Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1417: Chĩa Súng Về Phía Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-05 16:29:23
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh vội vàng cúi đầu và theo chân những hầu gái khác bước ngoài.

Một giọng trầm ấm đầy từ tính vang lên.

- Cô, ở .

Tim Quân Hi Thanh thót . Cô lập tức xoay sang bên và liếc Lục Dạ Minh, đang cách cô xa. Đôi mắt hình hạnh nhân sâu thẳm đang dán chặt khuôn mặt cô.

Anh lệnh cho cô ở .

Lúc , những hầu gái khác đều rời hết. Quân Hi Thanh khoác lên vẻ mặt đầy sợ hãi và cung kính.

- Thưa Hoàng thượng, gọi nô tỳ ?

Lục Dạ Minh đút một tay túi quần. Anh dùng ánh mắt hiệu về phía tách cà phê.

- Mang tách cà phê đó đây cho .

- Vâng, thưa Hoàng thượng.

Quân Hi Thanh bước tới, cầm lấy tách cà phê và mang đến tận tay . Nhận lấy tách cà phê, Lục Dạ Minh nhấp vài ngụm một cách đầy tao nhã.

- Thưa Hoàng thượng, nếu còn gì sai bảo nữa, nô tỳ xin lui .

Lục Dạ Minh nhướng mày, cô bằng một ánh mắt đầy ẩn ý.

- Sao cô vội vã rời thế?

Ánh mắt Quân Hi Thanh khẽ lóe lên.

Anh từ từ đưa tay lên, dùng những ngón tay thon dài khẽ nâng cằm cô.

- Một hầu như cô, chẳng ai cũng đều mong trèo lên giường chủ nhân ? Tại cảm giác... cô đang cố gắng hết sức để tránh né ?

Thịch. Tim Quân Hi Thanh chùng xuống, cô vội vàng bày vẻ mặt sợ hãi.

- Thưa Hoàng thượng, ngài chắc đang đùa thôi. Nếu phu nhân chuyện nô tỳ... sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nô tỳ mất.

Đáp cô chỉ là một nụ khẩy. Ngay đó, thản nhiên rụt tay về.

- Cút .

- Vâng.

Quân Hi Thanh vội vã rời . Ngay cả khi cánh cửa khép , cô vẫn cảm nhận ánh mắt đầy kiêu ngạo và thâm trầm đang dán chặt lên .

...

Những bước chân nhẹ nhàng đưa Quân Hi Thanh dọc hành lang. Không gian tĩnh mịch tuyệt đối. Một sự tĩnh lặng đến rợn . Vừa , cô đảo mắt quan sát xung quanh, hy vọng sẽ thấy trai của .

Một bóng đen vụt qua. Có khác ở đây. Đông Phương Vũ đến. Ẩn trong màn đêm, Đông Phương Vũ khoác chiếc áo măng tô màu đen. Gương mặt tựa yêu nghiệt của toát lên vẻ lãng t.ử đầy phóng khoáng, pha chút ngông nghênh bất cần đời. Đôi mắt đen thẫm của ánh lên vẻ sắc sảo đầy thấu suốt.

- Bé cưng? - Đông Phương Vũ về phía Quân Hi Thanh. Anh đưa mắt đ.á.n.h giá cô một lượt bật sảng khoái.

- Ngay từ khi em còn là một cô bé con, chắc rằng bé cưng của lớn lên nhất định sẽ trở thành một cô tiên tuyệt sắc. Quả nhiên là !

Khóe mắt Quân Hi Thanh chợt đỏ hoe, ngấn lệ. Ánh mắt cô dán chặt Đông Phương Vũ, dám xê dịch dù chỉ một li.

- Anh trai.

Chỉ cần một cái liếc mắt, cô nhận ngay đó chính là trai của .

- Bé cưng, thế ? - Đông Phương Vũ dang rộng vòng tay, ấm áp và đầy âu yếm.

- Lại đây nào, để trai ôm em một cái.

Dứt lời, Quân Hi Thanh lập tức lao sà lòng Đông Phương Vũ.

Ôm chặt lấy cô, Đông Phương Vũ đưa tay lau những giọt nước mắt má cô.

- Đã lớn tướng mà vẫn còn mít ướt như một đứa trẻ .

Quân Hi Thanh . Cô cảm thấy như đang chìm trong một giấc mộng. Cô thực sự một trai.

lúc , một giọng trầm ấm vang lên, mang theo chút ý vị trêu đùa.

- Ôm ấp xong đấy? Đông Phương Vũ, bỏ tay khỏi phụ nữ của ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1417-chia-sung-ve-phia-anh.html.]

Quân Hi Thanh ngước mắt lên. Hành lang vốn tĩnh mịch giờ đây chật kín lính canh. Họ bao vây .

Lục Dạ Minh đến. Anh chậm rãi bước tới với những bước chân trầm , nặng nề, dáng vẻ uy nghi tựa như một vị Thần. Ánh mắt dán chặt bàn tay của Đông Phương Vũ - bàn tay vẫn đang đặt má Quân Hi Thanh để lau những giọt nước mắt cho cô.

Đôi lông mày nhíu , đôi môi mím chặt biểu lộ rõ ​​sự bất mãn.

