Chứng Dị Ứng Tình Yêu - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:57:22
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu đau như búa bổ: “Chúc Dã, thật lòng cảm ơn .”
“ thôi, diễn hảo quá khó ‘ly hôn’ lắm.”
“Tiền của đổ hết căn nhà của Chu Diệp , sợ tiền trả .”
Chúc Dã liếc một cái thất vọng bệt xuống sofa, lời nào.
Tôi mở máy tính lên, bắt đầu điên cuồng chỉnh sửa ảnh.
Tôi bộ mặt của Chu Diệp bằng mặt của Chúc Dã.
Dù cả hai đều tên là “Diệp/Dã”, phát âm tiếng Tứ Xuyên cũng na ná .
Đang lúc sửa ảnh đến tối tăm mặt mày thì điện thoại của Chúc Dã vang lên.
Là Chu Diệp gọi tới.
“Cậu Giản Ni ?”
“Tôi về nhà thấy đồ đạc của cô biến mất sạch sẽ ! Đến cả bàn chải đ.á.n.h răng cũng mang luôn.”
“Cô chặn , chặn luôn cả , giờ liên lạc .”
Hóa , Chu Diệp căn bản nhớ địa chỉ chỗ đang ở.
Dù cũng là khu chung cư cũ nát mà, làm thèm để mắt tới.
Hồi mới đầu đưa về, lúc leo cầu thang còn cau mày bịt mũi chê bẩn cơ mà.
Chúc Dã liếc , hỏi : “Sao bây giờ mới về? Lúc đó đuổi theo?”
Chu Diệp sụp đổ : “Người bẩn thỉu thế , cũng tắm rửa quần áo chứ?”
“Vừa dọn dẹp xong thì Kiều Kiều đòi ăn chuối tự tử, đang làm loạn ở phòng cấp cứu bệnh viện đây .”
“Cô bảo gặp thì sẽ từ chối điều trị.”
Giọng Chúc Dã lạnh lùng: “Chu Diệp, sắp kết hôn , bày cái trò ?”
Chu Diệp im lặng một lúc, chậm rãi mở lời: “Tôi nữa... cứ như ma xui quỷ khiến ...”
“Giản Ni nghiêm túc quá, cứ... cứ thấy kích thích... hiểu ?”
Chúc Dã hừ lạnh một tiếng: “Tôi !”
Chu Diệp liên tục thở ngắn than dài:
“Mấy năm qua giữa với cô , thật sự từng làm điều gì .”
“ đàn ông nào mà cưỡng mỹ nhân tự dâng tận miệng chứ?”
“Tôi thừa nhận Kiều Kiều đỏng đảnh thích làm trò nhưng cô yêu thật lòng. Cô thậm chí còn vì mà ăn chuối, trong khi cô dị ứng chuối cực kỳ nghiêm trọng!”
“Cô yêu như thế, chỉ ở bên cạnh một đêm khi kết hôn thôi.”
“Tôi cứ nghĩ qua đêm nay là xong xuôi, đôi bên đều toại nguyện.”
“Mẹ kiếp, ngờ trùng hợp thế, camera trong nhà vẫn tháo!”
Chúc Dã nhạo: “Cậu nghĩ ngủ với Lâm Kiều Kiều xong thì cô sẽ buông tha cho chắc?”
“Đã thật lòng yêu một thì tuyệt đối bao giờ phản bội, chứ đừng là dây dưa mập mờ với phụ nữ khác!”
“Chu Diệp, yêu là trong lòng trong mắt chỉ duy nhất cô thôi.”
“Nếu làm thì tức là yêu.”
Chu Diệp ở đầu dây bên đột nhiên gào t.h.ả.m thiết.
“Nhìn căn nhà trống rỗng, mới yêu cô nhường nào, thể mất cô ...”
“Chúc Dã, giỏi dỗ dành phụ nữ nhất, giúp nghĩ cách với, làm để dỗ chị dâu ậucậu về bây giờ?”
“Mấy giúp mua hoa ở tiệm nào nhỉ?”
“Còn cái ghế Ý gì đó nữa?”
“Cả tiệm bánh bao nhỏ cô thích ăn nữa, cái tiệm mà cô bảo hương vị giống bố làm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chung-di-ung-tinh-yeu/chuong-5.html.]
