Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1419: Tại Sao Tôi Phải Để Anh Chiếm Hữu Mình?

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:50:12
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi cả hai ngã xuống đất, Quân Hi Thanh vẫn gọn trong vòng tay của Đông Phương Vũ, và khẽ thì thầm bên tai cô.

- Bé cưng , xin em.

Xin , vì thể đưa cô rời .

Họ chỉ còn cách tự do đúng một bước chân.

Họ gần .

Quân Hi Thanh bật nức nở, những giọt lệ cứ thế tuôn rơi ngừng gò má, làm nhòa tầm mắt cô.

Cô lắc đầu lia lịa.

- Không... Anh trai , đừng lời xin ... Trong mắt em, tuyệt vời nhất...

Đông Phương Vũ ngã gục xuống đất, vết thương n.g.ự.c ngừng tuôn máu, tạo thành một vũng m.á.u đỏ thẫm tựa như một đóa hồng quyến rũ. Ánh mắt rời khỏi gương mặt Quân Hi Thanh, hướng lên bầu trời đêm ngàn , khẽ buông một tiếng thở dài...

- Anh trai , chúng hãy rời khỏi nơi ngay ... Thanh Thanh sẽ đưa thật xa khỏi chốn ... Chúng hãy trở về Cửu U , chúng xa nhà bao năm , giờ hãy về nhà thôi, hãy trở về tổ ấm của chúng ...

Quân Hi Thanh vươn tay định ôm lấy Đông Phương Vũ, nhưng đôi tay cô giờ đây nhuốm đầy m.á.u đỏ. Đó là m.á.u của trai cô. Dòng m.á.u nóng bỏng như lửa đốt, khiến cô đau đớn tột cùng.

Một nỗi đau thể nào diễn tả thành lời.

Cô chỉ đưa trai rời khỏi nơi quỷ quái .

Thế giới bên ngoài thật quá đáng sợ.

Cô khiếp sợ nó.

Đối với cô, thế giới thật kinh hoàng, và cô cảm thấy vô cùng hoảng loạn.

Quân Hi Thanh ôm chặt lấy Đông Phương Vũ, dồn hết sức lực cái ôm , thì bỗng một bàn tay to lớn xuất hiện, nắm chặt lấy cánh tay cô.

- Dừng , chuyện giờ đây đều vô ích cả .

Đông Phương Vũ trượt khỏi vòng tay cô, một nữa ngã gục xuống nền đất nhuốm máu. Quân Hi Thanh chầm chậm ngước mắt lên, đàn ông đang mặt bằng đôi mắt đẫm lệ.

Lục Dạ Minh bước tới, sừng sững mặt cô với vẻ mặt uy nghi, lạnh lùng thường thấy. Anh chỉ đó, cô bằng một ánh mắt chút bề , tựa như đang ngầm với cô rằng... cô sẽ chẳng bao giờ thể thoát khỏi tay .

Khi từng giây trôi qua, Quân Hi Thanh dần dậy, cô giơ tay lên và giáng cho một cái tát mặt.

Lục Dạ Minh hề né tránh, cứ yên để cô tát .

Quân Hi Thanh xông tới gần hơn, đ.ấ.m túi bụi , đá , c.ắ.n , miệng rít lên từng tiếng.

- Lục Dạ Minh, tại nhất định g.i.ế.c trai chứ? Chúng mới nhận bao lâu, mới tìm thấy trai , tại làm thế ?!

- Tại gặp gỡ chứ? Anh đúng là một con quỷ! Tôi hận , thực sự hận thấu xương, cả đời sẽ bao giờ tha thứ cho !

Lục Dạ Minh sững tại chỗ, hề nhúc nhích dù chỉ một phân; cứ để mặc cô trút hết nỗi uất hận lên , để cô đ.á.n.h đập, mắng c.h.ử.i thỏa thích.

Anh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, chỉ đáp một câu.

- Nếu g.i.ế.c , thì sớm muộn gì tới cũng sẽ g.i.ế.c thôi.

Ôm lấy khuôn mặt đẫm lệ của cô, tiếp.

- Nếu c.h.ế.t , liệu em t.h.ả.m thiết vì như thế ? Liệu em trở nên điên cuồng vì đến mức ? Thế giới vận hành là như đấy, chỉ kẻ mạnh mới thể tồn tại. Anh tuyệt đối thấy cảnh em cùng trai trở về Cửu U, ngả vòng tay của một đàn ông khác, trong khi thì c.h.ế.t và lạnh lẽo trong quan tài.

Nghe những lời , Quân Hi Thanh bỗng bật một tràng khẩy đầy mỉa mai ngay giữa những dòng nước mắt.

- Lục Dạ Minh, cái tên khốn nạn c.h.ế.t tiệt nhà ! Anh thấy thật nực ? Anh đúng là nực đến tột cùng!

Lục Dạ Minh khẽ cau mày.

- Thanh Thanh, đừng dùng những lời lẽ thô tục như thế. Anh thích em năng kiểu đó chút nào.

- Cút !

Quân Hi Thanh dùng hết sức đẩy , gào lên từng lời thật rõ ràng, rành mạch.

- Anh trai sẽ bao giờ g.i.ế.c ! Anh trai khác hẳn với ; rằng yêu mà!

