Bạch Liên nổi trận lôi đình những lời của . Vốn dĩ cô đang bực bội, nay chính đàn ông thầm thương trộm nhớ chế giễu, tâm trạng cô càng trở nên tồi tệ hơn. Cô trừng mắt đầy bất mãn và càu nhàu.
- Anh cũng đó chỉ là diễn kịch ? Đã là diễn kịch thì làm em thể cảm thấy an tâm chứ?
Cảnh Thần chẳng buồn phí lời với cô . Nghe thấy , chỉ gật đầu và thản nhiên đáp.
- Cô thế là . Sau nếu còn định đến đòi hỏi bất cứ điều gì, hãy nhớ thử đặt vị trí của mà tự hỏi xem liệu cô làm nổi điều đó .
Bạch Liên cứng họng lời phản pháo của , cơn giận trong lòng càng bùng lên dữ dội hơn.
Cô đầy vẻ nghi ngờ tặc lưỡi.
- Anh thể lừa Hạ Tĩnh thì , nhưng đừng hòng lừa em. Mối quan hệ giữa và Tô Uyển rõ ràng hơn nhiều so với mối quan hệ giữa và em. Cảnh Thần , tối qua thực sự gặp Tô Uyển đấy?
Cảnh Thần sắp xếp đống tài liệu bàn. Anh chẳng hề tỏ bối rối câu hỏi của cô, mà chỉ đáp một cách dửng dưng.
- Thứ nhất, chuyện tối qua , chúng tạm gác . Thứ hai, nghĩ điều cô nên bận tâm lúc là cô sẽ làm gì nếu tìm thấy Tô Uyển.
- Ý là ?
Bạch Liên đầy cảnh giác. Cô sững trong giây lát, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
- Ý là thế : nếu tìm thấy Tô Uyển, thì t.h.u.ố.c giải của cô sẽ trở nên vô dụng. Khi đó, quyền phớt lờ yêu cầu mà cô đưa cho .
Sau khi ném cho Bạch Liên một cái đầy ẩn ý, Cảnh Thần rời khỏi phòng họp.
Anh chẳng còn chút ý định nào tiếp tục đôi co với Bạch Liên nữa.
Bạch Liên chôn chân tại chỗ, tuy hiểu rõ ngọn ngành, nhưng những lời Cảnh Thần quả thực lý.
Nghĩ chuyện Cảnh Thần nhắc đến việc báo cảnh sát, nếu thực sự tìm thấy Tô Uyển, liệu báo cảnh sát để bắt giữ cả cô luôn ?
Bạch Liên vội vàng đuổi theo và bắt kịp Cảnh Thần. Cô thở hổn hển, hổn hển. Cô mở to mắt và vội vã hét lên.
- Anh định mất bao lâu nữa để tìm Tô Uyển đây? Có cần em giúp tìm cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-254-co-chang-can-phai-lam-gi-ca.html.]
- Tôi sẽ tìm cô cho đến khi t.h.u.ố.c mà cô đang giữ trở nên vô dụng đối với cô ; khi đó, chính cô cũng sẽ trở nên vô dụng thôi. Cô giúp tìm cô ư? Cô định giúp tìm cô bằng cách nào đây? Hả? - Cảnh Thần cô đầy vẻ chế giễu, cứ như thể đang một gã hề .
Đầu óc Bạch Liên dường như chập mạch, khiến cô nhất thời thể phản ứng . Tuy nhiên, mối quan hệ trực tiếp giữa cô và Tô Uyển ngay lập tức khiến cô nghĩ đến một từ khóa. Thế , cô buột miệng thốt mà chẳng kịp suy nghĩ.
- Với tư cách là tình địch của , em chắc chắn thể tìm cô . Hơn nữa, em cũng quen vài ở nước ngoài. Có lẽ...
Ngay khi cô dứt lời, sắc mặt Cảnh Thần lập tức biến đổi rõ rệt. Hiển nhiên là đang tức giận.
Và đó là kiểu giận dữ đến tột độ. Nếu vì cảnh hiện tại cho phép...
Bạch Liên e rằng đàn ông sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô mất!
Cô cố gắng hết sức để lấy thở nuốt khan một cái. Chỉ khi đó, cô mới lấy hết can đảm để tiếp.
- Ý em thế. Em thực sự sẽ làm bất cứ điều gì gây hại cho Tô Uyển .
Tuy nhiên, Cảnh Thần chẳng hề tin lời cô. Thay đó, lạnh lùng đáp.
- Với thái độ như thế , thật khó để nghi ngờ cô. Bạch Liên , nhất là cô đừng dại dột làm điều gì đó đấy.
- Em chẳng làm gì cả! Cảnh Thần, tin em chứ. Em chẳng lý do gì để làm hại cô cả. Nếu chuyện gì xảy với cô , thì chính em cũng sẽ gánh chịu hậu quả mà thôi!
Bạch Liên thực sự khiếp sợ tột độ. Cô quá sợ hãi, lo rằng chỉ cần lỡ lời sai điều gì đó, cô sẽ đàn ông tống tù ngay lập tức.
Cảnh Thần đang nắm trong tay một điểm yếu chí mạng của cô!
- Ừm, nếu đúng là như thì nhất. Còn chuyện tìm kiếm Tô Uyển, cô đừng mà nhúng tay . Chỉ cần cô dám can thiệp, thì trong thời điểm nhạy cảm , thể làm bất cứ điều gì mà đấy.
Cảnh Thần chẳng hề tỏ mơ hồ nương nhẹ chút nào trong việc đe dọa Bạch Liên. Anh tung lời cảnh cáo, lời đe dọa mà thể nghĩ . Tốt nhất là cứ để Bạch Liên sống trong nỗi thấp thỏm lo âu mỗi ngày.
Nước mắt Bạch Liên tuôn rơi. Cô ngơ ngác Cảnh Thần nức nở.
- em tìm Tô Uyển là vì cả em và mà. Em sẽ chẳng làm gì .
- Phải, cô sẽ chẳng làm gì . ai mà liệu cô lợi dụng cô để uy h.i.ế.p một khi nắm cô trong tay ? Tôi chứng kiến cảnh tượng đó.