Chỉ thích cơ trưởng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-09 22:37:12
Lượt xem: 139

Trên màn hình radar, hai mươi ba chuyến bay đang chờ hạ cánh thì điện thoại riêng của Trình Viễn Châu gọi đài kiểm soát lưu.

"Hiểu Đường, chuyến bay của đang thứ mười bốn, em thể cho hạ cánh ?"

Bên ngoài mưa như trút nước, cảnh báo gió cắt sáng đèn hai .

Tôi dán mắt những đốm sáng dày đặc màn hình, giọng trầm xuống.

"Trình Viễn Châu, rõ việc dùng điện thoại cá nhân liên lạc với đài kiểm soát ngoài tần quy định là tính chất nghiêm trọng như thế nào mà, đúng ?"

Anh im lặng hai giây.

"Trên máy bay hành khách quan trọng."

"Trên mỗi chuyến bay đều hành khách quan trọng."

Tôi cúp điện thoại.

Khi ngón tay tắt màn hình, đồng nghiệp Lão Chu liếc một cái nhưng hỏi gì cả.

Đêm đó, lượt cho hai mươi ba chuyến bay hạ cánh an , Trình Viễn Châu vẫn ở vị trí thứ mười bốn, sớm hơn một giây nào.

Sau khi hạ cánh, cũng nhắn tin cho .

Tôi chợt nhớ một chuyện – "hành khách quan trọng" mà nhắc tới, rốt cuộc là ai?

01

Trình Viễn Châu ba ngày chuyện với .

Chính xác mà , là ba ngày bốn giờ.

Mỗi ngày về nhà đồ, tắm rửa ngủ, suốt quá trình đó thèm lấy một cái.

Ngày đầu tiên, chủ động lên tiếng: "Cơm trong nồi , hâm là ăn ."

Anh ngang qua bếp, mở nắp nồi một cái đậy .

Sau đó lấy chìa khóa xe bỏ .

Nửa giờ , nhận thông báo chi tiêu qua ngân hàng, McDonald's, ba mươi tư tệ.

Tôi hầm canh sườn củ sen mất hai tiếng đồng hồ, thà ăn McDonald's còn hơn.

Ngày thứ hai nấu cơm nữa.

Anh cũng chẳng về nhà ăn.

Tối ngày thứ ba, ở phòng khách xem điện thoại, khi ngang qua, tầm mắt vô tình lướt qua màn hình.

Anh đang nhắn Wechat với ai đó, gõ phím nhanh, khóe miệng còn cong lên.

Nghe thấy tiếng bước chân của , liền úp điện thoại xuống ghế sô pha.

"Nhìn cái gì mà ?"

Tôi lên tiếng.

Vào phòng ngủ đóng cửa , bên mép giường ngẩn một lúc lâu.

Không chiến tranh lạnh với .

Kết hôn năm năm, nào vui cũng dùng chiêu thức : bạo lực lạnh, ép cúi đầu .

Tôi đang nghĩ về cuộc điện thoại đêm đó.

"Trên máy bay hành khách quan trọng."

Câu đúng.

Trình Viễn Châu bay các chuyến thương mại tám năm nay, hành khách kiểu nào mà từng gặp.

Anh bao giờ chủ động yêu cầu ưu tiên hạ cánh vì lý do hành khách, càng thể vì chuyện đó mà mạo hiểm vi phạm quy định để gọi điện cho đài kiểm soát.

Đêm đó, cảnh báo gió cắt mới gỡ bỏ, công suất đường băng khôi phục bình thường, chậm nhất thì chỉ bốn mươi phút nữa là hạ cánh thôi.

Anh vội cái gì?

Hay đúng hơn, thứ vội chẳng là chuyến bay.

Mà là một nào đó chuyến bay .

Tôi mở máy tính, đăng nhập hệ thống quản lý chuyến bay nội bộ của hàng dân dụng.

Là một kiểm soát viên lưu tại đài, quyền truy cập dữ liệu vận hành cơ bản của các chuyến bay gần đây.

Tôi nhập hiệu chuyến bay mà Trình Viễn Châu điều khiển đêm đó .

Khi danh sách hành khách hiện , ánh mắt nhảy thẳng đến khoang hạng nhất.

Tám chỗ .

Bảy cái tên bình thường.

Hàng thứ ba cạnh cửa sổ: Phương Tiêu Hòa.

Cái tên khiến khựng một chút.

Không quen .

Mà là vì nó trông quá đỗi quen thuộc, cứ như thể từng thấy ở đó .

Tôi suy nghĩ suốt năm phút nhưng tài nào nhớ .

Sau đó, thực hiện một việc mà bản năng nghề nghiệp của một kiểm soát viên thôi thúc làm: đối chiếu dữ liệu.

Tôi truy xuất hồ sơ hành khách của tất cả các chuyến bay mà Trình Viễn Châu điều khiển trong vòng nửa năm qua.

Tháng Giêng, Thâm Quyến Hàng Châu, khoang hạng nhất 3A: Phương Tiêu Hòa.

