Cho em nửa quả táo của anh - Chương 4: Cho em nửa quả táo của anh (4)

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:37:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

08

“Cũng tệ lắm.”

Tôi mới thầm khen ngợi Giang Thời Khiêm xong, đó cảm thấy khen quá sớm .

Bình thường và Giang Thời Khiêm thể ít gặp mặt bao nhiêu thì tránh chạm mặt bấy nhiêu, bao giờ cùng ăn tối.

Hôm nay bất đắc dĩ mới chung một bàn cơm, nấu ăn còn là Giang Thời Khiêm nữa.

Lên sân khấu đầu tiên là món trứng chim sốt.

Tôi c.ắ.n vỏ trứng, : “Cái gì đây?”

Giang Thời Khiêm mạnh miệng: “Bổ sung canxi.”

Tiếp đến là món chân giò kho.

Hắn ân cần đặt đĩa thịt tới gần .

“Ăn gì bổ nấy.”

Tôi: “Vậy ai kiến nghị ăn óc heo ?”

Món cuối cùng lên sân khấu là món salad, rau trộn với tảo biển, đậu phộng, gà xé và cần tây.

“Ăn .”

Trên mặt Giang Thời Khiêm hiện lên biểu cảm đắc ý, giống như đang giả vờ.

“Đây là đầu tiên nấu ăn, thể làm những món mỹ vị , quả nhiên đều do thiên phú.”

Tôi hít một thật sâu.

“Tôi quen một đầu bếp họ Hồ, nấu ăn ngon. Nếu thực sự học thì thể giới thiệu.”

“Không cần.”

Giang Thời Khiêm gắp một đũa tảo biển, “Đây là bữa ăn đặc biệt dành cho bệnh nhân, chỉ thôi.”

Tôi trải qua hai tuần khá “hòa thuận” với Giang Thời Khiêm ở nhà, trong lúc đó, với đ.á.n.h ba trận lớn, mười một trận nỏ và kể hàng loạt câu chuyện xưa.

Hắn lên án đây từng dùng sơn nhuộm trắng tóc .

Tôi lên án lấy váy của mặc cho con ch.ó nhà .

Sau mỗi cãi , bất luận thắng thua, luôn cố ý làm trò mặt , học nâng chân nhảy lò cò.

Quả thực là bệnh mà.

Cuối cùng nhịn nổi nữa, nửa đêm lặng lẽ gọi điện cho bố.

“Bố, công ty ạ, cần con ? Ở nhà thực sự quá chán .”

Bố quả là thông minh, ngày hôm liền sắp xếp xe đưa làm… ở công ty của chú Giang, kiêm đồng nghiệp của Giang Thời Khiêm.

09

“Tự nguyện?”

Giang Thời Khiêm một tay đỡ xuống lầu, một tay xách túi cho .

“Không ở nhà hưởng thụ, chịu khổ cái gì?”

“Liên quan quái gì tới .”

Tôi lạnh mặt, hất tay , khập khiễng leo lên xe.

“Được , nhắc nhở em , ở công ty của bố , bắt đầu từ những công việc đơn giản nhất, ai phận của , mấy vị trưởng phòng xuống tay nặng, đến lúc đó em đừng .”

“Tôi lúc nào?”

“Ồ, đúng là từng .”

Giang Thời Khiêm kề sát đầu , “Ngày đó lúc chân thương , em dùng kem nền nào thế? Hai hàng nước mắt trắng rõ luôn đấy.”

“… Nói nhiều thế, kiến nghị nên lấy băng dính dán chặt miệng .”

Rất nhanh, nghiệm chứng vị trưởng phòng dễ chọc trong miệng Giang Thời Khiêm.

Chú Giang sắp xếp cho một công việc nhàn nhất, chính là vận chuyển giấy tờ giữa các phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/cho-em-nua-qua-tao-cua-anh/chuong-4-cho-em-nua-qua-tao-cua-anh-4.html.]

Tất cả các bộ phận đều sẽ một phần văn kiện cần nộp lên, sẽ sắp xếp chỉnh sửa theo danh mục nộp lên.

Vô cùng thích hợp cho cái kiểu thương ở chân thể động đậy là .

Không cần mất nhiều thời gian, quen với phần công việc .

“Tiểu Tần.”

Đồng nghiệp bên cạnh tranh thủ giờ nghỉ trưa liền thò đầu qua, tò mò hỏi, “Trong nhà cô bối cảnh gì đó đúng ?”

