Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 255: Ngày Nào Cũng Làm Bánh!

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:40:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Uyển sống khá thoải mái ở nơi .

ăn ngon, ở sướng, còn phong cảnh .

So với việc sống một , cô đương nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều khi khác hầu hạ, chăm sóc.

Chỉ điều, cuộc sống quá đỗi tẻ nhạt và nhàn rỗi.

Chữ "nhàn" dường như hiện rõ mồn một khuôn mặt cô.

Ban đầu, cô nhờ quản gia chuẩn giúp một bộ dụng cụ làm bánh; thế nhưng, khi làm xong, cô mới nhận chẳng ai để cùng chia sẻ thành quả . Ngay cả cơ hội đăng tải hình ảnh lên mạng xã hội cũng tước bỏ. Cô ngừng sử dụng tất cả các tài khoản cá nhân đây của .

Cô chẳng còn bạn nào để khoe thành quả, và nếu đăng tải, cô sẽ buộc tạo một tài khoản mới .

Hôm đó, khi làm bánh xong, Tô Uyển mang bánh phân phát cho các cô giúp việc – những vẫn luôn chăm sóc cô – như thường lệ.

Tuy nhiên, các cô giúp việc ở đây đều tuổi. Người trẻ nhất cũng lớn hơn Tô Uyển tới 15 tuổi, con cái của họ thậm chí học cấp hai cả .

Tô Uyển làm hai chiếc bánh kem cỡ lớn. Cô vốn là cực kỳ khắt khe trong việc theo đuổi hương vị hảo.

- Mọi ơi, hãy tạm gác công việc chút nào. Chẳng vội . Chúng ăn bánh nhé. Nhanh lên nào!

Sau khi Tô Uyển hô hào xong, ban đầu đều tỏ nhiệt tình, thậm chí còn ngớt lời khen ngợi cô. Họ cảm thấy cô quả thực giàu nhưng chẳng hề tỏ vẻ kênh kiệu; cô vô cùng thiện và dễ gần. Quan trọng hơn cả là cô sở hữu một ngoại hình xinh cùng phong thái vô cùng thanh tao.

Bất cứ ai từng tiếp xúc với cô ở nơi đều dành cho cô nhiều thiện cảm.

......

Trong căn bếp ba cô giúp việc. Họ đều tuổi và vốn mấy hảo ngọt.

Hơn nữa, nếu chỉ ăn một hai thì còn chấp nhận ; đằng , họ ăn món mỗi ngày. Chẳng ai thể chịu đựng nổi nữa.

Sau khi chia bánh cho mỗi một phần xong xuôi, Tô Uyển định đưa thêm một miếng nữa đĩa của ông quản gia. Thế nhưng, ông quản gia liền vội vàng ôm chặt lấy chiếc đĩa của , gương mặt lộ rõ ​​vẻ từ chối và .

- Cô Tô , thực sự thể ăn thêm nữa .

- Miếng nhỏ xíu mà. Ông nếm thử thêm chút nữa xem . Ý kiến ​​đánh giá của ông luôn là khách quan và chi tiết nhất mà. Ông xem thử tay nghề của tiến bộ hơn chút nào ?

Tô Uyển chẳng còn ai để trò chuyện cùng nữa. Giờ đây, khi thể trò chuyện thoải mái với trong nhà, cô cảm thấy vô cùng thiết với họ.

Người quản gia lộ vẻ mặt khổ sở, buồn bã .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-255-ngay-nao-cung-lam-banh.html.]

- Tôi già . Thật sự thể ngày nào cũng ăn đồ ngọt nữa. Tôi đúng là già thật .

Tô Uyển ép buộc ông. Nhìn phần bánh còn một nửa, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Nhìn những bức ảnh chụp món bánh trông vô cùng mắt điện thoại, cô càng thấy bồn chồn hơn.

Người quản gia thở dài.

- Người trẻ tuổi quả nhiên chẳng thể nào yên . Họ hoặc là bận rộn đến mức kiệt sức, chẳng còn thời gian nghỉ ngơi; hoặc là, cũng giống như cô , ngày nào cũng vắt óc suy nghĩ xem nên làm gì cho hết ngày.

Nói đoạn, ông đặt chiếc đĩa đang cầm tay xuống và nở một nụ gượng gạo.

- Cả hai kiểu đều vất vả như cả.

Tô Uyển gãi gãi đầu, cảm thấy ngượng ngùng.

- Với thì chuyện đó chẳng gì vất vả cả. Chỉ là xử lý chỗ bánh thế nào thôi. Cứ để mặc cho nó hỏng thì chẳng quá lãng phí ?

- Hay là chúng nhờ các cô giúp việc mang bánh về nhà cho gia đình họ cùng thưởng thức nhé?

Người quản gia suy nghĩ một lát đưa lời đề nghị.

Trong căn biệt thự , ngoại trừ quản gia, các nhân viên bảo vệ và cô giúp việc cần ở để chuẩn bữa sáng cho ngày hôm , thì tất cả những còn đều thể về nhà nghỉ ngơi.

Nghe ông , mắt Tô Uyển sáng bừng lên. Cô hào phóng tuyên bố.

- Vậy thì từ nay sẽ chịu trách nhiệm lo liệu bộ món tráng miệng cho mỗi ngày nhé! Mọi thấy nào? Tôi sẽ đổi kiểu bánh mỗi ngày để làm cho thưởng thức. Tôi sẽ làm cho bánh quá ngọt là .

- Thật ? Tuyệt quá! Thế thì con cháu may mắn quá còn gì. Lúc nãy nếm thử, cảm thấy món bánh ngon hơn hẳn nhiều loại bánh khác thị trường đấy chứ.

- , đúng ! Cô Tô thật là hào phóng quá mất. Được làm việc ở đây quả là phúc phần của chúng .

Tô Uyển khúc khích, vội vàng nhờ quản gia chuẩn sẵn một ít túi và hộp đựng.

Cô chia đều bộ bánh làm trong ngày, đóng gói cẩn thận đặt tất cả tủ lạnh. Cứ hễ ai tan ca là ghé qua tủ lạnh lấy một phần bánh mang về nhà. Trước cảnh đó, Tô Uyển quản gia và mỉm .

- Sao tối nay ông về nhà nghỉ ngơi ? Ở đây bảo vệ , ông chẳng cần bận tâm .

- Không cần , cần . Dù thì ban ngày cũng ngoài mang việc về nhà làm, nên thể để công việc trì hoãn . - Người quản gia một cách chân thành.

Sau khi trò chuyện hồi lâu mà vẫn thể thuyết phục ông, Tô Uyển đành bỏ cuộc và trở về phòng .

Trong căn phòng tĩnh mịch , gian thật trống trải và yên ắng đến mức cô chẳng còn thấy bất cứ âm thanh nào nữa…

Loading...