Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1001: Dù Chuyện Gì Xảy Ra, Đừng Bao Giờ Rời Xa Anh

Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:53:31
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Yến .

- Giờ xem dám nào.

Hai tiếng .

Lục Yến bế An An khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.

Tóc An An ướt sũng, làn da trắng hồng, khuôn mặt ửng đỏ. Cô giống như một sinh vật từ nước trồi lên để quyến rũ đàn ông, cướp linh hồn của họ.

Hàng mi cô khẽ rung rinh, đau nhức. Từ khi quen Lục Yến, cô thể nào xuống giường nữa.

Giờ làm thể căn bếp như đây nữa?

Làm thể trong bếp và nấu nướng bình thường trở ?

Tên xảo quyệt đến tận xương tủy!

An An đang nghĩ về điều đó thì Lục Yến đột nhiên bước tới, góc giường lún xuống. Anh cầm một chiếc máy sấy tóc tay.

- Quay , sẽ sấy tóc cho em.

Phụ nữ nên ngủ với tóc ướt, sẽ đau đầu khi về già.

An An một cách giận dỗi, chỉ để tấm lưng cho thấy.

Lục Yến dùng máy sấy tóc sấy khô mái tóc ướt của cô, đồng thời cúi xuống cô. Cô bĩu môi, vẻ giận nhưng cũng nũng nịu. Điều đó khiến phấn khích.

- Vừa nãy vẫn làm em hài lòng đủ ?

“…”

Sao dám những lời đó?

Gừm, An An thèm để ý đến .

Lục Yến luồn ngón tay tóc cô. Tóc cô cũng giống như cô, mềm mại đến khó tin và thơm ngát. Một mùi hương nữ tính tuyệt vời.

- Em đang phớt lờ ?

An An vẫn gì.

- Em thật sự đang phớt lờ ? - Lục Yến hỏi .

An An vẫn trả lời.

- Được , đây.

Tóc cô khô hết, Lục Yến rút phích cắm máy sấy tóc và dậy định rời .

Anh ư? Cứ thế thôi ?

An An nhanh chóng , kéo tay áo .

- Anh ?

Lục Yến cúi xuống mắt cô.

- Anh rửa bát.

- Đừng rửa, cứ để đến ngày mai.

Lục Yến nhướn mày tinh nghịch, ném máy sấy tóc sang một bên khi sừng sững mặt cô.

- Anh cũng nghĩ thế mà.

Những chiếc bát đĩa trong bồn rửa vẫn còn đó cho đến sáng hôm .

Tầm của cô tối sầm , một hình vạm vỡ sừng sững mặt cô. An An giật .

- A!

Lục Yến kéo chăn phủ lên cả hai.

- Hét to hơn nữa , thích em kêu như thế.

“…”

An An đỏ mặt, đặt cả hai tay lên n.g.ự.c và cố đẩy .

- A Yến, em đau nhức quá. Để em , em ngủ.

Lục Yến hôn lên môi cô.

- Ngủ , vẫn đủ.

“…”

Chỉ đến lúc đó An An mới nhận đàn ông sức chịu đựng và thể lực đáng sợ đến mức nào. Cô van xin .

- Làm ơn đừng, em thể chịu đựng nữa.

- Sao em chịu đựng ? Nào, nào, để cho em xem…

Hai mật chăn.

Đêm xuống, im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1001-du-chuyen-gi-xay-ra-dung-bao-gio-roi-xa-anh.html.]

An An ngủ , cô yên bình n.g.ự.c đàn ông.

Lục Yến vẫn ngủ. Anh dựa khung giường, mồ hôi đọng tóc mái. Mồ hôi chảy từ những đường nét sâu thẳm khuôn mặt xuống đến n.g.ự.c trần. Làn da rám nắng hảo của đầy những vết xước từ mật đó.

Một tay ôm An An, tay cầm điếu thuốc. Anh phả khói và trông vô cùng quyến rũ.

Anh cúi mắt An An, ánh mắt trở nên phức tạp.

An An, dù ngày mai chuyện gì xảy , xin đừng bao giờ rời xa .

Anh vuốt ve khuôn mặt cô bằng chính bàn tay cầm điếu thuốc.

Sáng hôm .

