Chú Rể Bỏ Trốn, Tôi Kết Hôn Với Kẻ Địch Của Anh - Khương Duy Ý, Thẩm Cận Châu - Chương 589: Cũng có không khí phim thần tượng đấy

Cập nhật lúc: 2026-02-07 06:17:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh bế em nhé?"

Khương Duy Ý theo bản năng lắc đầu, ngờ Thẩm Cận Châu trực tiếp cúi bế cô lên: "Để bế em , lỡ lát nữa trông coi thì ?"

Cô đỏ mặt, mím môi, đưa tay ôm cổ , ngoan ngoãn đáp: "Ồ."

Thẩm Cận Châu bế cô, nhanh chỗ hai nhảy xuống.

Đến nơi, Khương Duy Ý mới phát hiện, khi họ leo thì đá tảng, nhưng trong nghĩa trang đá tảng nào cả!

Hoặc là, ngay cả đá tảng, cũng nhân viên nghĩa trang dọn dẹp .

Cô ngẩng đầu bức tường cao cao nhưng thấp cũng thấp đó: "Làm bây giờ?"

Chẳng lẽ tối nay ngủ đây ?

Nghĩ đến đây, cô xung quanh, qua là bia mộ.

Nói thật, cũng khá đáng sợ.

Khương Duy Ý vội vàng thu tầm mắt, theo bản năng dựa sát lòng Thẩm Cận Châu hơn.

Thẩm Cận Châu đặt cô xuống đất: "Anh leo lên , kéo em lên nhé?"

Mắt Khương Duy Ý sáng lên, thấy đề nghị khả thi: "Được ạ!"

Thẩm Cận Châu với cô: "Đợi một chút, Thẩm thái thái."

Anh bắt đầu xắn tay áo.

Rất nhanh, xắn cả hai tay áo lên. Xắn xong, lùi vài bước, trực tiếp lấy đà chạy leo lên.

Dưới ánh trăng, cơ bắp cánh tay trắng lạnh của đàn ông lộ rõ đường nét.

Khương Duy Ý , khỏi nuốt khan một cái.

Sức mạnh cánh tay thật !

"Xong , Ý Ý."

Thẩm Cận Châu điều chỉnh vị trí, khẽ gọi cô một tiếng.

Lời dứt, từ xa truyền đến tiếng quát của trông coi nghĩa trang: "Ai? Mấy là ai?"

Nghe thấy tiếng trông coi nghĩa trang, Khương Duy Ý cởi giày cao gót vội vàng ném giày về phía ngoài tường, đưa tay nắm lấy lòng bàn tay Thẩm Cận Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chu-re-bo-tron-toi-ket-hon-voi-ke-dich-cua-anh-khuong-duy-y-tham-can-chau/chuong-589-cung-co-khong-khi-phim-than-tuong-day.html.]

Thẩm Cận Châu dùng hai tay kéo cô lên, trông coi nghĩa trang còn xa họ nữa, chỉ còn cách mười mấy mét.

"Bám chắc, xuống ."

Tim Khương Duy Ý đập nhanh như điên, hai tay bám đỉnh tường: "Em bám chắc , mau xuống !"

Bị bắt thì , đừng để bắt Thẩm Cận Châu là !

Thẩm Cận Châu buông tay, nhảy xuống.

Anh nhảy xuống xong trực tiếp dang rộng tay về phía cô.

Lúc , trông coi nghĩa trang rọi đèn pin đến chân tường, Khương Duy Ý vội vàng nhảy lòng Thẩm Cận Châu.

Vừa rơi vòng tay Thẩm Cận Châu, Khương Duy Ý thấy tiếng c.h.ử.i rủa của trông coi nghĩa trang ở phía bên tường.

Cô theo bản năng ngẩng đầu, Thẩm Cận Châu: "Suýt nữa."

Thẩm Cận Châu một tiếng, ôm cô nhặt đôi giày cao gót của cô lên.

Khương Duy Ý tưởng sẽ giống như lúc leo sẽ mang giày cao gót chân cô, ngờ trực tiếp xách đôi giày cao gót của cô, cứ thế ôm cô thẳng về phía cổng lớn.

Nếu trông coi nghĩa trang đang c.h.ử.i rủa ở bên trong, thì cũng khí phim thần tượng đấy.

Thẩm Cận Châu nhanh, nhanh, hai xe.

Lúc , cổng lớn nghĩa trang đột nhiên phát tiếng động, Khương Duy Ý theo bản năng về phía Thẩm Cận Châu: "Hình như là đuổi ..."

Rõ ràng, Thẩm Cận Châu cũng thấy.

"Ông đuổi kịp ."

Nói , nhanh chóng khởi động xe.

Khoảng sân cổng nghĩa trang rộng lớn, Thẩm Cận Châu cần lùi xe, trực tiếp đ.á.n.h lái sang trái là đầu .

Trong gương chiếu hậu thể thấy trông coi nghĩa trang đang đuổi từ nghĩa trang thực sự đang cầm đèn pin nhảy cẫng lên ở đó.

Khương Duy Ý , cảm thấy trông coi nghĩa trang cũng thật đáng thương, nửa đêm gặp hai họ.

Cô thầm lời xin với trông coi nghĩa trang trong lòng.

Xe chạy ngày càng xa, trong gương chiếu hậu còn trông coi nghĩa trang nữa.

Khương Duy Ý thu tầm mắt, thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm một câu: "Không cần lên tin tức xã hội ."

Loading...