Chê tôi đỗ xe kém à? Tôi bán chỗ đỗ xong, cả khu chung cư quỳ lạy van xin tôi nhích lên một ly - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-02 07:54:36
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô Lâm, chỗ đậu xe quyền sở hữu độc lập, đúng ? Không ảnh hưởng bởi bất kỳ điều kiện tiên quyết nào về việc của các chỗ đậu xe khác?"

 

Tôi lập tức nắm trọng tâm trong lời của ông.

 

" ạ!" Tôi gật đầu thật mạnh, cố ý nhấn mạnh: "Quyền sở hữu tài sản rõ ràng, quyền sử dụng độc lập, độc lập 100%!"

 

Ông hài lòng gật đầu, lấy từ trong túi một chiếc điện thoại màn hình cũ, mở một bản vẽ.

 

Tôi ghé sát , hóa đó là bản đồ quy hoạch tổng thể bãi đậu xe ngầm của Khu Chung Cư chúng , đó đ.á.n.h dấu chi chít bằng các loại bút màu khác .

 

Ông chỉ vị trí chỗ đậu xe của , giải thích: "Theo bản vẽ, chỗ đậu xe của cô là 'chỗ đậu xe thẳng ở cuối' tiêu chuẩn, quyền sử dụng lối độc lập chỉnh nhất. Lối phía rộng 6 mét, phù hợp với tiêu chuẩn phòng cháy chữa cháy. Vị trí ."

 

Tôi vẻ "chuyên nghiệp" của ông, tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng bỗng rơi xuống.

 

Tôi tìm .

 

Tôi tìm "vũ khí hảo" đó.

 

Ngày ký hợp đồng, chú Tiền còn đến sớm hơn cả .

 

Ông thậm chí còn dẫn theo luật sư riêng, một đàn ông trung niên nghiêm cẩn và cứng nhắc y hệt ông.

 

Họ rà soát hợp đồng từng chữ, từng câu, bỏ sót bất kỳ điều khoản, bất kỳ dấu chấm phẩy nào.

 

Cuối cùng, luật sư của chú Tiền đề nghị bổ sung thêm một điều khoản phụ: [Bên bán đảm bảo chỗ đậu xe về mặt vật lý và pháp lý, đều thể thực hiện quyền sử dụng độc lập 100%, và cản trở bởi bất kỳ phương tiện hoặc vật cản nào của bên thứ ba, với điều kiện bên mua đậu xe đúng tiêu chuẩn. Nếu vi phạm, bên bán sẽ chịu trách nhiệm bồi thường tương ứng.]

 

Tôi điều khoản , suýt nữa bật thành tiếng.

 

Đây chính xác là điều mong .

 

Tôi chút do dự ký tên .

 

Khi kết thúc hợp đồng, vẫn nhịn , dùng cách khéo léo để nhắc nhở ông: "Chú Tiền, Khu Chung Cư của chúng , vài hàng xóm lẽ ... 'nhiệt tình', thích 'quan tâm' lẫn ."

 

Chú Tiền đẩy gọng kính sống mũi, tròng kính phản chiếu một tia sáng lạnh.

 

Ông nghiêm nghị : "Không , khi nghỉ hưu, làm việc bốn mươi năm ở Viện Quy hoạch Giao thông Đô thị. Việc giỏi nhất trong đời là đối phó với những tuân thủ quy tắc và những chiếc xe tuân thủ quy tắc."

 

Ông dừng một chút, một câu khiến nhớ mãi đến tận bây giờ.

 

"Quy tắc, chính là thứ dùng để ràng buộc sự 'nhiệt tình'."

 

Khoảnh khắc đó, tất cả sự tủi , giận dữ, uất ức trong lòng đều hóa thành niềm vui sướng điên cuồng sắp trào .

 

Tôi chỉ bán một chỗ đậu xe.

 

Tôi mời về cho Khu Chung Cư hỗn loạn một vị Ủy viên Kỷ luật tự mang theo luật pháp và bản vẽ!

 

Thủ tục chuyển nhượng diễn vô cùng suôn sẻ.

 

Khoảnh khắc nhận bộ tiền, lập tức lái chiếc xe của khỏi chỗ đậu dày vò bấy lâu, gửi nó bãi đậu giá thuê tháng đắt đỏ của trung tâm thương mại gần đó.

 

Ba nghìn tệ phí đậu xe mỗi tháng khiến xót tiền.

 

cứ nghĩ đến màn kịch thế kỷ sắp sửa diễn , thấy tiền chi quá đáng giá.