Tim khẽ thắt , đầu Chúc Dã một cái thật sâu.
Anh lập tức chột cúp máy, lấy lòng: “Giản Ni, chuyến bay đặt xong nhé.”
Bên ngoài sân bay, gió lạnh thấu xương.
Bố mặc một chiếc áo khoác da màu đen, tóc chải ngôi lệch, lưng thẳng tắp.
Thỉnh thoảng ông soi màn hình điện thoại, dùng ngón tay vuốt kiểu tóc.
Mái tóc đen nhánh một cách tự nhiên , là mới nhuộm xong.
Chiếc thắt lưng ở ngang hông thắt chặt cái bụng phệ, mới tinh tươm khiến mũi thấy cay cay.
Tôi mới cất tiếng gọi: “Bố!”
Chúc Dã giống như một chú cún nhận hiệu lệnh, vèo một cái lao tới, nắm chặt lấy tay bố .
Hai đàn ông sức lắc tay , xúc động cứ như là em thất lạc lâu ngày gặp .
Bố lên tiếng : “Chà, con rể, con cao thế !”
Chúc Dã vẻ mặt khiêm tốn: “Thưa bố, con chỉ cao một mét tám lăm thôi ạ.”
Bố từ xuống : “Ni Ni bảo con là bác sĩ ?”
Chúc Dã mặt biến sắc, c.h.é.m gió thành thần: “Dạ là , con thấy lương thấp quá nên xin nghỉ ngoài mở công ty riêng ạ.”
“Tháng con bán công ty xong, gom góp ít tiền chuẩn lo đám cưới với Ni Ni.”
Bố rút chiếc kính lão trong túi , chằm chằm mặt Chúc Dã soi xét.
“Ơ? Sao cái mặt với cái ảnh hôm nọ gửi qua nó cứ khang khác thế nhỉ?”
Tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, chuẩn sẵn tinh thần khai báo thành khẩn để khoan hồng, chuẩn ăn đòn .
Ai dè Chúc Dã dày mặt : “Bố ơi, năm nay con đam mê thể thao ngoài trời nên rám nắng ạ.”
Linlin
“Bố xem, trông thế chẳng phong độ hơn lúc ?”
Tôi run rẩy ôm lấy cánh tay Chúc Dã, cố gắng giữ cho giọng lạc : “Bố... tại con đấy, con cứ rủ leo núi... nên mới nắng cháy đen thui thế .”
Bố cất kính lão , hài lòng gật đầu: “Nói thật lòng nhé, hồi con trắng trẻo thư sinh quá, chẳng chút nam tính nào.”
“Bố vẫn thích dáng vẻ bây giờ của con rể hơn, cao to vạm vỡ, là sức khỏe .”
“Chọn chồng là chọn khỏe mạnh.”
Chúc Dã đắc ý nhướng mày với , đúng kiểu cần cũng hiểu.
Bố mở cửa chiếc xe ba bánh nhỏ màu đỏ, nhét cái vali chỗ ghế lái, lệnh cho Chúc Dã: “Con ôm chặt lấy Ni Ni nhé, chỗ chật đấy.”
Chúc Dã cúi chui , cánh tay vòng qua, bế thốc đặt lòng .
Mặt đỏ bừng, cuộn tròn như một con tôm.
Bố phóng xe vèo vèo đường huyện, dọc đường ngừng chào hỏi .
“Chào Lý nhé!”
“Ô kìa, bác Lưu!”
“Cô Phương ơi! Nhớ mai đến ăn tiệc Ba Ba Yến nhé!”
“Con gái út với con rể về tổ chức đám cưới mà!”
…
Ngồi đùi Chúc Dã, thấy bồn chồn như đống lửa.
Chỉ cảm thấy thở tai lúc nhẹ lúc nặng.
Tay Chúc Dã đặt cứng đờ eo , dám ôm thật chặt.
Hai chân dài thỉnh thoảng tách khép , cuối cùng cứng ngắc như một tảng đá, làm m.ô.n.g đau nhức.
Bố bất thình lình bẻ lái một cái thật gấp, suýt nữa thì văng ngoài.
Chúc Dã nhanh tay lẹ mắt ôm lấy , cả hai cơ thể sống cứ thế nẩy lên rơi xuống ghế.
là xui xẻo mà, hình như đè trúng chỗ nào đó cho lắm.