Chứng Dị Ứng Tình Yêu - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:59:41
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đ.á.n.h chén ngon lành, giơ ngón tay cái tán thưởng sư phụ Lâm.
Dưới ánh đèn lung linh, vây quanh bố và Chúc Dã, rôm rả.
Chúc Dã là cao nhất trong đám đông.
Vai rộng, eo thon, chân dài miên man.
Anh thỉnh thoảng ngoái đầu tìm .
Vừa thấy , lập tức nở nụ .
Hàm răng trắng bóc, nụ trông thật vô tư lự.
Khi Chúc Dã ngà ngà say bước phòng thì nửa đêm.
Tai đỏ ửng, cởi áo khoác ngoài lúng túng tháo cúc áo vest.
Tôi đang mặc bộ váy ngủ màu đỏ trông quê mùa, bồn chồn gỡ đóa hoa hồng búi tóc xuống.
Chúc Dã bỗng gọi khẽ một tiếng: "Vợ ơi."
Tim hẫng một nhịp, buột miệng : "Chúc Dã, uống quá chén ?"
Anh xuống bên cạnh , hai tay đặt đầu gối một cách gượng gạo: "Bố bảo về sớm với em. Họ đ.á.n.h mạt chược xuyên đêm , lát nữa còn hát hò ăn đồ nướng, cả đêm nay về ."
"Bảo... bảo chúng cứ yên tâm động phòng."
Tôi lặng lẽ nhích xa một chút, bình thản : "Thế thì mau tắm rửa ngủ , cũng mệt cả ngày ."
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay , giọng khàn khàn nhưng vô cùng dịu dàng: "Không mệt, cảm thấy cực kỳ hạnh phúc."
"Tôi chỉ sợ đang mơ thôi."
"Ngộ nhỡ tỉnh dậy đúng là một giấc mơ thật... thì làm ?"
"Vạn nhất lễ cưới tham gia thực là của em và Chu Diệp, đêm nay vốn là đêm tân hôn của hai , còn chỉ vì uống say nên mới mơ một giấc mộng thì tính ?"
Anh càng nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn: "Cứ nghĩ đến cảnh Chu Diệp ở bên em mỗi ngày, ghen đến mức nghiến răng nghiến lợi."
"Đôi khi thấy đúng là một kẻ hèn hạ vô liêm sỉ, ngày nào cũng mong hai chia tay."
"Ni Ni, chắc chắn em tin . Ba năm , cái khoảnh khắc em đẩy cửa bước phòng bao, cả thế giới trong mắt dường như dừng ."
"Em đó, bao nhiêu ánh sáng đều dồn hết lên em, xung quanh đều mờ nhạt cả, chỉ em là tỏa sáng lấp lánh ở đó thôi. Em mỉm với , hai cái lúm đồng tiền thật sâu."
"Giây phút , thậm chí còn quên cả thở."
"Chỉ cảm thấy như bàn tay ai đó cứ gãi lòng , ngứa ngáy đến mức yên."
"Mỗi đến gần em, đều ngửi thấy mùi hương kỳ diệu em."
"Sau mới , đó chính là cái gọi là hấp dẫn về mặt sinh học."
"Bản năng của say mê em mất ."
"Sự mê luyến ngoài tầm kiểm soát của , khiến ngày nào cũng nhớ em đến cồn cào gan ruột."
"Tôi chỉ yêu đương với em, kết hôn với em, mỗi ngày đều ngủ cùng em."
"Làm ơn hãy cho , đang mơ , ?"
Tôi gỡ tay , cúi đầu, rúc sâu trong chăn.
Anh thở dài một tiếng bước phòng tắm.
Lúc trở , giả vờ ngủ say.
Chúc Dã tắt đèn, xuống một vị trí cách thật xa.
Trong bóng tối, khẽ mở mắt .
Bóng lưng Chúc Dã nghiêng, ngẩn lên trần nhà, lâu cũng chớp mắt lấy một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chung-di-ung-tinh-yeu/chuong-7.html.]
Không cho câu trả lời mà là ngay chính cũng đáp án cho cuộc đời ở .
12.
Ngày hôm , ngủ đến tận lúc tự tỉnh.
