Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1420: Ấn Ngón Cái Lên Đôi Môi Đỏ Mọng Của Cô

Cập nhật lúc: 2026-05-06 16:55:43
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh lạnh lùng cô, ánh mắt sắc bén tựa lưỡi thép.

- Vậy là em định hủy hoại chính ?

- Phải. Tôi thà hủy hoại bản còn hơn để chiếm đoạt.

Nghe những lời , dấu hiệu duy nhất cho thấy thờ ơ chính là đôi nắm đ.ấ.m đang siết chặt .

- Quân Hi Thanh, điều ghét nhất chính là kẻ khác uy hiếp.

- Sao gọi là uy h.i.ế.p chứ? Trong lòng Lục Tổng thống, chẳng là cái thá gì cả. Cùng lắm thì chỉ tốn chút thời gian quý báu để tìm một phụ nữ khác sẵn lòng lên giường với và sinh con cho mà thôi.

- Cô Quân, xin cô đừng làm . - Phan Mân định bước lên phía .

Vẻ mặt Quân Hi Thanh trở nên lạnh lẽo. Cô dùng chiếc trâm vàng sắc nhọn cứa lên làn da mềm mại nơi chiếc cổ trắng ngần, tạo thành một vệt m.á.u đỏ tươi.

thật.

Phan Mân dám manh động thêm nữa. Bất cứ ai cũng thể thấy sự quyết tuyệt trong ánh mắt của Quân Hi Thanh.

Khóe môi Lục Dạ Minh khẽ cong lên đầy vẻ thản nhiên.

- Em nghĩ thể c.h.ế.t , khi mà cho phép?

- Ai mà chứ? Lục Tổng thống tài giỏi hơn nhiều mà. nếu c.h.ế.t thành, sẽ thử , thử mãi thôi. Có lẽ một ngày nào đó sẽ thành công chăng? - Quân Hi Thanh nở một nụ rạng rỡ.

Lông mày Lục Dạ Minh khẽ giật, bật một tràng trầm đục vang vọng thẳng từ lồng ngực. Tiếng khiến cảm thấy tê dại cả da đầu.

- Quân Hi Thanh, trong đầu em là rơm rạ hết ? Nếu em c.h.ế.t, thì trai em cũng đừng hòng sống sót.

Anh gì thế?

Anh trai cô vẫn c.h.ế.t ?

Anh trai cô c.h.ế.t ư?

Anh thật ? Quân Hi Thanh lập tức khuỵu xuống, những giọt nước mắt trong khóe mi cứ thế tuôn rơi ngừng.

- Anh trai, trai . Hãy mở mắt em … Anh trai, đừng c.h.ế.t mà. Đừng bỏ em một bơ vơ…

- Quân tiểu thư, bệ hạ nhắm lệch một chút, mũi tên trúng tim của Đông Phương Vũ . - Phan Mân khẽ .

Thực , theo góc của Phan Mân, bệ hạ quả thực đối xử với Quân tiểu thư khác biệt. Bằng , sẽ chẳng bao giờ nương tay đến thế.

Quân Hi Thanh chậm rãi ngước mắt Phan Mân, ánh mắt cô lóe lên một tia sắc lạnh.

- Quản gia Phan, ý nên dập đầu tạ ơn trời đất và cảm tạ chủ nhân của ? Rằng trái tim nên cảm thấy cảm kích đến tột cùng ?

Phan Mân: “…”

Đó ý của .

Khi Lục Dạ Minh cúi đầu xuống Quân Hi Thanh, ánh mắt lướt qua hình mảnh mai đang quỳ bên cạnh Đông Phương Vũ của cô; trông cô lúc thật đáng thương và thê lương. Đó là một thái độ trái ngược với vẻ kiên quyết và đầy thù hận mà cô thể hiện khi đối mặt với đó.

Anh đưa những ngón tay thon dài lên, cởi bỏ một chiếc cúc áo sơ mi. Bỗng nhiên, cảm thấy khí trở nên ngột ngạt, khiến khó thở. Tuy nhiên, cảm giác quá dữ dội, nên cũng chẳng bận tâm nhiều.

Lục Dạ Minh bước tới, nắm chặt lấy cánh tay cô.

- Em cứ , nhưng hãy đợi đến khi trai em thực sự c.h.ế.t hẵng .

Nói , nắm tay cô, lôi xềnh xệch cô .

- Buông ! - Quân Hi Thanh vùng vẫy kịch liệt.

- Gọi bác sĩ ! Mau gọi bác sĩ đến cứu chữa cho trai ngay lập tức!

Lục Dạ Minh liếc cô một cái.

- Đến giờ mà em vẫn hiểu ? Sinh mạng của trai em phụ thuộc quyết định của chính em đấy. Hãy ngoan ngoãn lời , sẽ cho bác sĩ đến chữa trị. Còn nếu em dám bất tuân, sẽ ném trai em rừng sâu làm mồi cho bầy sói!

Quân Hi Thanh cố gắng trấn tĩnh bản . Những dấu vết duy nhất còn sót gương mặt cô là chiếc mũi và đôi mắt vẫn còn ửng đỏ.

- Hãy gọi bác sĩ Tư Không đến đây. Tôi sẽ ở trông chừng trai. Chỉ khi nào bác sĩ Tư Không xác nhận rằng trai bình an vô sự, mới chịu ngoan ngoãn lời !

Lục Dạ Minh khẽ nhếch môi, sang Phan Mân.

Rất nhanh đó, một đội ngũ y tế vội vã chạy tới, nhẹ nhàng đặt Đông Phương Vũ lên cáng cứu thương. Quân Hi Thanh gạt tay bước theo họ.

