"Tôi đưa bọn trẻ đến , Giản Ngô tiểu thư thể gặp ngay bây giờ." Elvis .
Lời ông dứt, áo đen dẫn hai đứa trẻ trong sảnh.
Giản Ngô và Phó Tư Giám đồng thời sang.
Hai đứa bé bốn tuổi, trông nhỏ xíu, sớm sợ hãi như chim non gặp cành cong, trông đáng thương.
Giản Ngô mà thấy xót xa, chủ động bước tới, xổm xuống mặt hai đứa trẻ, quan sát kỹ lưỡng ở cách gần.
Hai đứa bé một nam một nữ, lớn bằng , sinh phấn điêu ngọc trác, vô cùng xinh xắn, chắc là một cặp long phụng.
Nhìn kỹ đường nét khuôn mặt quả thực vài phần giống cô, chẳng lẽ đây thật sự là con của Giản Ngải?
Giản Ngô cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất để làm bọn trẻ sợ: "Các bé cưng, cô thể xem bức ảnh của các con ?"
Bé gái rụt rè đưa bức ảnh trong tay cho Giản Ngô.
Giản Ngô nhận lấy bức ảnh xem xét, tim cô đập thình thịch.
Tuy cô và Giản Ngải giống hệt khiến ngoài khó phân biệt, nhưng bản cô thể phân biệt chính xác.
Người trong ảnh, là cô!
Tại hai đứa trẻ ảnh của cô?
Mang theo nghi hoặc sâu sắc, cô kỹ bức ảnh nữa, xác định bản từng chụp bức ảnh như thế .
Vậy tấm ảnh , chụp lúc nào, ở , ai chụp cho cô?
Từng câu hỏi nối đuôi hiện , Giản Ngô chỉ thấy đau đầu.
Bức ảnh đơn giản, chỉ là một tấm ảnh chụp cận mặt, ngũ quan của cô in rõ ràng đó.
Sau khi nhận diện kỹ, cô xác định bức ảnh chụp bốn năm , lúc đó cô mới mười tám tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/chet-tiet-than-phan-co-nheu-the-anh-treu-lam-gi/chuong-228-nghi-van-trung-trung.html.]
Năm mười tám tuổi cô luôn thực hiện nhiệm vụ, lăn lộn giữa mưa b.o.m bão đạn, từng quan hệ mật với đàn ông nào, tuyệt đối thể sinh hai đứa con!
Hai đứa trẻ rốt cuộc từ tới? Tại ảnh của cô? Tại cho rằng cô là chúng? Là ai đưa chúng lên tàu Húc Nhật?
lúc Giản Ngô đang nghi hoặc, Phó Tư Giám cũng ghé bức ảnh, ngay đó mặt đen như đ.í.t nồi.
Anh cũng thể phân biệt ai là Giản Ngô, ai là Giản Ngải, cho nên nhận trong ảnh chính là Giản Ngô.
Điều khiến nhớ lời cô lúc hòa giải ly hôn, chẳng lẽ cô thực sự sinh hai đứa con, bây giờ con đến tìm cô? Cô sinh với ai?
Giản Ngô hề chú ý đến biểu cảm của Phó Tư Giám, mang theo một bụng nghi vấn hỏi tiếp: "Các bé cưng, ai đưa ảnh cho các con?"
"Dì đưa ạ." Bé gái rụt rè . "Dì là ai?" Giản Ngô hỏi.
"Dì chính là dì ạ." Bé gái .
Bé trai tiếp lời: "Dì bảo dì thể chăm sóc bọn con nữa, bảo bọn con cầm ảnh tìm , sống cùng với ."
Hai đứa trẻ tuy mới bốn tuổi nhưng năng khá rõ ràng, đôi mắt sáng ngời, chắc hẳn đều thông minh, chỉ là lúc đang sợ hãi co rúm .
Giản Ngô bất lực, hai đứa trẻ rõ dì là ai, cô cách nào điều tra lai lịch của chúng, bây giờ sắp xếp chúng thế nào đây?
Thấy vẻ mặt khó xử của cô, bé trai buồn bã hỏi: "Mẹ ơi, bọn con ?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Bé gái cũng buồn bã : "Dì bảo, nếu nhận bọn con, thì để bọn con tự lang thang."
Giản Ngô đau lòng xoa đầu hai đứa trẻ.
Cô với chúng cô chúng, nhưng sợ làm tổn thương hai đứa trẻ, đành tạm thời ngầm thừa nhận: "Sao các con chứ, yêu các con còn kịp nữa là."
Cô ôm hai đứa trẻ lòng, an ủi: "Bây giờ sẽ đưa các con về nhà!"
Nghe lời , vẻ mặt căng thẳng của hai đứa trẻ cuối cùng cũng giãn đôi chút, nhưng vì quen Giản Ngô, chúng chỉ rụt rè cô, dám chủ động gần, cũng dám chủ động nắm tay cô.
Giản Ngô chủ động nắm tay hai đứa bé, cáo từ Paul, đó cùng Phó Tư Giám rời khỏi tàu Húc Nhật.