Yên .
Nghe , Lục Dạ Minh khẽ nhướng một bên lông mày.
- Sau đừng gọi cho vì mấy chuyện vớ vẩn như thế nữa. Tôi cúp máy đây. - Quân Hi Thanh định cúp máy.
- Anh bảo em cúp máy ?
- Anh còn gì nữa?
- Anh là bỏ t.h.u.ố.c mà.
- Hừ. - Quân Hi Thanh khịt mũi khinh khỉnh.
- Anh bỏ t.h.u.ố.c thì cứ tìm kẻ làm chuyện đó mà tính sổ . Này Lục Dạ Minh, đầu óc ngu đến mức nhận chính Mộ Yên Yên là kẻ bỏ t.h.u.ố.c ?
Lục Dạ Minh ngả ghế sofa một cách lười biếng. Giọng của trầm thấp và đầy vẻ thong dong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1421-cut-di.html.]
- Anh chính Mộ Yên Yên là kẻ bỏ t.h.u.ố.c , nhưng thì nào?
- Ý là ?
- Thanh Thanh, qua đây ngay. Anh cần em.
- Tổng thống Lục, trai vẫn đang ở trong phòng phẫu thuật, giành giật sự sống từng chút một, mà về làm nô lệ t.ì.n.h d.ụ.c cho ? Phiền tìm Mộ Yên Yên vì tìm ?
- Nghe , Mộ Yên Yên bỏ t.h.u.ố.c là vì cô thích . Đó chỉ là một chút thủ đoạn vặt vãnh, chẳng gì to tát cả. với em thì khác. Em rõ đang bỏ thuốc, thế mà em vẫn tìm một phụ nữ khác. Điều khiến vui là chuyện bỏ thuốc, mà chính là cách em đối xử với ngay lúc đây.
“…”
Quân Hi Thanh chiếc ghế dài ở hành lang, hai tay siết chặt chiếc điện thoại di động. Một tia lạnh lẽo thoáng qua đôi mắt cô. Cô chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến gã khốn điên rồ nữa. Cô cúp máy.
Ném chiếc điện thoại trở túi xách, Quân Hi Thanh ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối ngực.
Vùi khuôn mặt nhợt nhạt giữa hai đầu gối, cô đó, lặng lẽ thẫn thờ. Đêm khuya, dân trong thành phố đều chìm sâu giấc mộng. Xung quanh tĩnh mịch đến rợn .
Ánh đèn hành lang mờ ảo chiếu xuống hình nhỏ bé, cuộn tròn của cô. Cô trông tựa như một chú mèo con mới chào đời - mềm mại và mong manh.
Mệt mỏi quá đỗi.
Giờ đây, khuôn mặt Quân Hi Thanh khô ráo. Nước mắt còn rơi nữa. Mối tình thời thanh xuân chẳng để trong cô chút hoài niệm nào; tất cả những gì nó mang chỉ là một kết cục bi t.h.ả.m đến thế thôi.
Thời gian tựa như một bàn tay vô hình, ngừng xô đẩy cô về phía .
Chẳng còn chút đau đớn nào nữa.
Thật sự là chẳng còn chút đau đớn nào cả.
Cô chỉ cảm thấy... tê dại. Mệt mỏi. Kiệt quệ.
Tiếng bước chân vọng dọc theo hành lang. Một bên cạnh cô.
- Cô Quân, Hoàng thượng sai thuộc hạ đến đón cô trở về.
Đó là Phan Mân.
Quân Hi Thanh ngước mặt lên, nở một nụ đầy vẻ tự giễu. Nhanh thật đấy.
- Nếu từ chối trở về thì ?
Phan Mân ngập ngừng.
- Hoàng thượng phán rằng, nếu cô Quân , ca phẫu thuật của Đông Phương Vũ sẽ dừng ngay lập tức.
- À.
Chẳng gì đáng ngạc nhiên cả. Cô rời khỏi ghế và bắt đầu bước .
Phan Mân bước theo cô.
Ban đầu, Phan Mân tưởng rằng Quân Hi Thanh sẽ cùng , nhưng cô rẽ sang và quầy tiếp nhận của phòng xét nghiệm m.á.u bệnh viện.
Đêm về khuya, chỉ một nữ y tá đang trực tại quầy. Cô ngủ từ lúc nào.
Quân Hi Thanh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn.
Nữ y tá choàng tỉnh, ngơ ngác Quân Hi Thanh.
- Thưa cô, chuyện gì ạ?
Quân Hi Thanh mỉm , nhưng nụ chẳng hề chạm tới đáy mắt cô. Tuy nhiên, đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ lấp lánh khi cô lịch sự cất lời.
- Xin chào, cô thể giúp lấy một ít m.á.u ?
- Cô lấy bao nhiêu?
- Một túi.
…
Mười phút .
Quân Hi Thanh trao túi m.á.u cho Phan Mân.
- Quản gia Phan, thể thành bổn phận của bằng cách mang thứ về. Máu của thể hóa giải tác dụng của loại d.ư.ợ.c . Cho dù là ma cà rồng nữa, thì một túi cũng đủ để thỏa mãn .
Nói đoạn, Quân Hi Thanh xoay định rời .
Thế nhưng, vì lượng m.á.u lấy quá nhiều, cô bỗng cảm thấy choáng váng ngay khi xoay , suýt chút nữa thì ngã quỵ.
- Cô Quân... - Phan Mân vội đưa tay định đỡ lấy Quân Hi Thanh.
Một tia sắc lạnh lóe lên trong đáy mắt cô khi cô ngẩng phắt đầu lên.
- Cút !