Tư Không Hoành vội vã lao tới để phẫu thuật cho Đông Phương Vũ. Đèn đỏ phía lối phòng mổ bật sáng. Quân Hi Thanh xuống chiếc ghế dài dọc hành lang để chờ đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1420-an-ngon-cai-len-doi-moi-do-mong-cua-co.html.]

Trong lúc đó, của Lục Dạ Minh bao vây bộ khu vực. Cô hiểu rằng sinh mạng của cả cô và trai đều đang trọn trong tay bọn họ. Cô chẳng còn tâm trí nào để nghĩ xem tương lai sẽ làm gì. Giờ đây, tất cả những gì cô thể hy vọng chỉ là trai sẽ sống sót.

Lục Dạ Minh trở về phòng ngủ riêng và bước buồng tắm . Anh cởi bỏ áo sơ mi và quần tây, dòng nước lạnh từ vòi sen.

Nóng quá.

Đột nhiên, cảm thấy nóng ran. Lúc nãy cảm nhận , nhưng giờ đây nhận thấy một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội bên trong cơ bụng săn chắc của . Ngọn lửa kích thích huyết mạch, khiến m.á.u trong sôi sục.

Khẽ cau mày, mở mắt ; đôi mắt ánh lên một vẻ hung dữ pha chút sắc đỏ.

Anh hạ thuốc.

Kẻ nào làm chuyện ?

Chưa từng ai dám dùng thủ đoạn đê ​​hèn như thế đối với .

Lục Dạ Minh tắt vòi sen và khoác lên một bộ pijama lụa đen. Phan Mân đó, dáng vẻ cung kính.

- Thưa Chủ thượng.

Gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ bình thản như thường lệ. Anh cất giọng trầm thấp, điềm tĩnh.

- Đi kiểm tra xem kẻ nào mang ly cà phê uống lúc nãy đến đây.

Rất nhanh đó, Phan Mân và bẩm báo.

- Thưa Chủ thượng, ly cà phê đó... là do Quân tiểu thư mang tới ạ.

- Cậu chắc chứ?

Phan Mân gật đầu.

- Thần chắc chắn. Ngoài Quân tiểu thư , còn ai khác chạm ly cà phê đó cả.

Lục Dạ Minh xuống ghế sofa, đôi mắt ánh lên vẻ sắc lạnh đầy thâm thúy.

Cốc... cốc...

Vài tiếng gõ cửa vang lên, báo hiệu đến, cùng lúc đó một giọng ngọt ngào cất lên.

- Tổng thống Lục, là em đây. Yên Yên.

Mộ Yên Yên ư?

Thú vị thật. Cô chọn đúng lúc nhạy cảm và bất tiện thế để xuất hiện ?

Lục Dạ Minh nở một nụ đầy ẩn ý. Anh dùng giọng điệu hờ hững đáp.

- Vào .

Mộ Yên Yên mở cửa và bước phòng

- Mộ tiểu thư, cô tìm chuyện gì ?

Ngay khi bước gần, Mộ Yên Yên liền quỳ sụp xuống mặt Lục Dạ Minh.

- Thưa Tổng thống Lục, em phạm sai lầm .

Lục Dạ Minh nheo đôi mắt sâu thẳm, dáng hạnh nhân , vẫn giữ vẻ bình thản khi xuống Mộ Yên Yên đang quỳ chân . Anh mỉm .

- Mộ tiểu thư , Quân Hi Thanh tìm đến cô để cấu kết, hòng giả danh làm hầu của cô. Cô kịp thời báo chuyện cho , nhờ đó mà mới tóm gọn hai em bọn họ. Cô đáng lẽ trọng thưởng mới chứ. Vậy rốt cuộc thì cô phạm sai lầm gì nào?

Mộ Yên Yên đăm chiêu Lục Dạ Minh với ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ và sùng bái.

- Tổng thống Lục, một chuyện em vẫn luôn giấu .

- Ồ? - Giọng Lục Dạ Minh tỏ vẻ hứng thú.

- Chị Quân bỏ t.h.u.ố.c cà phê của . Chị bảo em đợi một tiếng hãy phòng . Khi đó, sẽ ngập tràn d.ụ.c vọng và khao khát, sẽ... sẽ... - Mặt Mộ Yên Yên đỏ bừng. Cô ngượng ngùng đến mức thể hết câu.

- Ngủ với cô ? - Lục Dạ Minh nốt giúp cô.

Mộ Yên Yên lộ vẻ kinh ngạc.

- Tổng thống Lục, em nên vọng tưởng đến . em yêu say đắm ngay từ đầu tiên thấy từ xa, khi em mới mười tám tuổi.

- Suốt những năm qua, bên cạnh luôn Đông Phương Nhược Ly, nên em chẳng dám bén mảng gần. Em chỉ nỗ lực thiện bản , mong thể trở nên xứng đáng với .

- Khi chị Quân kể cho em về loại t.h.u.ố.c đó, em thực sự do dự, nhưng vì quá tham lam nên em c.ắ.n câu. Trong đầu em lúc chỉ nghĩ rằng: nếu em thể trở thành phụ nữ của Tổng thống Lục - dù chỉ là trong một đêm thôi - thì cũng quá đủ ... Em sẽ mãn nguyện suốt cả phần đời còn .

Lục Dạ Minh khẽ nhướng mày. Mộ Yên Yên quả thực chẳng thể nào sánh với Quân Hi Thanh, nhưng xem cô gái thực lòng yêu .

Lục Dạ Minh vươn tay, nâng cằm Mộ Yên Yên lên, ngón cái khẽ chạm đôi môi đỏ mọng của cô...

Loading...