“Hả?”

mỉm đầy thần bí, “Tất cả đều , đây là một công việc hời thế nào chứ, tiền lương cao, chuyện cần làm nhiều.”

“Trước đây giám đốc Giang đưa cháu gái của ngài làm, cô cháu gái của Giang tổng ?”

“Tôi chắc chắn …”

Đồng nghiệp vẻ ngạc nhiên, định gì đó nhưng đúng lúc trưởng phòng thần quỷ xuất hiện, hô lên ,

“Người mới tới , Tần Phù Thanh , qua đây chút.”

10

Hiện tại là giờ nghỉ trưa, nhóm đồng nghiệp đều đang nghỉ ngơi.

Tôi cau mày nhẹ một chứ, đó lên từng bước qua đó.

Tới văn phòng của trưởng phòng, cũng mở miệng chuyện, hai tay bận rộn sửa sang văn kiện, năm phút đồng hồ trôi qua, tiếp ba cuộc điện thoại, trong đó hai cái là c.h.ử.i ầm lên với đối diện.

Lại một lát , giống như mới nhớ sự tồn tại của .

“Tần Phù Thanh đúng ? Tìm cô qua đây cũng chuyện gì khác, năng suất xử lý văn kiện của cô tồi, đang nghĩ tới việc điều cô tới bộ phận khác để rèn luyện thêm, ở chỗ nhân tài vẫn trọng dụng nhiều.”

“Cảm ơn trưởng nhóm Ưng,” Tôi đan chân thẳng, tư thế lâu sẽ chút mỏi, sắc mặt cũng lắm, “Tôi cảm thấy vị trí hiện tại tệ lắm, tính là nhân tài trọng dụng.”

“Sao tính? Cô còn trẻ, cần nhiều trải nhiệm hơn chứ.”

Trưởng phòng Ưng dường như là đầu tiên tiến cử mà phản đối, sắc mặt lập tức biến sắc.

“Tôi đây là cho cô.”

Ngụ ý là: “Cô đừng phận như thế.”

Hắn nhiều kinh nghiệm, bình thường đối xử với đều nghiêm khắc, bình thường mà thấy tình hình thế thì thể nhịn.

đối với giờ chỉ ăn mềm ăn cứng như , loại việc cưỡng ép tới mặt như thế , nhịn .

“Tôi hiểu ý tứ của ngài, nhưng tính vốn phản nghịch, từ tới nay đều phân biệt , khiến ngài đụng hòn đá cứng .”

Bên ngoài ánh mắt đang chằm chằm văn phòng của trưởng phòng, cửa kính trong suốt nên thanh âm càng thể truyền ngoài.

Chỉ cần chuyện to tiếng một chút thôi, bên ngoài đều thể rõ mồn một.

Giang Thời Khiêm hình như là tới đây hóng chuyện của nên ngang qua, thấy chỗ trống , liền hỏi đồng nghiệp ở một bên, “Người mới nhận việc sáng nay ?”

Đồng nghiệp hất cằm hiệu về phía văn phòng trưởng phòng xem.

“Tuổi vẫn còn trẻ.”

Trưởng phòng Ưng tựa lưng ghế, sắc mặt đen trầm, “Không , trách cô, về khi là ngoài chuyện với cô, hôm nay để dạy cô hai câu.”

“Thôi ạ, Mạnh T.ử từng , thích lên mặt dạy đời là một loại bệnh.”

Tôi đỡ tường, chậm rãi ngoài.

“Nhà trẻ còn giáo viên mầm non, trường tiểu học còn giáo viên tiểu học dạy, ngài đây ngay cả tư cách làm giáo viên cũng , còn dám dạy hai câu chứ?”

Sắc mặt trưởng phòng Ưng xanh trắng, nhưng cũng thêm lời nào nữa.

Ra khỏi văn phòng, giương mắt lên, lúc thấy một bóng dáng quen thuộc.

Giang Thời Khiêm?

Hình như đúng là tên , điều chúng làm cùng bộ phận, tới đây làm gì? Hóng chuyện ?

Tôi suy nghĩ nhiều, lập tức thẳng tới chỗ của , bàn làm việc của một hộp hoa quả đang lặng lẽ ở đó.

Bên cạnh còn một tờ giấy ghi chú nhỏ.

“Ô mai của cũng chia cho em một nửa.”

Loading...