 

Đây chỉ là phí đậu xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/che-toi-do-xe-kem-a-toi-ban-cho-do-xong-ca-khu-chung-cu-quy-lay-van-xin-toi-nhich-len-mot-ly/chuong-3.html.]

 

Đây là tấm vé khu vực VIP hàng đầu mà mua cho vở kịch tuyệt vời .

 

Cơn bão ập đến còn sớm hơn và dữ dội hơn dự đoán.

 

bảy giờ sáng hôm , điện thoại rung lên điên cuồng với tần suất xé lòng.

 

Số hiển thị là "Quản lý Trương của Ban Quản Lý".

 

Tôi cố tình để nó đổ chuông nửa phút mới chậm rãi bắt máy, dùng giọng "Alo" nặng trịch, như thể đ.á.n.h thức thô bạo khỏi giấc ngủ sâu.

 

"Cô Lâm! Cô Lâm ơi! Xảy chuyện lớn ! Cô mau xuống đây xem !" Giọng Quản lý Trương sốt ruột như kiến bò chảo nóng, thậm chí còn run rẩy đến lạc giọng.

 

Tôi giả vờ mơ màng dụi mắt, ngáp một cái: "Sao Quản lý Trương? Trời sập ? Chỗ đậu xe bán , chuyện của Khu Chung Cư còn liên quan đến nữa?"

 

"Chính là vì cô bán chỗ đậu xe đó!" Giọng Quản lý Trương như sắp : "Chủ bãi đậu mới của cô! Ông ... ông đậu xe... quá 'tiêu chuẩn' ! Giờ cả một hàng phía , mười hai chiếc xe, đều kẹt cứng, một chiếc nào !"

 

Tôi bật dậy khỏi giường, nhưng vì hoảng hốt, mà vì phấn khích.

 

Tôi chân trần chạy đến cửa sổ, giật mạnh rèm .

 

Ánh nắng buổi sớm chói, lối bãi đậu xe phía ồn ào như một cái chợ vỡ, vây kín bởi một vòng đen đặc.

 

Toàn là những khuôn mặt quá đỗi quen thuộc.

 

Mà trung tâm đám đông, nhảy cẫng lên cao nhất, chỉ tay về phía bãi đậu xe mà mắng c.h.ử.i ầm ĩ, chính là chị Lan.

 

Chị còn kịp đồ tập nhảy quảng trường, cả mặc một bộ màu hồng cánh sen rực rỡ, nổi bật giữa đám đông.

 

Tôi thậm chí thể hình dung khuôn mặt chị đang vặn vẹo vì giận dữ.

 

Ánh mắt vượt qua đám đông, hướng đến trung tâm gây sự náo loạn.

 

Một chiếc Volkswagen Passat màu xám bạc, mới, đậu yên vị chỗ đậu xe từng thuộc về , tựa như một tác phẩm nghệ thuật công nghiệp trưng bày trong viện bảo tàng.

 

Bốn bánh xe của nó, giữ cách gần như bằng với bốn vạch trắng của khung đậu xe, căn giữa một cách hảo.

 

Đầu xe và vạch dừng phía , đuôi xe và bức tường phía , đều giữ một cách khít khao như trong sách giáo khoa.

 

Thêm một li cũng thừa, bớt một li cũng thiếu.

 

Đó là một sự chính xác tuyệt đối, đến mức khiến nghẹt thở.

 

Ngay bên cạnh chiếc Passat "tiêu chuẩn" đến mức đáng phẫn nộ , là khu vực màu xám vạch kẻ, nhưng "ngầm quy ước" dùng để đậu xe.

 

Lúc , mười hai chiếc xe đang chật cứng ở đó, đầu xe đối đầu xe, đuôi xe chèn sát đuôi xe, trông như một hộp cá mòi hộp nhét chặt.

 

Lối duy nhất của chúng là mượn một gian nhỏ phía chỗ đậu của chú Tiền mới thể rẽ lối chính.

 

Giờ đây, chiếc xe của chú Tiền, như một vị thần giữ cửa lạnh lùng, dùng hình tiêu chuẩn hảo của , phong tỏa triệt để "lối thoát" đó.

 

lúc , điện thoại bắt đầu rung điên cuồng, tiếng chuông tin nhắn WeChat vang lên liên hồi, gần như nổ tung.

 

Trong nhóm chủ nhà, chị Lan phát điên.

 

[@ Lâm Mạn! Cô ý gì hả? Cô cố tình đúng ? Tìm cái tên ôn thần đến để làm khó dễ tất cả ? Cút đây cho rõ!]

 

[Lâm Mạn, đồ đàn bà độc ác! Cô sống yên thì kéo tất cả xuống nước chung ?]

Loading...