Khi An An tỉnh dậy, Lục Yến . Có một mẩu giấy nhắn bàn cạnh giường ngủ: [Anh ngoài ăn sáng.]

An An mỉm ngọt ngào, lê bước thể mệt mỏi xuống giường. Cô rửa mặt xong và kéo rèm cửa phòng. Ánh nắng ngoài trời , cô vươn vai.

Một ngày trời bắt đầu từ buổi sáng.

Ding dong!

Chuông cửa reo, gõ cửa.

Ai ?

Lục Yến ?

Anh nhanh thật!

An An chạy mở cửa.

- A Yến, về

Ngay lập tức, cô sững sờ. Không Lục Yến ngoài cửa, mà là một nhóm sĩ quan mặc đồng phục đen.

- Đây là Cố An An ? Cô Cố, tướng quân đột nhiên ngất xỉu sáng nay lúc 5 giờ. Chúng đưa tướng quân đến bệnh viện để rửa dày, bác sĩ chẩn đoán. Tướng quân ngộ độc và hiện đang trong phòng chăm sóc đặc biệt, vẫn bất tỉnh. Theo điều tra của chúng , tướng quân ăn tối 8 giờ tối hôm qua tại nhà cô. Chúng đủ bằng chứng để tin rằng cô là bỏ t.h.u.ố.c độc thức ăn của tướng quân. Bây giờ chúng sẽ bắt giữ cô, xin hãy hợp tác với chúng .

Mặt An An tái mét. Cái gì? Tướng quân đầu độc và bất tỉnh?

Chuyện gì đang xảy ?

Tướng quân vẫn khỏe mạnh tối hôm qua.

An An thực sự yêu quý và ngưỡng mộ tướng quân từ tận đáy lòng. Giờ tin ông bệnh, nước mắt cô trào .

Chuyện xảy như thế nào?

Tại đồn cảnh sát.

An An còng tay và các sĩ quan ngừng thẩm vấn cô.

- Tôi . Tôi đầu độc tướng quân, các cứ điều tra sự thật . giờ, làm ơn cho gặp tướng quân, gặp ông . - An An .

thấy tiếng gót giày của một phụ nữ. Có đến.

An An ngước mắt lên , đó là Thiến Thiến.

Thiến Thiến mặc một chiếc áo khoác dài màu đỏ, bước tới với vẻ kiêu hãnh. Trưởng công an theo .

- Thưa tiểu thư. - Tất cả các sĩ quan đều cúi đầu kính trọng khi Thiến Thiến xuất hiện.

Thiến Thiến dừng mặt An An, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén.

- Cố An An, cô hậu quả của việc làm hại tướng quân là gì ?

An An Thiến Thiến.

- Tôi làm hại ông .

- Đến tận bây giờ cô vẫn chịu thừa nhận ?

Thiến Thiến giơ tay lên, tát An An một cái.

thành công. An An giơ tay lên, nắm lấy cổ tay Thiến Thiến dù cô đang còng tay và dùng lực mạnh.

Thiến Thiến cảm thấy như cổ tay sắp gãy bất cứ lúc nào.

- Thả ! Cố An An, như thể cô dám làm hại tướng quân, giờ còn định làm hại cả con gái tướng quân nữa. Mau bắt lấy cô !

- Cố An An, mau thả con gái tướng quân , nếu , chúng sẽ b.ắ.n đầu cô.

Một viên cảnh sát rút súng, nhắm thẳng đầu An An.

An An lạnh lùng các viên cảnh sát, vung tay khiến Thiến Thiến giật lùi , suýt ngã xuống đất.

- Thưa tiểu thư, cô ?

Thiến Thiến cảm thấy hổ nhục nhã. Ánh mắt cô đầy căm hận, cô liếc trưởng công an.

Trưởng công an gật đầu, hiệu cho một viên cảnh sát.

Viên cảnh sát rút dùi cui điện , nhắm phía đầu gối của An An và đ.á.n.h cô.

An An toát mồ hôi lạnh khi đánh. Cô quỳ một gối xuống đất, chống một tay xuống đất để giữ thăng bằng.

Thiến Thiến đắc thắng. Cô bước lên phía , đến mặt An An giơ tay lên, tát mạnh của An An…

Loading...