Chúc Dã đang mặc bộ đồ mặc nhà đặc trưng của Tứ Xuyên, quấn tạp dề, loay hoay trong bếp học bố cách rán quẩy và gói bánh bao nhỏ.
Giọng bố vang lên, bình thản mà đầy cảm thán: "Mở tiệm ăn sáng thì làm gì chuyện vất vả. Ngày nào cũng dậy từ ba bốn giờ sáng để lục đục ."
"Khó khăn lắm mới nuôi con cái khôn lớn, làm cha làm giúp gì nhiều thì ít nhất cũng làm gánh nặng cho con."
"Vốn dĩ định để dành tiền lên thành phố mua một căn nhà nhưng Ni Ni ở ngoài đó một nên với bà nó mới dồn tiền giúp nó trả một phần."
Linlin
"Con đừng chê nhà cha vợ nghèo hèn nhé."
"Tuy nhà chỉ ở huyện nhỏ nhưng Ni Ni nhà từ bé đến lớn chịu khổ bao giờ."
"Sau mà con dám bắt nạt nó, mấy ông chú bà dì ở đây để yên cho ."
Giọng Chúc Dã nhẹ nhàng và lễ phép: "Làm chuyện đó ạ, nhà ấm cúng và đầy ắp tình thương thế cơ mà."
"Hai bác nuôi dạy Ni Ni như , thực sự vĩ đại ạ."
Bố bất ngờ chuyển chủ đề: "Thế hai đứa định sinh mấy đứa?"
"Tôi với nó còn khỏe, còn giúp hai đứa trông cháu vài năm nữa."
Chúc Dã im lặng một lát mới đáp: "Cô sinh mấy đứa cũng mà sinh cũng chẳng ạ."
Mẹ lặng lẽ đến bên giường, hạ thấp giọng .
"Con gái , con rể đấy."
"Ai cũng khen nó cao ráo, sáng sủa, còn hào phóng nữa."
"Tối qua đ.á.n.h mạt chược, nó cố tình thua cho họ hàng tận mười mấy hai mươi nghìn."
"Hồi cứ thấy thằng bạn trai cũ của con dị hợm kiểu gì , yêu đương mấy năm trời mà chẳng bao giờ chủ động liên lạc với nhà lấy một câu, mặt mũi cũng chẳng thấy ."
"Giờ xem là lo xa quá ."
Tôi chằm chằm chiếc vòng vàng lớn nặng trịch tay , cảm thấy trời đất như tối sầm : "Mẹ, cái ai mua cho thế?"
Mẹ đắc ý giơ tay lên khoe:"Con rể chứ ai, giá vàng bây giờ mà hơn trăm nghìn thì đừng hòng mua bộ ."
"Mẹ đ.á.n.h mạt chược mà cái cổ tay nặng đến mức nhấc lên nổi đây ."
"Cả phòng ai cũng lòi cả con mắt vì ngưỡng mộ."
"À đúng , nó còn tặng bố con cái đồng hồ gì mà tên là Rolex ."
"Con rể bảo hôm nay còn tặng bố một bất ngờ lớn nữa, ngoài đây, con cứ ngủ tiếp nhé."
Tôi tuyệt vọng rúc mặt trong chăn, lòng rối bời.
Chẳng nên vui nên hoảng sợ nữa.
Lúc tẩy trần xong , chỉ thấy sữa đậu nành, quẩy và bánh bao nóng hổi đặt bàn, còn cả ba đều biến mất tiêu.
Mãi đến chiều, bố mới hớn hở trở về nhà.
Mẹ nhào ngay đến mặt , phấn khích : "Con đoán xem con rể tặng bố bất ngờ gì nào?"
Tôi ngơ ngác lắc đầu.
Bố cũng sáp gần, giơ túi hồ sơ hợp đồng trong tay lên.
"Con rể mua cho bố một căn biệt thự ở thành phố !"
Tôi trân trân bản hợp đồng mua nhà giấy trắng mực đen, giờ còn là kinh ngạc nữa mà là kinh hãi luôn !
Chúc Dã đặt túi đồ mua sắm xuống, thản nhiên : "Bố tuổi tác cũng cao , ở đây mỗi ốm đau khám bệnh đều thuận tiện."