Đông Phương Vũ cũng nhướng một bên mày lên, tựa như nhận điều gì đó. Anh liếc mắt từ Lục Dạ Minh sang Quân Hi Thanh.

- Bé cưng, hôn trai một cái nào.

Chưa kịp để Quân Hi Thanh phản ứng, Lục Dạ Minh trừng mắt cô với vẻ lạnh lẽo đầy ác ý.

- Em dám hôn ?

Ngay lập tức, Quân Hi Thanh nhón chân lên và hôn nhẹ má Đông Phương Vũ.

Phan Mân lén liếc chủ nhân của . Sắc mặt Lục Dạ Minh tối sầm như mực, khiến Phan Mân toát mồ hôi lạnh. Chà chà, phen chắc chắn sẽ nổi cơn ghen lồng lộn đây.

Đông Phương Vũ đặt tay lên vai Quân Hi Thanh, kéo cô lòng che chở.

- Lục Dạ Minh, đây là bé cưng của . Anh ghen tuông cái nỗi gì ?

- Một nụ hôn một cái ôm thì là gì . Nếu bé cưng lớn lên bên cạnh , thì chúng thậm chí còn ngủ chung giường nữa kìa.

Ngủ chung giường ư?

Chỉ riêng cụm từ đó thôi cũng đủ khiến Lục Dạ Minh cảm thấy vô cùng ghê tởm. Gã Đông Phương Vũ quả thực là một cái gai trong mắt .

- Lục Dạ Minh, đừng với lòng bé cưng của nhé? Nếu đúng là thì thực sự xin . Tôi sẽ đưa bé cưng trở về Cửu U. Khi chúng đ.á.n.h thức Bạch Linh, bé cưng sẽ cưỡi con thần thú cổ xưa bay lượn khắp trời đất, trở thành Thánh nữ mới của Cửu U. Anh xứng với con bé .

- Anh ơi, Bạch Linh là cái gì ? - Quân Hi Thanh tò mò hỏi.

Đông Phương Vũ Quân Hi Thanh với ánh mắt đầy cưng chiều.

- Đó là một con thần thú cổ xưa trong truyền thuyết. Em thể cưỡi nó, và nó sẽ đưa em bay lượn bầu trời.

- Thật ? - Đôi mắt Quân Hi Thanh sáng bừng lên. Cô kéo nhẹ tay áo Đông Phương Vũ.

- Em đưa cả cùng khi chúng bay lượn.

- Em đúng là một cô bé ngoan.

- Dám tán tỉnh ngay mặt như thế, hai nghĩ vô hình chắc? - Giọng của Lục Dạ Minh trầm thấp, đầy vẻ hiểm độc.

Quân Hi Thanh ngước mắt .

Lục Dạ Minh chậm rãi vươn tay về phía cô.

- Thanh Thanh . Em vẫn còn một cơ hội cuối cùng đấy. Hãy bước sang đây .

Quân Hi Thanh chỉ lắc đầu.

- Lục Dạ Minh, hãy buông tha cho . Hãy để rời cùng trai.

- Không đời nào.

- Lục Dạ Minh, ngay từ đầu đầy rẫy mưu mô và lợi dụng . Anh trai là duy nhất mà . Anh yêu thương nhất. Tôi từng hỏi liệu yêu , nhưng bảo thật tham lam đến mức phiền phức. Anh vẫn cứ mãi ôm ấp tình cảm dành cho cô Mạt Nhi , cho phép bất kỳ lời lẽ bất kính nào với cô . Vậy thì, hãy thử đặt vị trí của một xem . Nếu dám làm hại trai , thề rằng một ngày nào đó sẽ báo thù .

Đôi mắt Lục Dạ Minh bỗng trở nên đen thẫm như mực, tựa như hai hố sâu lạnh lẽo đáy. Rồi nhếch mép khẩy.

- Vậy ý em là em sẽ chịu sang đây ?

Quân Hi Thanh thẳng .

- đấy, thì nào?

Lục Dạ Minh giơ tay lên, và ngay lập tức, Phan Mân rút s.ú.n.g . Anh chĩa thẳng nòng s.ú.n.g tim Đông Phương Vũ.

Vẻ thích thú hiện rõ gương mặt , khiến trông càng thêm phần tàn độc. Lục Dạ Minh gật đầu về phía Quân Hi Thanh.

- Ngoài , một ai phép chiếm giữ bất kỳ vị trí nào trong trái tim em. Vì em tuyên bố lập trường rõ ràng như thế , thì hôm nay sẽ… b.ắ.n một viên đạn xuyên qua tim trai em. Để c.h.ế.t ngay mắt em.

- Thanh Thanh , hãy nhớ kỹ điều . Anh trai em c.h.ế.t là vì em đấy. Vì sự bất tuân của chính em. Đây chính là hình phạt dành cho em.

Thịch. Trái tim Quân Hi Thanh nguội lạnh, những đợt đau đớn dồn dập tấn công đến mức gần như tê dại. Thôi kệ , lẽ từ lâu rằng là một kẻ tàn nhẫn đến nhường .

Anh sẽ sẵn sàng tay bất chấp thủ đoạn một khi cô còn yêu nữa.

Loading...