Nói đoạn, Quân Hi Thanh dồn hết sức lực mà hét to lên. Cô trừng mắt với nỗi căm hận tột cùng. Tại ? Tại đem lòng yêu tên ác quỷ chứ? Giá như cô đừng bao giờ gặp gỡ gã khốn thì hơn!

Lục Dạ Minh cô, đôi lông mày cau chặt .

Anh sải bước, chầm chậm tiến về phía cô.

- Thanh Thanh...

- Đừng đó! Cấm tiệt đấy, đồ khốn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1419-tai-sao-toi-phai-de-anh-chiem-huu-minh.html.]

Quân Hi Thanh nhặt khẩu s.ú.n.g đất lên, chĩa nòng s.ú.n.g thẳng n.g.ự.c Lục Dạ Minh.

- Cô Quân!

Phan Mân kinh hãi thốt lên.

Lục Dạ Minh đột ngột giơ tay lên.

- Đứng yên tại chỗ.

Phan Mân khựng , những vệ sĩ khác cũng chẳng dám nhúc nhích, tất cả rơi thế giằng co căng thẳng.

Cả gian chìm sự tĩnh lặng đến rợn .

Lục Dạ Minh Quân Hi Thanh - đang chĩa s.ú.n.g về phía - với ánh mắt thâm trầm và đầy nguy hiểm.

- Thanh Thanh, em thực sự định b.ắ.n ?

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài gương mặt Quân Hi Thanh khi cô về phía .

- Anh g.i.ế.c trai , nhất định sẽ bắt trả giá!

Lục Dạ Minh bước tới, tiến gần cô, ngón tay chỉ thẳng n.g.ự.c , nở một nụ đầy mỉa mai.

- Thanh Thanh , em chĩa s.ú.n.g sai chỗ . Tim ở đây ; , b.ắ.n thẳng chỗ .

Sao đến tận lúc vẫn còn dám hành xử ngang ngược như thế chứ?

Quân Hi Thanh siết c.h.ặ.t t.a.y cầm khẩu súng.

- Lục Dạ Minh, thực sự nghĩ rằng dám nổ s.ú.n.g ?

Lục Dạ Minh vươn tay , nắm lấy khẩu s.ú.n.g tay cô chĩa thẳng nòng s.ú.n.g n.g.ự.c .

- Thanh Thanh, b.ắ.n . Bắn thẳng chỗ , đừng khiến khinh thường em.

Đôi mắt đẫm lệ của cô chạm ánh mắt hình hạnh nhân của ; cô khẽ lắc đầu.

- Lục Dạ Minh, đừng lợi dụng tình yêu dành cho nữa. Từ nay về , sẽ để lợi dụng thêm bất cứ nào nữa , bởi sẽ chẳng bao giờ trao cho cơ hội đó nữa . Tôi còn yêu nữa. Tất cả kết thúc .

Quân Hi Thanh nhắm mắt , mặc cho những giọt lệ cứ thế tuôn rơi. Cô dứt khoát bóp cò và nổ súng.

- Chủ nhân!

Phan Mân hét lớn.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run rẩy; cô từ từ mở mắt, xuống khẩu s.ú.n.g đang cầm tay với vẻ kinh ngạc tột độ.

Lục Dạ Minh vẫn sừng sững mặt cô, bình an vô sự.

Khẩu s.ú.n.g đó... hề đạn. Cô cảm thấy như một bàn tay từ phía đẩy mạnh, xô cô rơi xuống một vực thẳm sâu hun hút.

Anh rõ khẩu s.ú.n.g đó hề đạn.

Quân Hi Thanh trừng to mắt đàn ông đang mặt .

Ánh mắt hai chạm .

Lục Dạ Minh cô với vẻ mặt vô cảm, nhưng chẳng hiểu , cô vẫn cảm nhận sự khinh miệt mà dành cho .

Ha. Tay chân Quân Hi Thanh bỗng trở nên lạnh toát, mất ấm.

- Quân Hi Thanh, quả thực đ.á.n.h giá thấp bản lĩnh của em .

Anh vung tay một cái, hất văng khẩu s.ú.n.g đang trong tay cô xuống đất. Sau đó, bước , thậm chí chẳng thèm liếc cô thêm một nào nữa, lạnh lùng lệnh.

- Đưa cô , tống giam . Chỉ khi nào cô điều thì mới thả .

- Tuân lệnh, thưa Bệ hạ.

Phan Mân bước lên phía ; cùng lúc đó...

Quân Hi Thanh lùi hai bước.

- Đừng đây!

- Cô Quân!

Lục Dạ Minh , cô. Giọng lạnh lẽo, xa cách, pha chút vẻ bực dọc.

- Quân Hi Thanh, em đang làm cái trò gì ? Như thế vẫn đủ ?

Quân Hi Thanh kề một chiếc trâm vàng lên cổ, lùi thêm vài bước cất tiếng .

- Lục Dạ Minh, tại chịu sự giam cầm của chứ? Chẳng lẽ định biến thành một công cụ, chỉ để thỏa mãn d.ụ.c vọng của và sinh con đẻ cái cho thôi ? Anh nghĩ là ai chứ?

Loading...