Tháng Giêng, Hàng Châu Tam Á, khoang hạng nhất 2A: Phương Tiêu Hòa.

Tháng Hai, Tam Á Hàng Châu, khoang hạng nhất 3A: Phương Tiêu Hòa.

Tháng Ba, Hàng Châu Tam Á, khoang hạng nhất 2A: Phương Tiêu Hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chi-thich-co-truong/chuong-1.html.]

Tôi lướt xuống từng dòng một.

Trong nửa năm, thực hiện hai mươi sáu chuyến bay, Phương Tiêu Hòa xuất hiện hết hai mươi ba .

Toàn bộ đều là hạng thương gia, và đều do Trình Viễn Châu cầm lái.

Đầu ngón tay lạnh buốt.

Một , liên tục trong nửa năm, luôn mua vé hạng thương gia cho chuyến bay cố định của một cơ trưởng.

Đây hành vi của một hành khách bình thường.

Đây là đang đuổi theo một để bay cùng.

Tôi tắt máy tính, lặng trong bóng tối lâu.

Từ ngoài phòng khách vọng tiếng Trình Viễn Châu đang điện thoại.

Tiếng khẽ, cứ như sợ thấy .

dù cánh cửa cách âm đến cũng chẳng ngăn nổi đôi tai của một phụ nữ đang bất giác dựng lên vì nghi ngờ.

02

Ngày thứ tư, Trình Viễn Châu chủ động bắt chuyện với .

Không là làm hòa.

Mà là thông báo.

"Thứ ba tuần bay chuyến Hàng Châu sang Tam Á, thứ sáu mới về."

Anh lôi vali từ trong tủ , ném xuống sàn phòng ngủ.

Trước đây mỗi công tác, đều là giúp sắp xếp hành lý.

Bộ đồ bay ủi phẳng phiu đặt ở ngăn cùng, quần áo đổi phân loại túi thu gọn, túi đồ cá nhân luôn bổ sung kem đ.á.n.h răng và d.a.o cạo râu mới, túi bên hông còn nhét hai gói bánh quy trứng muối thích ăn nhất.

Lần gọi .

Tôi cũng động tay .

Anh tự loay hoay suốt nửa tiếng, quần áo nhét lộn xộn đến mức khóa kéo suýt chút nữa là đóng .

Tôi tựa khung cửa , bỗng thấy hình ảnh thật xa lạ.

Kết hôn năm năm, dường như đây là đầu tiên thấy tự thu xếp hành lý.

"Trình Viễn Châu."

"Ừ?"

"Phương Tiêu Hòa là ai?"

Tay khựng khóa kéo.

Chỉ dừng đúng một giây, tiếp tục kéo.

"Không quen."

"Trên những chuyến bay thực hiện, cô hạng thương gia suốt nửa năm nay ."

Lần đầu , vẻ mặt bình thản.

"Khách hàng đông như , thể quen hết . Có thích bay cố định một chặng là chuyện bình thường."

Nói xong, xách vali bước ngoài.

Khi ngang qua , ngửi thấy thoang thoảng một mùi nước hoa lạ.

Không loại vẫn dùng.

Tôi dùng sữa dưỡng thể hương bưởi của Muji, năm mươi chín tệ một chai.

Còn mùi là hương gỗ, trầm và đậm.

Tôi đến quầy nước hoa trong trung tâm thương mại ngửi thử một vòng.

Đó là mùi Oud & Bergamot của Jo Malone.

Bảy trăm sáu mươi tệ cho chai 30ml.

Trình Viễn Châu vốn bao giờ dùng nước hoa.

Tôi quầy hàng mười phút, nhân viên nhiệt tình chạy hỏi.

"Chị ơi, loại dùng cho cả nam và nữ, nhưng đa khách mua đều là nữ ạ."

"Mua tặng bạn trai ạ?"

"Cũng , nhưng đa phần là họ tự dùng ạ."

Tôi nhạt, mua gì cả, xoay rời .

tối hôm đó, chồng gọi điện tới.

"Hiểu Đường , Viễn Châu với là hai đứa cãi hả?"

"Con cãi."

"Ôi dào, dù là vì lý do gì thì con cũng thể nhường nhịn nó một chút ? Con cũng áp lực công việc của nó lớn thế nào."

"Mẹ, là chiến tranh lạnh thèm đoái hoài đến con, chứ con cần ."

"Đàn ông mà, sĩ diện cao, con chủ động làm hòa một chút là chuyện qua ngay mà."

"Anh bắt con ở đài kiểm soát lưu ưu tiên hạ cánh cho chuyến bay của , đó là vi phạm quy định, con thể đồng ý ."

Đầu dây bên im lặng mất hai giây.

"Con đấy, cái gì cũng quá cứng nhắc. Chuyện to tát gì , linh hoạt một chút thì ? Dù gì nó cũng là chồng con."

"Mẹ, loại chuyện gian để linh hoạt ạ."

"Con đấy, đúng là chịu lời."

Mẹ chồng cúp máy.

Loading...